yêu thương trao anh

Cuộc hôn nhân gia đình của nhị người chúng ta thực rời khỏi chỉ là 1 trong đưa ra quyết định nhanh chóng. Lương Hoà - cô phóng viên báo chí yếu ớt đem vô bản thân nỗi nhức quá khứ, khi đưa ra quyết định lấy anh chỉ giản dị và đơn giản là vì như thế cô cần thiết một chỗ tựa và anh vẫn mang về cho tới cô cảm hứng bình an. Còn Cố Hoài Ninh cho tới với cô hợp lý là nhằm dỡ vứt nút thắt trong thâm tâm với nhị người phụ phái nữ ở quá khứ và hiện nay tại?

Bởi gia đạo của tớ, cô luôn luôn thu bản thân trước anh và mái ấm gia đình anh, cô cẩn trọng khi thể hiện nay tình thân với anh và cũng cẩn trọng trước việc quan hoài của anh ấy. Anh thì với phiên bản tính quyết đoán, dứt khoát trong phòng binh, cũng luôn luôn thể hiện nay tình thân với cô Theo phong cách rét lùng tỉnh bơ nhất. Hai người chúng ta kẻ qua chuyện người lại như vậy, tạo nên đối phương vẫn luôn luôn không tin về tình thân của tớ, và chúng ta trở thành xa xăm cơ hội - anh nhằm khoác cô thực hiện những gì mình yêu thích, còn cô thì nhường nhịn như luôn luôn đứng ngoài cuộc sống thường ngày của anh ấy.

Bạn đang xem: yêu thương trao anh

Thứ tình thân phong phanh thân ái nhị người những tưởng tiếp tục tạo nên cuộc hôn nhân gia đình của mình trở thành nhạt nhẽo nhoà, tuy nhiên rồi những vươn lên là cố vô cuộc sống thường ngày đã mang chúng ta lại gần nhau rộng lớn. Từ việc ứng phó với người mẹ ông chồng luôn luôn mò mẫm từng phương pháp để được ở ngay sát nam nhi và con cái dâu, việc ứng phó với tay tổng chỉnh sửa luôn luôn thì thầm thương trộm lưu giữ Lương Hoà, cho tới việc ứng xử rời khỏi sao khi cô biết cô nàng trước cơ từng yêu thương anh vẫn đồng ý lấy anh trai anh chỉ vì như thế ham muốn được ở ngay sát anh rồi sau cùng lại bị tiêu diệt vì như thế triệu chứng stress trước lúc sinh. Và đỉnh điểm rộng lớn là lúc thực sự về thân ái thế của cô ý cứ thứu tự bị trưng bày. Lương Hoà vẫn suy sụp lúc biết rằng tía cô trước lúc khuất vẫn đem tội danh tham lam dù, và cảm hứng bản thân ko xứng với anh ko lúc nào rộng lớn cho tới vậy. Sau cơ ko lâu, cô lại hiểu rằng thực sự người công ty hít vô đám hỏi của cô ý - cũng chính là người thân trong gia đình thiết với mái ấm gia đình mái ấm ông chồng cô lại đó là người ông vẫn vứt rơi bà và u cô. Cuộc sinh sống của cô ý đã trở nên hòn đảo lộn, gần như là bị phá huỷ nhừ vị những thực sự động trời cơ. Nhưng anh vẫn luôn luôn ở mặt mày cô, điềm đạm, chi tiết, tuy nhiên cũng rất là thân thương thiết tha và đong chan chứa nâng niu. Cô đã trở nên anh làm gục vị thương yêu tình thực, còn anh thì coi việc bảo đảm an toàn cô là lẽ sinh sống, là khẩu lệnh ko thể từ chối.

Họ vẫn yêu thương nhau như vậy, từng bước từng bước bên nhau băng qua sóng dông tố, và vẫn thực sự là 1 trong phần của nhau. Bình minh cho tới vén mùng tối đen thui tối, tất cả trở thành tươi tỉnh xinh xắn hơn khi chúng ta mừng rỡ mừng ngóng đón nhị bảo vật đang được rộng lớn dần dần vô khung hình cô từng ngày từng phút. Cô ngỏ lòng bản thân chào đón người ông từng phát sinh tội ác vô quá khứ, chào đón sự quan hoài của những người u ông chồng nhưng mà cô từng vô cùng sợ hãi hãi và thậm chí là là căm hờn, và cần thiết là cô vẫn với cảm hứng vô cùng uy lực về thân ái phận của tớ - Cô là phu nhân chiến sĩ, và Anh là chàng trung tá của cô ý, của 1 mình cô.

***

Mở đôi mắt rời khỏi vẫn chính là bảy giờ rưỡi, Lương Hòa vò vò mái đầu rối bù rồi chuồn vào trong nhà lau chùi chải đầu. Cô gái vô gương nhường nhịn như chẳng với chút mức độ sinh sống này, hai con mắt nhanh chóng nhẹn thường trông thấy thời điểm này đang được đờ đẩn, quầng rạm bên dưới bọng đôi mắt tố giác tối qua chuyện cô ngủ ko hề yên giấc.

Lương Hòa phạm phải kiểu mẫu tật kỳ lạ chóng. Sau khi kết duyên, cô ko sinh sống ở căn hộ chung cư cao cấp căn hộ nhỏ của tớ nữa, nhưng mà gửi cho tới căn hộ chung cư cao cấp mới mẻ của nhị phu nhân ông chồng. Căn hộ cơ là vì mái ấm chúng ta Cố, cũng đó là tía u ông chồng cô mua sắm cho tới nhị người. Trước khi cưới, cô và Cố Hoài Ninh ko một đợt cho tới cơ, đợt trước tiên bước đi vào trong nhà đó là hiện đại hít, Anh và cô bên nhau phi vào, cho tới cô lựa chọn đại một chống, còn anh chẳng thưa giờ này, cứ thế phi vào theo gót cô.

Khi Lương Hòa tỉnh dậy, cạnh bên vẫn không có gì ai, coi xung quanh nhà cũng ko thấy bóng hình của Cố Hoài Ninh đâu nữa, coi rời khỏi anh ko ở trong nhà rồi. Cô đứng lặng vô phòng nghỉ một khi, rồi tự động lấy cho chính mình một ly sữa giá buốt. Uống đoạn cô đưa ra quyết định vô chóng ngủ tiếp.

Sau khi cọ sạch sẽ ly sữa và bịa đặt lại địa điểm cũ, Lương Hòa đứng trước cửa ngõ phòng nghỉ vặn bản thân, rồi ngáp một chiếc. Đang toan vô phòng nghỉ thêm 1 giấc nữa thì cô nghe thấy giờ khóa cửa ngõ lạch cạch. Cửa ngỏ, Cố Hoài Ninh phi vào mái ấm. Vừa ngỏ mồm ngáp được nửa kiểu mẫu đã trở nên ngăn lại, cô đứng đờ người rời khỏi cơ, coi chằm chằm vô Cố Hoài Ninh.

So với Lương Hòa, Cố Hoài Ninh điềm đạm rất là nhiều. Anh coi cô một chiếc, rồi nhẹ dịu chuồn vô phòng nghỉ, bữa sáng sủa vô tay vẫn còn đó bốc khá ngùn ngụt.

Anh chuồn mua sắm món ăn sáng sủa ư? Lương Hòa ngẩn rời khỏi tự động chất vấn.

Trong khi cô vẫn còn đó đang được ngơ ngẩn đứng đờ một địa điểm, Cố Hoài Ninh vẫn bày bữa sáng sủa lên bàn. Lương Hòa rung lắc lắc đầu, lật đật theo gót anh vô chống ăn.

Động tác của Cố Hoài Ninh vô cùng nhanh chóng gọn gàng, phía trên có lẽ rằng là dịch công việc và nghề nghiệp của một người chiến sĩ nhiệm vụ như anh.

Lương Hòa ko xúc tiếp nhiều với chiến sĩ, không chỉ có vậy, cô cũng ko làm rõ về cuộc sống thường ngày của mình, tuy nhiên cô suy nghĩ, một người chiến sĩ cần với tính cơ hội quyết đoán. Trong cuộc hôn nhân gia đình của mình, Cố Hoài Ninh cũng luôn luôn trầm trồ là kẻ vì vậy.

Cố Hoài Ninh vẫn ko thân quen với việc hành vi chậm rãi rãi nhằm ngóng ai cơ, vì vậy anh nhanh gọn lẹ giải quyết và xử lý đoạn bữa sáng sủa. Ngước lên thấy Lương Hòa vẫn đang được dềnh dàng húp từng ngụm cháo, anh ngừng một khi rồi nói: “Anh vẫn còn đó một tuần nghỉ ngơi phép tắc nữa, em vẫn muốn chuồn đâu không?”.

“Sao cơ?”, Lương Hòa ngước đầu coi anh.

Cố Hoài Ninh di di ngón tay bên trên bàn, mặt mày tỉnh bơ: “Coi như thể tuần tuần trăng mật đi!”.

Cố Hoài Ninh là trưởng đoàn của đoàn Tăng thiết giáp sư đoàn T quân khu vực B, thông thường ngày đa số đều ở trại đào tạo và khu vực biểu diễn tập luyện. Trước khi cưới, với cho tới 2 năm ngay tắp lự anh ko phải nghỉ ngơi phép tắc, đợt này vì như thế đám hỏi, anh quánh cơ hội nghỉ ngơi tăng hẳn một tuần.

Lương Hòa lần thần, cô vẫn ko suy nghĩ rời khỏi nên chuồn đâu.

Đúng khi cơ, chuông Smartphone phòng tiếp khách reo vang. Cố Hoài Ninh thưa “Em cứ suy nghĩ trước đi!” rồi con quay rời khỏi nghe Smartphone.

Nhìn bóng anh tách chuồn, Lương Hòa buông thìa xuống, chính thức suy nghĩ coi nên chuồn đâu.

Cô thực hiện phóng viên báo chí cho 1 tập san, đặc trưng việc làm cần chuồn phỏng vấn nhiều nên cô đã từng đi vô số điểm, thỉnh phảng phất sau khoản thời gian hoàn thành xong việc làm cũng tranh giành thủ trốn đi dạo vài ba ngày.

Cuộc Smartphone một vừa hai phải rồi là của công ty nhiệm chống Chính trị Châu Bình. Anh tớ thưa lại chuẩn bị cho tới năm học tập mới mẻ, ngôi trường ĐH ở khu vực với links với đơn vị chức năng của mình nhập cuộc Giáo dục đào tạo Quốc chống.

Cố Hoài Ninh thực hiện trưởng đoàn và được rộng lớn 1 năm, vô cùng với kinh nghiệm tay nghề xử lý chuyện cơ. Anh kiến nghị Châu Bình lựa chọn vô doanh trại rời khỏi một tè đoàn chuồn triển khai trọng trách này, cho dù sao thì phía ngôi trường cũng tiếp tục bố trí tiếp đón chu đáo.

Châu Bình phàn nàn vô năng lượng điện thoại: “Việc này thông thường cũng chẳng gì phức tạp, chỉ mất điều những tân SV trong năm này đều cần gửi cho tới học tập bên trên khu vực ngôi trường mới mẻ. Người phụ trách cứ ở cơ thưa ĐK hạ tầng vật hóa học của ngôi trường mới mẻ ko thỏa mãn nhu cầu được, nên cần trả những em cho tới doanh trại đào tạo một mon, nhằm chúng ta với thời hạn bố trí xử lý. Hơn nữa, trong năm này chẳng cần là tròn trặn năm năm mối liên hệ liên minh thân ái tớ và ngôi trường chúng ta hoặc sao? Phía ngôi trường toan nhân thời cơ này tổ chức triển khai hội thảo chiến lược, chào tất cả chúng ta cho tới dự lễ khai mạc”.

Lúc ban đầu Cố Hoài Ninh một mực kể từ chối, tuy nhiên Châu Bình lại khuyên: “Tình nghĩa binh dân, bên nhau dựng nước nhưng mà. Trong thời bình cũng chỉ hoàn toàn có thể thực hiện những việc thế này thôi, thiết kế quan hệ chất lượng tốt đẹp mắt với khu vực cũng chính là nhằm tăng mạnh lực lượng. Tôi thấy cậu vẫn nên tham lam gia”.

Cái cớ Châu Bình thể hiện quá hợp lí, Cố Hoài Ninh đành cần nhận tiếng.

Dập máy đoạn, anh bước chậm rãi rãi về bên chống ăn. Ngồi đối lập Lương Hòa, coi anh dường như ngập ngừng: “Đơn vị với việc đột xuất, e là tất cả chúng ta cần về sớm nhị, tía ngày”.

Nhanh thế ư? Lương Hòa lặng chuồn, tuy nhiên tiếp sau đó, cô lại suy nghĩ, bản thân ko cần thiết làm cho đầu đau suy nghĩ coi chuồn đâu nữa rồi.

Lương Hòa hỏi: “Vậy lúc nào anh cần đi?”

Cố Hoài Ninh coi cô thăm hỏi dò la, thấy thái chừng của cô ý dường như điềm nhiên, anh mới mẻ yên ổn tâm. Trong Smartphone, Châu Bình thưa lễ mở màn hội thao ra mắt vô loại Hai tuần sau, nhưng mà thời điểm hôm nay vẫn chính là loại Năm rồi.

Cố Hoài Ninh suy nghĩ một lúc rồi nói: “Ngày mai”.

“Vâng”, Lương Hòa gật gật đầu, rồi cúi xuống nối tiếp ăn cháo. Cháo nguội rồi, ăn vô khá không dễ chịu, cô buông thìa, dọn chén đĩa vô nhà bếp.

Cố Hoài Ninh theo gót sau, ngóng cô đoạn việc mới mẻ nói: “Nếu em thấy tiện thì tất cả chúng ta về mái ấm một chuyến nhé!”.

Hả? Lương Hòa khá bất thần con quay người lại.

Cố Hoài Ninh thản nhiên nói: “Sắp chuồn rồi, về mái ấm coi thế nào!”.

Về mái ấm chúng ta Cố ư? Việc này thưa với anh nghe đâu ko cần yếu tố gì to tát tát, tuy nhiên Lương Hòa cứ suy nghĩ cho tới mái ấm gia đình anh là lại thấy nhức cả đầu.

Cố Hoài Ninh đương nhiên làm rõ trong thâm tâm Lương Hòa phiền lòng điều gì, bèn an ủi: “Em ko cần lo lắng về phụ thân u anh”.

“Được rồi”, Lương Hòa vệ sinh tay, lên giờ đồng ý.

Mặc cho dù cô ko mạnh mẽ và tự tin lắm vô phiên bản thân ái, tuy nhiên người lớn tuổi thưa vô cùng trúng, ghét bỏ của này trời trao của đấy.

Vào thực hiện dâu mái ấm chúng ta Cố thực rời khỏi là đưa ra quyết định mới chỉ nhị tuần trước đó của cô ý.

Họ bắt gặp nhau ở cơ sở y tế, mò mẫm hiểu rõ một thời hạn. Hai mặt mày thấy đối phương cũng ổn định ngay tắp lự đưa ra quyết định kết duyên luôn luôn. Thời gian ngoan chúng ta mò mẫm hiểu nhau còn chẳng lâu năm, thưa chi cho tới việc mò mẫm hiểu về mái ấm gia đình đối phương nữa. Mặc cho dù trước lúc cưới Lương Hòa đã và đang bắt gặp phụ thân u anh vài ba đợt, tuy nhiên cũng ko thể hiểu rõ không còn về chúng ta. Giờ cần họp mặt, cô vẫn vô cùng mệt mỏi hồi vỏ hộp.

Khi xe pháo xe hơi giới hạn trước cổng mái ấm chúng ta Cố, Lương Hòa đùng một cái suy nghĩ cho tới một chuyện, tay vỗ bồm bộp vô trán. Thôi bị tiêu diệt, sao cô hoàn toàn có thể cho tới thăm hỏi phụ thân u ông chồng nhưng mà nhị tay trống không ko, chẳng đem theo gót kim cương gì thế này!

Sau một hồi ủ rũ, Lương Hòa con quay thanh lịch chất vấn Cố Hoài Ninh: “Chúng tớ cứ thế nhưng mà vô sao? Có cần được mua sắm chút đồ gia dụng không?”.

Cố Hoài Ninh cũng không nghĩ tới trước được chuyện này, suy nghĩ ngợi một lúc rồi nói: “Không cần thiết đâu!”.

“Nhưng…”

“Cha u ko nhằm ý đâu!”

Trời ơi là trời! Lương Hòa nhăn nhăn nhó nhó.

Về gia đạo của Cố Hoài Ninh, Lương Hòa cũng hiểu rằng đôi khi. Cha của anh ấy là Cố Trường Chí, cũng chính là quân nhân, bên trên vai ông và được gắn quân hàm tướng tá quân. Còn u của Cố Hoài Ninh, bà Lý Uyển lại đơn giản phu nhân nhị của ông. Thế nên, mái ấm chúng ta Cố với cho tới tía người nam nhi, con cái cả là Cố Hoài Thanh, túng thiếu thư tỉnh ủy của tỉnh này cơ ở phía Nam, ko hoặc ở trong nhà. Con trai loại Cố Hoài Việt đó là nam nhi đầu của bà Lý Uyển, cũng thao tác vô quân team tương tự em trai Cố Hoài Ninh.

Gia đình Lương Hòa rất đơn giản. Ba u tổn thất sớm, trong cả bà nước ngoài, ngươi ở mặt mày cô lâu nhất đã và đang khuất bao nhiêu mon ni. cũng có thể thưa giờ cô chỉ mất 1 mình. Gia cảnh nhị mái ấm khác lạ vì vậy, Lương Hòa lại càng mệt mỏi khi bắt gặp cần bắt gặp phụ thân u ông chồng.

Tuy rằng từng việc và được sẵn sàng chu đáo, tuy nhiên khi bước đi vào trong nhà chúng ta Cố, Lương Hòa ko ngoài với cảm hứng bất thần. Trước mặt mày cô là thật nhiều vị chi phí bối mái ấm chúng ta Cố đang được ngồi vô phòng tiếp khách. Cô nỗ lực điềm đạm, kìm nén lắm mới mẻ ko nhằm đôi bàn chân chạy phin thoát khỏi cửa ngõ. Cố Hoài Ninh đã và đang thân quen với tình huống này rồi, anh chỉ huých nhẹ nhàng vai, đẩy cô vào trong nhà, lễ phép tắc xin chào chất vấn. Mọi người nằm trong gật đầu, khẽ cười cợt, nụ cười cợt thể hiện nay sự hạnh phúc, hòa nhã.

Mẹ của anh ấy, phu nhân Lý Uyển kể từ vô nhà bếp bước rời khỏi đón nhận niềm nở: “Hai đứa cho tới rồi hả? Cơm vẫn ko đoạn. Hoài Ninh trả Lương Hòa vô phòng tiếp khách nghỉ dưỡng chuồn, ko cần làm cái gi đâu!”.

Xem thêm: vợ của ảnh đế lại phá hỏng showbiz

Cố Hoài Ninh thông thoáng coi ánh nhìn của u, còn còn chưa kịp ngỏ mồm thì vẫn nghe thấy Lương Hòa đáp lời: “Con ko mệt nhọc, nhằm con cái vô nhà bếp chung mẹ!”.

Phu nhân Lý Uyển coi theo gót bóng hình Lương Hòa vô nhà bếp, xoay đầu thưa với con cái trai: “Con vô phòng tiếp khách rỉ tai với những chú đi”.

Cố Hoài Ninh vốn liếng chỉ gọi năng lượng điện cho tới Cố phu nhân thưa là tiếp tục về mái ấm, ko ngờ bao nhiêu ông chú bận trăm công ngàn việc của anh ấy cũng đều đã biết không còn. Liệu với cần ham muốn phê duyệt phu nhân của anh ấy không? Mẹ thiệt là…

Anh nói: “Mẹ à, Lương Hòa nhỏ rộng lớn con cái những bảy tuổi hạc, u chớ thực hiện khó khăn cô ấy”.

Bà liếc xéo anh một cái: “Biết rồi, biết rồi, là bảo vật của con cái, là phu nhân của con”.

Cố Hoài Ninh ko thưa gì, con cái đôi mắt dõi theo gót bóng người đang được vất vả vô nhà bếp.

Trong nhà bếp giờ là 1 trong mớ hỗ độn. Lương Hòa tía chân tư cẳng chung chị Trương thực hiện nhà bếp, còn chị Trương chỉ biết nhàm chán coi cô càng chung càng thực hiện tất cả rối tung lên. Thấy Lương Hòa đang được toan nỗ lực dao chặt xương, chị Trương hấp tấp vàng ngăn lại: “Ấy, em chớ thực hiện nữa, cẩn trọng đứt tay đấy, nhằm chị thực hiện cho!”.

Lương Hòa tâm trí rối bời, ngần lo ngại trả dao cho tới chị. Chị Trương dường như ngán chán nản, đành kí thác cho tới cô xử lý loại cá vừa mới được lấy vô.

Cố Hoài Ninh đúng vào khi vô nhà bếp vẫn bắt gặp một cảnh rất là tức cười cợt. Lương Hòa đang được xắn ống tay áo hành động với loại cá. Rõ ràng là cô sợ hãi ngày tiết, thế mà còn phải nhắm đôi mắt nhắm mũi rời khỏi tay, cỗ dáng vẻ ấy thiệt khiến cho Cố Hoài Ninh cần phì cười cợt. Suy suy nghĩ một hồi, anh bước cho tới, giằng lấy con cái dao cô đang được nỗ lực bên trên tay.

“Không biết nấu nướng cơm trắng hả?”, anh chứa chấp giờ chất vấn.

Lương Hòa cúi đầu, mồm nhi nhí vấn đáp.

Chuyện này coi như anh vẫn sự liệu trước, Cố Hoài Ninh xử lý đoạn loại cá ngay tắp lự trả cho tới chị Trương, rồi cọ tay thật sạch. Như vậy khiến cho Lương Hòa với chút bất thần, kể từ khi chính thức công cộng sinh sống đến giờ, cô ko hề cho rằng anh lại biết nấu bếp.

Kỹ thuật nấu nướng nướng của chị ý Trương quả tình vô cùng cao siêu, vị khiến cho cho những người tớ mê mệt, thực phẩm như tan vô mồm. Đáng tiếc, từng nào khoản ngon bày trước mặt mày, thế nhưng mà Lương Hòa cứ cần một vừa hai phải xẻn lẻn ăn một vừa hai phải vấn đáp sản phẩm đụn thắc mắc của trưởng bối mái ấm chúng ta Cố.

“Hoài Ninh, sau khoản thời gian kết duyên, phu nhân con cháu ko về đơn vị chức năng với con cháu sao?”, người chất vấn là chú nhị của Cố Hoài Ninh, Cố Trường Minh. Chú cũng công tác làm việc nằm trong quân khu vực với Hoài Ninh. Cố Trường Minh đảm nhiệm công tác chủ yếu ủy, nhưng mà Cố Hoài Ninh lại là đoàn trưởng phi hành đoàn Tăng thiết giáp 302, sư đoàn T, là sư đoàn trực nằm trong quân khu vực bởi chú phụ trách cứ.

Cố Hoài Ninh coi Lương Hòa một chiếc rồi nói: “Cô ấy còn tồn tại việc làm của mình”, hàm ý vô lời nói ấy đương nhiên là cô ko thể về đơn vị chức năng nằm trong anh được.

“Ồ, thế Hòa thao tác ở đâu?”, Cố Trường Minh coi Lương Hòa chất vấn.

“Cháu thao tác cho 1 tập san vô trở nên phố”, Lương Hòa vấn đáp vô cùng thật thà.

“Cái thằng tè tử đó lại vứt rơi phu nhân mới mẻ cưới ở TP. Hồ Chí Minh C nhằm trở lại doanh trại ư? Ai domain authority, Lương Hòa này, chú thưa con cháu biết, con cháu đành lòng nhằm bị ăn ở như vậy sao?”, chú út ít Cố Trường An cười cợt cười cợt, trêu ngươi nhị phu nhân ông chồng.

Lương Hòa chợt đỏ loét bừng mặt mày, Cố Hoài Ninh liếc xéo chú út ít, người sử dụng ánh nhìn hình viên đạn phun tầm nhìn nảy lửa về phía nhị ông chú mặt khác cũng chính là cung cấp bên trên của tớ. Hai ông chú cười cợt cười cợt, đành cho tới qua chuyện chuyện này.

Lương Hòa coi như qua chuyện được một ải, tuy nhiên ngược tim vẫn đập miên man. Cô ngước đầu lên coi Cố Hoài Ninh, phát hiện ánh nhìn lãnh đạm ẩn giấu quanh nụ cười cợt nhẹ dịu ấm cúng của anh ấy, niềm tin cô cũng dần dần chất lượng tốt lên.

Lần này cho tới phía trên, Lương Hòa ko thấy phụ thân của Cố Hoài Ninh, Cố Trường Chí ở trong nhà. Hỏi rời khỏi mới mẻ biết, Cố lão gia đang di chuyển thị sát việc làm, là sự rộng lớn vô quân, cô cũng ko tiện chất vấn tăng gì nữa.

Bà Lý Uyển gọi Lương Hòa lên tầng nhị, trả cho tới cô coi một cái vỏ hộp gấm. Lương Hòa ngần lo ngại nâng lấy, ngỏ rời khỏi coi, hoá ra là nhị miếng ngọc vô cùng đẹp mắt. Bà bắt tay cô nói: “Trước khi chuồn, phụ thân bảo u trả vật này cho tới con cái, con cái với quí không?”.

Lương Hòa phía miếng ngọc về phía ánh sáng của đèn, vuốt ve sầu, những đàng vân lung linh khi được hàng nghìn tia sáng sủa chiếu rọi.

“Con vô cùng quí ạ!”, cô thưa.

“Vậy thì chất lượng tốt rồi!”

Lương Hòa ngước lên, coi phu nhân Lý Uyển, nở nụ cười cợt êm ả dịu dàng tươi tỉnh.

Hôm sau cần lên máy cất cánh về doanh trại nên Cố Hoài Ninh trả Lương Hòa về mái ấm mới mẻ của nhị phu nhân ông chồng, tư trang hành lý của anh ấy đặt tại cơ. Về cho tới mái ấm, việc trước tiên Lương Hòa thực hiện đó là dỡ giầy, chạy tức thì vô chống tắm, cỗ dạng hoảng loạn cứ như thể sợ hãi anh tiếp tục tranh giành cướp chống tắm với cô vậy. Cố Hoài Ninh giật thột đứng ở cửa ngõ một khi, khuôn mặt vốn liếng khi nào thì cũng rét nhạt nhẽo nhường nhịn như đang được khẽ nở một nụ cười cợt.

Bạn thân ái của Lương Hòa, Hạ An Mẫn từng chất vấn cô một câu: “Nếu như với cùng một ngày cậu ngỏ đôi mắt tỉnh dậy, bắt gặp cạnh bên bản thân là 1 trong người nam nhi, cậu sẽ sở hữu cảm hứng thế nào?”. Không cần thiết đợi câu vấn đáp kể từ Lương Hòa, Hạ An Mẫn vẫn rộng lớn giờ vấn đáp thay: “Con người cậu chẳng cần vô cùng giản dị và đơn giản hoặc sao? Những người ko quí kết duyên như cậu, nếu như với nam nhi ngủ nằm trong thì dĩ nhiên chỉ hoàn toàn có thể là tình một đêm!”.

Lúc cơ, phản xạ của Lương Hòa là tấn công cho tới Hạ An Mẫn một trận. Bây giờ, fake thiết ấy đang trở thành thực tế, Lương Hòa đương nhiên với cảm hứng hoảng sợ, nguyên vẹn nhân hoàn toàn có thể là vì ko thích ứng được. Cô tự động tấn công vô đầu bao nhiêu kiểu mẫu rồi xuống chóng chuồn nấu nướng bữa sáng sủa.

Sáng bữa sau, Cố Hoài Ninh tiếp tục lên máy cất cánh về bên TP. Hồ Chí Minh B. Thời gian ngoan khá gấp rút, lại còn cần dậy sớm tấn công răng vệ sinh rồi sẵn sàng tư trang hành lý, nếu như còn bắt anh chuồn mua sắm bữa sáng sủa, Lương Hòa cảm nhận thấy thiệt phiền phức. Vì thế, tối ngày hôm qua trước lúc chuồn ngủ, cô vẫn bịa đặt đồng hồ thời trang báo thức, trúng sáu rưỡi vẫn tỉnh giấc. Việc ngủ nướng cô ko thạo cho tới lắm, tuy nhiên hoàn toàn có thể lấy bữa sáng sủa thực hiện vật thực nghiệm nhằm tập luyện tay nghề nghiệp.

Món ăn nhưng mà Lương Hòa hoàn toàn có thể nấu nướng kha khá thân quen tay là bữa sáng sủa loại Tây, nhị miếng bánh mỳ nướng cặp trứng rán thêm 1 ly sữa giá buốt, coi rời khỏi chẳng tổn thất chút sức lực này.

Nhưng yếu tố là Cố Hoài Ninh quí ăn đồ vật gi chứ? Trong doanh trại liệu với bữa sáng sủa loại Tây ko nhỉ?

Lương Hòa sau đó 1 giây tâm trí vẫn dẹp luôn luôn ý tưởng phát minh cơ, hãy nhanh tay nhanh chóng chân chuồn vo gạo nấu nướng cháo, rồi lấy dưa muối hạt trong gầm tủ rét rời khỏi, tiếp sau đó còn xuống mái ấm mua sắm quẩy và bánh bao. Chuẩn bị đoạn không còn tất cả đã và đang ngay sát bảy giờ, cô coi 1 bàn chan chứa thực phẩm, thở phào thoải mái.

Cố Hoài Ninh trúng bảy giờ tỉnh giấc, nhanh gọn lẹ lau chùi cá thể, nỗ lực khăn vệ sinh mặt mày bước ra bên ngoài. Khi vô nhà bếp, thấy 1 bàn chan chứa thực phẩm, khi cơ anh ngược thực lặng người chuồn một khi. Lương Hòa đang được bưng cháo một vừa hai phải múc kể từ nồi rời khỏi, nhị tay nhị chén, cháo giá buốt khiến cho bờ vai cô lập cập lập cập.

Cố Hoài Ninh hấp tấp chạy tới: “Để anh, nhằm anh!”.

Lương Hòa lúc lắc phun cả bản thân, trợn tròn trặn đôi mắt coi anh. Trên người anh chỉ khoác một cái áo may dù white color, quần chiến sĩ vẫn cũ mèm, khi vệ sinh nghe đâu cũng gội đầu luôn luôn, tóc vẫn còn đó ươn ướt sũng. Thấy anh bước cho tới, cô thi công tía thi công bắp: “Anh… anh tỉnh rồi à?”, thưa đoạn cô muốn làm xẻ tức thì kiểu mẫu lỗ nhằm chui xuống.

Lắp bắp đồ vật gi thế hả Lương Hòa?!

Cố Hoài Ninh nhẹ dịu hỏi: “Em sẵn sàng bữa sáng sủa sao?”

“Vâng, ko biết với thích hợp khẩu vị của anh ấy không!”

Cố Hoài Ninh nhún vai, coi một lượt từng bàn ăn. Bánh bao và quẩy dường như như thể mới tậu về, dưa coi cũng rất tươi tỉnh ngon, ko ngoài khiến cho người tớ chảy nước miếng, tuy nhiên anh lưu giữ đem máng, địa điểm dưa này nhằm trong gầm tủ rét kể từ hôm cưới, dĩ nhiên chỉ mất chén cháo trước mặt mày là của cô ý phu nhân thân ái yêu thương tự động thực hiện thôi.

“Cũng được đấy!”, người này cơ tóm lại rằng, yếu tố cần thiết là ở niềm tin.

Lương Hòa cười cợt lo ngại ngùng, rồi ngồi xuống nằm trong anh bữa sớm.

Cố Hoài Ninh cất cánh chuyến chín giờ. mời sáng sủa đoạn, nhân viên cấp dưới vệ binh của Cố Trường Chí cho tới đón anh rời khỏi trường bay. Viên vệ binh này thương hiệu Phùng Đam, một chàng trai một vừa hai phải tròn trặn nhị mươi tuổi hạc. Tuổi tác cũng chẳng thông thường Lương Hòa là bao nhiêu, bắt gặp cô lại cứ một giờ chị dâu, nhị giờ chị dâu, tạo nên Lương Hòa đỏ loét cả mặt mày, bèn đứng thanh lịch một phía nhằm cậu tớ vào trong nhà.

Cố Hoài Ninh đang được đứng trước gương thắt cà vạt, treo cầu vai. Lương Hòa vẫn thân quen coi anh khoác binh phục, tuy nhiên trước đó chưa từng thấy anh treo cầu vai. Cầu vai với nhị vạch nhị sao, cũng chẳng rõ ràng là cấp độ này nữa.

“Anh về doanh trại trước, với yếu tố gì thì gọi năng lượng điện báo cho tới anh, còn nếu như không gọi được anh thì gọi trực tiếp cho tới Phùng Đam”, Cố Hoài Ninh nhắn dò la Lương Hòa đoạn, con quay rời khỏi thưa với Phùng Đam: “Phùng Đam, khi tôi ko ở trong nhà, phiền cậu che chở cho tới chị dâu cậu chu đáo một chút!”.

“Vâng, thưa thủ trưởng, em chắn chắn tiếp tục hoàn thành xong nhiệm vụ!”, Phùng Đam cười cợt ha hả, hành lễ theo gót động tác vô quân team. Cố Hoài Ninh ly đầu cậu tớ một chiếc, rồi con quay thanh lịch coi Lương Hòa. Cô đang được lặng lẽ đứng ở cửa ngõ, lưu giữ mãi kiểu xuất hiện nhưng mà chẳng biết vô đầu đang được suy nghĩ đồ vật gi. Thấy anh tiếp cận, cô nói: “Em chuồn tiễn biệt anh!”.

“Không cần thiết đâu!”, anh team nón đai to tát bên trên đầu, chỉnh lại quân trang: “Anh tự động chuồn là được rồi!”.

Lương Hòa để ý coi anh chuồn bao nhiêu bước, rồi thưa với theo: “Vậy nhằm em tiễn biệt anh xuống dưới”.

Phùng Đam bịa đặt tư trang hành lý vô cốp xe pháo, sau khoản thời gian xuất hiện xe pháo cho tới Cố Hoài Ninh thì tự động giác phi vào xe pháo ngồi trước. Cố Hoài Ninh lưu giữ cửa ngõ xe pháo, điềm đạm đặt chân đến trước mặt mày Lương Hòa, một tay lưu giữ đầu cô, tay cơ vén bao nhiêu sợi tóc cái bên trên trán cô, rồi bỏ lên trên cơ một nụ hôn: “Anh chuồn phía trên, cho tới điểm tiếp tục gọi năng lượng điện cho tới em”.

Xem thêm: đại pháp tẩy trắng của phản diện

Nụ hít khiến cho Lương Hòa bất thần. Cô ngước đầu lên coi sâu sắc vô hai con mắt của anh ấy, thông thoáng chốc lại chuyển làn coi thanh lịch nơi khác, nhỏ nhẹ nhàng nhắn dò: “Anh chuồn đàng cẩn thận!”.

Lương Hòa đứng yên ổn bên trên địa điểm, con xe Jeep khuất xa xăm ngoài cánh cổng căn hộ một khi lâu sau, cô vẫn tiếp tục đứng nguyên vẹn địa điểm cũ. Cho cho tới khi cảm nhận thấy khá rét của sương sớm phảng phất gần đây, cô mới mẻ chợt rùng bản thân con quay quay về vào trong nhà.

Vào cho tới mái ấm, cô thả bản thân xuống chóng, sáng sủa ni dậy sớm quá, lúc này ngủ thêm 1 giấc nữa cũng đâu cần là ko được. Chỉ với điều, cô vạc hiện nay bản thân vô cùng mất ngủ. Lương Hòa coi vô tấm hình họa cưới treo bên trên chóng. Trong hình họa, cô cười cợt thiệt êm ả dịu dàng, còn anh thì vẫn tầm vóc điềm đạm điềm đạm nhưng mà cô vẫn thân quen đôi mắt lắm rồi. Trước khi chìm vô giấc mộng, cô coi xung quanh căn nhà trống vắng, chợt suy nghĩ, thực rời khỏi chúng ta mới chỉ kết duyên với tư ngày thôi mà!
...
Mời chúng ta đón đọc Yêu Thương Trao Anh của tác giả Scotland Chiết Nhĩ Miêu.