bé khóc nhè omega của đại lão rất giỏi làm nũng

                                    
                                              

Trần Thừa Phong kéo áo sơ-mi bên trên người An Lê xuống thực hiện cậu toàn bộ cơ thể trần truồng, thủ công luýnh quýnh, ánh nhìn giá rét ngừng bên trên thân thiện thể An Lê từng một tự khắc đều là châm chọc.

Mà An Lê nhắm đôi mắt chậm rì rì ko cảm biến được động tác của Trần Thừa Phong, đang được sẵn sàng chất lượng tốt nhằm quá nhận đau nhức.

Bạn đang xem: bé khóc nhè omega của đại lão rất giỏi làm nũng

“Không thú vị, chỉ vì chưng cậu? Cậu cũng xứng à?”

Trần Thừa Phong mỉm cười giá tiền một giờ đồng hồ, xoay người rời khỏi cửa ngõ, nhằm lại An Lê 1 mình nhập chống, cậu lờ đờ rãi hé đôi mắt rời khỏi, nhập chống đang được chỉ với lại 1 mình cậu.

An Lê sở hữu chút mê mẩn, Trần tiên sinh… cứ như thế nhưng mà cút rồi??

Lúc nãy cậu khẩn trương mà đến mức không đủ can đảm hé đôi mắt rời khỏi nhìn, thế nhưng mà Trần tiên sinh lại cút rơi rụng. Như vậy sở hữu cần Có nghĩa là... hắn ko quí mình?

Nếu Trần Thừa Phong ko quí bản thân, nếu như lại bị trả về An gia… Nếu……

Áo sơmi bị vứt xuống khu đất, thân thiện thể này của cậu sở hữu Lúc thiệt sự ko đầy đủ thú vị người không giống, chủ yếu cậu lại tựa như một con cái búp bê vải vóc bị ghét bỏ vứt, quý khách bị đập diệt, không có ai hoàn toàn có thể hùn cậu thực hiện mồm chỗ bị thương khép lại.

“Hoá rời khỏi... Mình khiến cho người không giống ghét bỏ như thế, thực hiện người tớ cảm nhận thấy phiền...” Khóc nguyên vẹn một ngày, điều trình bày kể từ nhập mồm cậu đều đem giọng mũi dày quánh tất nhiên giờ đồng hồ khóc nức nở.

Cậu teo người ôm đầu gối, bên trên người không tồn tại ăn mặc quần áo, cậu doạng tay nhặt áo sơ-mi bên trên khu đất khoác lên, vùi nguồn vào đầu gối thút buông tha thút thít chảy nước đôi mắt, cậu suy nghĩ, bạn dạng thân thiện hẳn là tiếp tục cực kỳ nhanh chóng bị Trần tiên sinh trả về.

Cậu suy nghĩ, Trần tiên sinh cứng cáp ko quí bản thân một chút nào...

Chính bản thân thiệt sự quá không có tác dụng, thực hiện người tớ thấy phiền, chắc chắn là vì thế hoặc khóc, thực hiện Trần tiên sinh nghe cho tới phiền…

Phòng ngủ rất rộng, bày vẽ theo đòi phong thái châu Âu cổ, tráng lệ, trong cả chăn gối bên trên nệm cũng chính là sử dụng tơ tằm quý giá chỉ phổ biến nhằm thực hiện viền ren.

An Lê suy nghĩ, bạn dạng thân thiện lại bị người tớ ngán ghét…

Xem thêm: truyện linh kiếm tôn

Cách một vách tường.

Trần Thừa Phong đứng ở cửa ngõ, châm một điếu dung dịch, vị nicotin cay nồng lại đợt nữa tràn ngập chống phổi của hắn, hắn nghiện dung dịch lá cực kỳ nặng trĩu.

Mấy người nam nhi quí hút thuốc lá vì thế nó thiệt sự là một trong những cách thức rời áp lực nặng nề ở phía bên ngoài, loại mùi vị cay nồng đắng ngắt này hoàn toàn có thể thực hiện bại liệt liệt đại óc hắn nhập một khoảng tầm thời hạn cụt, khiến cho hắn tức thời gạt bỏ những chuyện phiền lòng.

Quản gia Lý cai quản gia nghe thấy giờ đồng hồ người ra đi, tiếp cận nhẹ nhàng tiếng nói một câu, “Tiên sinh, đấy là tấm dán khắc chế của An thiếu thốn gia.”

Quản gia đang được ngay gần 50, trong cả khi trước lúc nhập ngôi nhà xẩy ra chuyện, ông cũng vẫn luôn luôn ở bê cạnh hắn, cai quản gia Lý cũng coi như thể nhìn Trần Thừa Phong tăng trưởng, cả đời nguyện trung thành với chủ vì thế Trần gia.

Biết mục tiêu chuyến này Trần Thừa Phong về nước, ông ngay lập tức theo đòi Trần Thừa Phong, hùn hắn xử lý việc ngôi nhà, lại ko cho rằng Trần Thừa Phong tiếp tục cưới đàn ông An gia.

Trần Thừa Phong nhận tấm dán khắc chế, vẫy tay bảo ông trở xuống, cai quản gia Lý cai quản gia cũng ko cai quản nữa, chính vì vừa phải nãy Lúc Trần Thừa Phong vào trong nhà, bên trên người bám chút vị sữa của An.

An Lê kể từ buổi sáng sớm sau thời điểm thực hiện đoạn giấy tờ thủ tục, về cho tới ngôi nhà vẫn luôn luôn khóc, ông ko gạ cậu, không chỉ có thế thiếu thốn gia An gia này nhìn cũng ko tệ, không chỉ có thế còn cực kỳ ngoan ngoãn.

Ông cũng biết lí bởi Trần Thừa Phong cưới đàn ông An gia là gì, tra tấn cậu, phụ thân thiếu thốn nợ thì con cái trả, ông thấy An Lê tăng trưởng nhỏ xinh, vừa phải rồi Lúc Trần Thừa Phong nhập buồng nghỉ, ông còn ụp những giọt mồ hôi, omega gầy gò yếu hèn như thế, sao hoàn toàn có thể chịu đựng được Trần Thừa Phong tra tấn chứ?

Mạnh mẽ sở hữu hoặc là lưu lại trả toàn?

Xem thêm: đọc truyện hay nhất

Đều ko cần, Trần Thừa Phong đứng ở cửa ngõ, phảng phất còn nghe được giờ đồng hồ khóc của An Lê ở phía bên trong.

Hắn ra đi ngoài ko vì thế vật gì không giống, đơn giản vì thế vừa phải rồi hắn…

Thế và lại sở hữu phản xạ rét rực không giống thông thường với cùng 1 omega mới chỉ gặp gỡ lần thứ nhất...