vô thượng tiên đế trịnh sở

 Nghe thấy điều của Trịnh Sở, trong trái tim Trịnh Thiên một vừa hai phải xấu xa hổ một vừa hai phải tức phẫn nộ, u hắn tớ bị hạ nhục trước từng nào người thân bọn họ Trịnh, hắn tớ như thể bị người không giống tát vô mặt mày vậy.  

Hắn tớ nghiến răng nghiến lợi tuy nhiên cũng không đủ can đảm tiến bộ lên trước, liếc mắt quan sát về phía Trịnh Lượng Lượng, Trịnh Vĩ Cường, Trịnh Minh Lượng, kỳ vọng tía người chúng ta rất có thể nhanh chóng vượt mặt Trần Anh rồi xử lý Trịnh Sở.  

Bạn đang xem: vô thượng tiên đế trịnh sở

Thế tuy nhiên, tía người Trịnh Lượng Lượng, Trịnh Vĩ Cường luôn luôn bị Trần Anh trấn áp, chớ rằng là vượt mặt cô tớ, rất có thể lưu giữ ko nhằm thua thiệt đang được là nỗ lực lắm rồi.  

Thấy Trịnh Sở giẫm Lại Mộng Linh ở bên dưới chân, đám người vô gia tộc ngôi nhà bọn họ Trịnh ngay tắp lự thì âm thầm nhỏ to.  

“Nghe rằng năm cơ Trịnh Sở bị trục xuất ngoài ngôi nhà bọn họ Trịnh là sự việc tốt nhưng mà u con cái Lại Mộng Linh và Trịnh Thiên thực hiện. Bây giờ Trịnh Sở quay trở lại là nhằm báo thù”.  

“Tôi nghe rằng u Trịnh Sở bị Lại Mộng Linh hạ độc khiến cho bà ấy nhức nhối nặng nề, bà ấy đã trở nên đợt đau quấy rầy vô một thời hạn lâu năm trước lúc chết”.  

“Bây giờ nhị u con cái ngôi nhà Lại Mộng Linh bị trừng trị cũng xứng đáng lắm, ko ngờ tía năm ko gặp gỡ, Trịnh Sở lại trở thành mạnh như vậy”.  

Nghe thấy điều của đám người thân bọn họ Trịnh xung xung quanh, Trịnh Sở trầm mặt mày ko rằng gì, góc nhìn rét rét mướt coi Lại Mộng Linh đang được ở bên dưới chân, rét mướt lùng nói: “Tại sao năm cơ bà hạ độc u tôi?”  

Năm cơ anh và u anh tách ngoài ngôi nhà bọn họ Trịnh, từng chuyện ko tương quan gì cho tới ngôi nhà bọn họ Trịnh Vân Châu, tại vì sao lại mong muốn xua đuổi nằm trong thịt tận chúng ta.  

Thậm chí ra phía bên ngoài du lãm cũng trở nên đẩy xuống vách núi, còn nếu không nên là Trịnh Sở mệnh rộng lớn, xuyên ko cho tới giới tu tiên, cỏ nẩy bên trên mộ cũng lâu năm hàng trăm mét rồi.  

Lại Mộng Linh bị Trịnh Sở giẫm bên dưới chân, ko biết là vì như thế đau nhức hoặc là xấu xa hổ nhưng mà mặt mày bà tớ méo mân mó dữ tợn, coi cực kỳ khó khăn coi.  

Xem thêm: công chúa tha mạng

Bà tớ coi Trịnh Sở vì chưng góc nhìn ân oán hận, huyết tươi tắn tràn đi ra kể từ khóe miệng: “Súc sinh, thời điểm hôm nay mi hạ nhục tao như thế, tao chắc chắn tiếp tục khiến cho mi bị tiêu diệt ko toàn thây”.  

Nghe thấy điều của Lại Mộng Linh, Trịnh Sở cười cợt rét mướt nói: “Muốn thịt tôi? Bà biết chém bão thiệt đấy”.  

Vừa dứt điều, tay nên Trịnh Sở lóe lên một tia sáng sủa White.  

Tia sáng sủa White le lói, Trịnh Sở đập một trị vô trán Lại Mộng Linh.  

Vù vù.  

Một tiếng động nhỏ vang lên như thể giọt nước rơi tí tách bên trên hồ nước vậy, tạo ra một gợn sóng li ty nhẹ nhõm.  

Sau Khi bị Trịnh Sở đập vô trán, Lại Mộng Linh chỉ cảm nhận thấy đầu nhức như hạn chế, tuỳ nhi há to lớn đi ra, vô đôi mắt tràn ngập tơ huyết.  

Xem thêm: truyện hàn tổng anh là đồ khốn

Mạch huyết bên trên người bà tớ sưng phù lên, làn domain authority vốn liếng láng mịn ni trở lên trên sần sùi hơn hết vỏ cây.  

Lúc này Lại Mộng Linh chỉ cảm nhận thấy khung người bản thân như bị đặt điều vô nham thạch giá buốt chảy cao cho tới trăm phỏng, toàn bộ cơ thể giá buốt bừng ko Chịu nổi.