xuân nhật yến triều lộ hà khô

(Phiên ngoại: Tạ Yến Qua — Đời này thiệt khó khăn vẹn cả đôi)
Tạ Yến Qua từng là thiếu hụt niên coi thường cuồng, tự động phô bày vùng bản thân xuất sắc nhất nhân gian lận. Cô kiểu của hắn được sủng ái nhất hậu cung, tổ tiên đời đời kiếp kiếp đều là nhân vật trấn thủ núi non Đại Chu, hắn vốn liếng là niềm tự tôn của ông trời ban xuống kể từ Lúc mới mẻ sơ sinh. Tạ phu hỏi: “Con của tớ, tham ô vọng của con cái là gì?” Hắn tịch thu mò mẫm vô tay, nhành hoa khoét bên trên mò mẫm gần như là không cử động, Tạ Yến Qua dừng mi ko đáp.
Sau bại liệt cô kiểu uổng mạng, nhì vị thúc giục phụ ngủ mãi bên trên mặt trận chục sáu châu Yến Vân, Tạ phủ than khóc tang thương, chục sáu châu Yến Vân rớt vào tay giặc. Vinh quang quẻ trăm năm ko di dịch của Tạ gia rốt cuộc cũng trở thành phủ một bóng râm. Tạ Yến Qua quỳ xuống trước linh cữu thúc giục phụ, hắn nhắm đôi mắt lại, hắn biết, chí vị trí hướng của cuộc sống ko nên là trở nên thiếu hụt niên y sĩ đệ nhất phong lưu, nhưng mà là vì thế tổ tiên đoạt lại những loại vẫn rơi rụng bại liệt.
Tính tình Tạ Yến Qua tùy tiện tuy nhiên rõ rệt dứt khoát, dù rằng trong tương lai đột biến rời khỏi nhiều chuyện như thế, hắn cũng ko khi nào hối hận hận về lần thứ nhất họp mặt bại liệt. Hắn trở xuống từng bậc, gió máy thổi cất cánh tấm mạng lấp mặt mày của thiếu hụt phái đẹp chục lăm tuổi hạc, vừa đẹp rơi xuống bên dưới chân hắn. Hắn nhặt lên, bên trên đời này nếu như thiệt sự sở hữu chuyện quân tử lầm lỡ cả đời, vậy thì cũng nên sở hữu, thứ tự thứ nhất trông thấy Khương Tú, đó là chuyện lầm lỡ cả đời này. Ánh mặt mày trời bại liệt giống như lưu ly, thiếu hụt phái đẹp êm ả đứng bại liệt, kể từ cổ cho tới khuôn mặt mày đều phải có cảm xúc mỏng manh xa cách cơ hội. Tạ Yến Qua không sở hữu và nhận thức được thương yêu, kìm nén rung rinh động trong thâm tâm, còn lười biếng,lười nhác nhác tự kiêu tựa như ngày thông thường, lưu luyến thưa một câu “Khuôn mặt mày thiệt đẹp”.
Cả đời hắn từng trải qua thật nhiều điểm, tuy nhiên lại ko thể này quên được điểm rừng trúc xào xạc bại liệt, hắn thấy Khương Tú, như gặp gỡ phái đẹp thần.
Khương phủ ở trở nên Đông, Tạ phủ ở trở nên Tây, Tạ Yến Qua thông thường xuyên thúc giục ngựa đi qua rộng lớn phân nửa Thượng Kinh, từ xưa đến giờ vận khí của hắn ko được chất lượng lắm, chục thứ tự thì chín thứ tự ko gặp gỡ được Khương Tú. Chỉ sở hữu một thứ tự hắn ghìm cương ngựa tạm dừng, trong thâm tâm tràn trề hồi vỏ hộp, tuy nhiên còn mong muốn bày rời khỏi tía phần tự kiêu xa cách cơ hội của công tử Tạ gia. Hắn ko khi nào khiến cho cho tất cả những người tớ yêu thương quí, do đó cũng ko thể trách móc thiếu hụt niên y sĩ này thô tục, Tạ Yến Qua hắng giọng, buông đôi mắt coi Khương Tú nói: “Đại tè thư Khương gia, khi nào thì cũng tuân hành quy củ, bước đi đều đúng chuẩn như thước đo. Ngươi tội gì mà nên đau khổ như vậy?”
Hắn là loại thiếu hụt niên ko biết lấy lòng cô nương, ko thủ phận, tuy nhiên lại thông thường xuyên húp trà vô siêu thị thư họa ở góc cạnh hẻm ngay gần Khương phủ. Hắn biết sở hữu một cô nương mi lâu năm tóc mượt ngồi ở chống lân cận, thỉnh thoảng gảy đàn giành giật thỉnh thoảng đùa đàn hạc, tiếng động liên tiếp truyền cho tới mặt mày này. Tạ Yến Qua luôn luôn kháng tay lên thái dương rồi mỉm cười. Năm chục bảy tuổi hạc, hắn gặp gỡ Khương Tú, kể từ bại liệt về sau vô ước nguyện lớn số 1 cuộc sống của hắn ngay lập tức nhận thêm một Khương Tú.
Thời điểm đẹp tuyệt vời nhất là ở Hoa Dương Thành, Tạ Yến Qua được như mong muốn nguyện kết thân thiện với Khương gia. Thời điểm đẹp tuyệt vời nhất nhằm đột biến thật nhiều chuyện, ví dụ như trở nên Yến Vân lại nổi lên can qua quýt, ví dụ như sở hữu manh ông tơ về điểm ở của công chúa.
Hắn vẫn còn đấy lưu giữ rõ rệt, Khương Tú chuẩn bị cập kê, khi hắn xuất chinh thưa với nường, bảo nường đợi hắn, thưa tiếp tục tặng mang đến nường lễ phẩm quý giá chỉ nhất. Khi bại liệt Tạ Yến Qua còn trẻ con, còn ko biết sự thế không thể đoán trước, lời hứa hẹn tốt nhất có thể vĩnh viễn ko khi nào triển khai được.
Sau Lúc cuộc chiến xong xuôi, hắn vội vàng đón Thanh Linh về bên, bên dưới sự phục kích, ko một thân thiện tín này như mong muốn bay ngoài, hắn đem theo đuổi Thanh Linh như mong muốn chạy bay, dọc lối đi lại bị truy sát không ngừng nghỉ. Tạ Yến Qua một đàng thuận buồm xuôi gió máy, ko khi nào gặp gỡ nên cảnh vô vọng như thế, Lúc bại liệt bị kẻ thù liên tiếp xua gi.ết, Tạ Yến Qua mới mẻ nắm được tuyến đường tối đen sạm như mực là ra làm sao. Lễ vật cập kê nhưng mà hắn sẵn sàng là 1 trong cái vương vãi miện lưu ly, của hồi môn của Bình Thành công chúa phiêu dạt vô dân gian lận, bởi những nghệ nhân phổ biến từng thiên hạ đúc trở nên, tuy nhiên lại vỡ nát nhừ ko chút lưu tình vô vũng m.áu.
Cả đời Tạ Yến Qua chỉ khóc một thứ tự như thế, hắn trườn rời khỏi kể từ vô tuyết, té xuống bên dưới tuyết rơi tràn trời, nước đôi mắt và huyết đồng thời thâm nhập vô băng tuyết, hắn cảm nhận thấy một đời của tôi vẫn vùi không còn vô ngày đông, tuy nhiên hắn lại lưu giữ cho tới còn tồn tại người đang được đợi hắn. Nàng đứng ở bên dưới cái hiên bại liệt, hoa rơi phủ tràn mặt mày khu đất, Khương Tú đang được đợi hắn.
Nhưng nên làm thế nào đây? Làm sao tớ hoàn toàn có thể kéo nường nằm trong chuồn bên trên tuyến đường tăm tối ấy.
Hắn nghĩ về như thế, lại càng nhức.
Mùa đông đúc bại liệt, tuyết rơi dày quánh. Tướng quân thiếu hụt niên chục chín tuổi hạc rơi lệ và m.áu, thể hiện một đưa ra quyết định nhưng mà hắn ko thể này nhức nhối rộng lớn, tuy nhiên ko hối hận hận.
Trong đôi mắt người ko thèm nhằm ý kiểm điểm số thời gian chẳng qua quýt đơn thuần một chiếc bấm tay, trong tương lai Tạ Yến Qua từng sở hữu thật nhiều thứ tự rớt vào cảnh vô vọng, lại ko khi nào lòi ra tầm dáng vô vọng cho tới tột nằm trong như trước đó nữa. Hậu sinh viết lách tiểu truyện mang đến hắn, căn vặn Tạ tướng mạo quân thuận tiện cả đời, sở hữu gì tiếc nuối không? Hắn rung lắc đầu ko thưa.
Cả đời tiếc nuối hối hận hận, tuy nhiên lại nhức nhối cho tới ko thể thưa.
Hắn nhức nhối Lúc thiết lập thoa lên búi tóc vị hít thê, cúi đầu xuống hoàn toàn có thể trông thấy rõ rệt mặt hàng mi lâu năm của nường, nường nhỏ như thế, nhường nhịn như chỉ việc ôm nhẹ nhàng vẫn hoàn toàn có thể ôm đầy đủ vô lòng. Lúc bại liệt hắn mỉm cười thưa, trong thâm tâm vẫn sở hữu công ty, hít ước hãy bỏ dở.
Hắn từng tức giận dỗi vì thế tên công tử ăn đùa bại liệt trêu châm chọc nường, ăn diện xinh tươi quất ngựa lướt qua quýt điểm nường nằm trong người không giống chấm liễu tẩy mộc.
Hắn chỉ hoàn toàn có thể nhung lưu giữ qua quýt hình ảnh lưu niệm nhưng mà hắn người sử dụng mạng nhằm thay đổi, “Ba xin xỏ vĩnh viễn cũng chớ gặp gỡ nhau” ở bên phía trong cũng đầy đủ nhằm nhốt thú vui cả đời của hắn.
Hắn liếc mắt coi nường bước lên kiệu hoa của những người không giống, ko biết sính nghi trước khi bản thân lấy danh nghĩa kể từ hít nhưng mà trả cho tới sở hữu trộn lẫn lộn vô rương của hồi môn hay là không. Hắn từng vô số thứ tự nghĩ về cho tới nằm trong nường phu thê hảo hợp ý, bên nhau bạc đầu, hiện nay trong cả nửa bước cũng ko thể lại ngay gần.
Từ trước đến giờ hắn luôn luôn lưu giữ lời hứa hẹn, điều thưa bên dưới ánh trăng cũng đều là việc thiệt. Hắn thưa, ao ước nường được như mong muốn nguyện.
Năm hắn nhì mươi tư tuổi hạc, sau cùng cũng hàng phục được chục sáu châu Yến Vân, này vẫn là 1 trong ngày đông, nghe thưa nường sinh hạ một phái đẹp nhi, như châu như ngọc. Hắn cũng quí phái đẹp nhi, đoán được tiếp tục đáng yêu và dễ thương như Khương Tú.
Hắn chuồn chầm chậm chạp vô tuyết, sau cùng vẫn té vô tuyết. Hắn lưu giữ cho tới Khương Tú chục lăm tuổi hạc, êm ả vô trẻo, xinh đẹp nhất tỏa nắng. Mười sáu châu Yến Vân vẫn hàng phục, thanh danh của cô ấy kiểu và thúc giục phụ vẫn lấy lại, tuy nhiên hắn ko khi nào vô vọng đến mức độ nhìn thấy rằng, hắn bị vướng kẹt vô ngày đông năm bại liệt, không thích ra phía bên ngoài thứ tự này nữa.
(TOÀN VĂN HOÀN)
Bạn đang được phát âm truyện bên trên NetTruyen.com.vn