nhạc tiên sinh đang không vui truyện full

"Nhạc tổng, vẫn đem sản phẩm ADN. Hai nhóc con cái sinh song cơ là con cái của ngài."

Trong chống căn bệnh An Phước, vị bác bỏ sĩ già nua trả mang đến Nhạc Cận Ninh phiếu xét nghiệm ADN tương mến. Ông coi Nhạc Cận Ninh mỉm cười tươi tỉnh, vỗ vỗ vai anh.

Bạn đang xem: nhạc tiên sinh đang không vui truyện full

"Chúc mừng Nhạc tổng vẫn tìm ra con cái của tớ. Nhạc gia đem phúc vớ từng chuyện tiếp tục bắt gặp lành lặn."

Nhạc Cận Ninh trọn vẹn không tồn tại thể trạng nghe bao nhiêu tiếng chúc của ông. Anh bất thần tiếp sau đó nhíu ngươi coi tờ giấy tờ vô tay.

Nghĩ cho tới hình hình họa nhị đứa bé xíu tía mon tuổi tác nhằm trước cổng căn nhà bản thân lại càng khiến cho anh nhức lòng.

Nhìn nhị đứa bé xíu y chang anh khiến cho Nhạc lão phu nhân giật thột tiếp sau đó xúc động cho tới nhảy khóc, vốn liếng dĩ nhận định rằng ko nên con cái bản thân tuy nhiên xấp xỉ Nhạc gia ai ai cũng bảo càng coi càng thấy tương tự anh, trong cả anh cũng vậy. Sau cơ nhanh chóng thực hiện xét nghiệm, sản phẩm chính thiệt là... là con cái anh!?

Nhớ cho tới một tối kích tình năm ngoái, lượt thứ nhất sau nhị mươi sáu năm khiến cho anh rơi rụng kiểm soát. Người phụ phái nữ như rắn nước mềm mịn và mượt mà hấp dẫn quấn lấy anh. Sau cơ loại bỏ đi biệt tăm biệt tích không còn tăm tương đối gì, anh tức tức giận cắm răng.

Cô tao dám mang bầu con cái của anh ý nhưng mà ko mang đến anh biết, cho tới khi sinh rời khỏi lại nhằm trước cửa ngõ căn nhà anh.

Cầm giấy tờ xét nghiệm về Nhạc gia, vừa phải cho tới cổng vẫn nghe thấy giờ đồng hồ khóc của nhị đứa trẻ con khiến cho anh hiện tượng đau đầu, vốn liếng dĩ toan tăng trưởng lầu tuy nhiên ko kìm được nhưng mà lại gần bao phủ lấy một đứa bé xíu, một tay không giống ôm đứa loại nhị lên. Sau cơ anh trừng trị hiện nay nhị đứa bé xíu ngừng khóc, hai con mắt nhỏ ngờ ngạc banh to tát rời khỏi coi anh, ê ê a a mỉm cười khanh khách hàng.

Khiến anh cũng nhảy mỉm cười theo gót...

Kể từ thời điểm ngày hôm cơ Nhạc tổng trở nên ông phụ vương bỉm Sữa cuồng con cái. Ngay cả doanh nghiệp cũng ko Chịu chuồn nữa, ôm lô văn khiếu nại về căn nhà vừa phải thực hiện vừa phải bảo vệ nhị con cái nhỏ.

Hai đứa bé xíu một trai một gái cứ thấy anh là khanh khách hàng mỉm cười.

Tự dưng anh nghĩ về cho tới u của bọn chúng, vì sao lại vứt trốn?

Nhạc Cận Ninh ngồi vô thư chống, anh cố gắng cuốn sách "chăm sóc trẻ con nhỏ" hiểu, một khi sau chuông điện thoại cảm ứng vang lên.

"Nhạc tổng, cô nàng nhưng mà ngài lần đang được thao tác bên trên doanh nghiệp ngài, là 1 trong những căn nhà kiến thiết nhỏ. Tuần trước vừa phải phỏng vấn và vô thực hiện."

"Được, tôi biết rồi." chất lượng tốt lắm, tự động đâm nguồn vào rọ. Nhạc Cận Ninh ngoài mỉm cười tuy nhiên trong ko mỉm cười, anh nên chuồn căn vặn coi cô tao vì sao vứt vứt con cái bản thân, tiếp sau đó khoan thai tự động bên trên được vì vậy.

...

Hai nhóc con cái được sáu mon tuổi tác. Nhạc Cận Ninh 1 mình ôm nhị đứa lên xe pháo, tiếp cận doanh nghiệp của tớ.

Nhìn bên phía ngoài hành lang cửa số những tiếng động náo sức nóng tràn trề mức độ sinh sống của quý khách vô thành phố Hồ Chí Minh, anh khẽ thở lâu năm coi nhị bé xíu con cái đang được phía trên ghế nhỏ ngay sát bản thân.

Thử coi u của nhị nhóc đem xem sét nhị nhóc ko nhé.

Một đường thẳng liền mạch tắp cho tới kho bãi đỗ xe pháo, anh gọi mang đến thư ký.

Xem thêm: be yeu truyen

"Gọi Niệm Ninh chống kiến thiết xuống kho bãi đỗ xe pháo mang đến tôi."

Thư ký nom nớp nơm nớp sợ hãi, sao nghe rời khỏi giọng Nhạc tổng đem gì cơ đang được kềm chế tức giận? Nghĩ mãi ko rời khỏi cô thư ký bèn rung lắc đầu ko nghĩ về nữa, tiếp cận văn chống kiến thiết gọi Niệm Ninh.

Trong chống kiến thiết được sắp xếp giản dị và đơn giản tuy nhiên rộng thoải mái, người cùng cơ quan đã từng đi cho tới kho nhằm lựa chọn vải vóc, một số trong những người thì chuồn tham khảo thị ngôi trường. Thoáng chốc chỉ từ bản thân Niệm Ninh. Cô ngẩn người coi tấm hình họa nhỏ vô tay

Là tấm hình siêu thanh của nhị bảo bảo.

Thật sự ko biết bọn chúng nó sinh sống đem chất lượng tốt hoặc không? Mấy mon trước lúc sinh bảo bảo xong xuôi cô ngay lập tức ngất 3 ngày vì thế rơi rụng mức độ rất nhiều. u tiếp và chị nằm trong phụ vương không giống u nhân khi cô ko tỉnh vẫn đem con cái của cô ấy chuồn. Khi tỉnh lại điều trước tiên là lần nhị đứa nhỏ, cô thút thít cuồng loạn lần tìm tòi bọn chúng.

Kết trái khoáy người chị tàn ác vô tâm rằng với cô:

"Mày thì nuôi được đồ vật gi, tao và u đã mang nhị đứa viên nợ cơ cho 1 căn nhà nhiều rồi. Mày chỉ việc yên ổn tâm lần chi phí mang đến bọn tao trả nợ thôi."

Niệm Ninh suy sụp, cô nở rộ xuống chóng tấn công chị bản thân, bị cô tao đẩy trượt lại chóng. Vừa tỉnh lại sức mạnh còn yếu ớt, mặt mày cô White bệch không thể một giọt m/á-u.

"Các người trả con cái lại mang đến tôi, sao rất có thể tàn ác như vậy được... Tôi hận những người dân." tiếp sau đó cô vứt căn nhà rời khỏi chuồn, lần tìm tòi nhị đứa nhỏ tuy nhiên chẳng đem chút vấn đề gì.

Đang nghĩ về ngợi thì nghe thấy giờ đồng hồ gõ cửa ngõ, cô giật thột toan thần lại. Nhìn thấy thư ký tổng giám đốc ở bên phía ngoài.

"Niệm Ninh chính không? Cô trở xuống kho bãi đỗ xe pháo tổng giám đốc lần cô đem việc."

Sau cơ ko nhằm Niệm Ninh căn vặn gì vẫn kiêu ngạo chuồn rơi rụng.

Niệm Ninh mơ hồ nước trở xuống kho bãi đỗ xe pháo, bắt gặp tổng giám đốc Nhạc đứng trước cửa ngõ xe pháo coi cô chằm chằm. Cô khó khăn hiểu thom thóp nơm nớp sợ hãi.

"Tổng, tổng giám đốc lần tôi đem việc gì thế ạ"

Nhạc Cận Ninh chỉ vô cửa ngõ xe pháo.

"Cô Open xe pháo rời khỏi mang đến tôi."

Niệm Ninh ngờ vực, lẽ nào tổng giám đốc bảo cô xuống nhằm Open xe? Đôi ngươi thanh tú nhíu lại, tiếp cận trước mặt mày anh, tảo sống lưng về phía anh Open xe pháo rời khỏi.

Trước mặt mày cô là nhị đứa bé xíu, cả nhị đứa bé xíu ê ê a a banh to tát đôi mắt coi cô.

Xem thêm: tiên sinh em muốn ly hôn

Niệm Ninh vừa phải bắt gặp ngay lập tức giật thột, tiếp sau đó mũi cay cay. Có gì cơ vô cùng không xa lạ, cô lập cập run tảo thanh lịch coi tổng giám đốc.

Nhạc Cận Ninh nhướng ngươi.

"Thế nào là, u nó em đẻ con cái rời khỏi xong xuôi rồi chạy?"