truyện vợ ơi đừng khóc

Một tối yên lặng tĩnh, gió nồm phái nam thổi lướt thời gian nhanh bên trên khu vực phố tối yên lặng tĩnh.

Đó là vùng ngoại dù hẻo lánh, màn tối tĩnh mịch chỉ hắt lên vài ánh đèn đường yếu ớt.

Bạn đang xem: truyện vợ ơi đừng khóc

Một góc phố đột nhiên phát hỏa, ngọn lửa lập lòe qua quýt các dù cửa sổ rồi bùng cháy.

Âm thanh huyên náo cứu hỏa vang đều các con cái phố, tiếng người í ới hò dập cháy. Nơi này ở ngoại thành xe pháo cứu hỏa ko thể tới thời gian nhanh được.

- Trong đó có người.

Những xô nước cứ thế đầy dần tuy nhiên ko thể làm cơn tức giận của ngọn lửa giảm xuống ngược lại còn khiến ngọn lửa hung hãn bùng lên cháy lịch sự nhà kế mặt mũi.

- Có một con cái bé cùng đứa nam nhi lớn, phụ vương mẹ chúng ko về.

Người hàng xóm sốt ruột định trùm tấm áo nước vào nhập thì cánh cửa gỗ lớn đang được cháy bị một lực từ nhập xô mạnh.

Người dân xung xung quanh hốt hoảng đỡ lấy kiểu dáng xiêu lòng chạy đi ra còn ôm cái bọc gì đó bên trên tay.

Ai nấy đều thở phù Khi nhận đi ra đứa nam nhi lớn đã ôm nhập tay đứa bé gái chạy đi ra.

Con bé hoảng sợ ôm chặt cứng cậu nam nhi khóc, ai nấy biết điều tạo điểm thông thoáng mang lại nhị đứa trẻ thở.

- Sao ko cháu?

Đứa nam nhi lắc đầu, tương đối thở đứt quãng dỗ dành con cái bé bên trên tay.

Cảnh tượng hỗn loạn người đi ra người vào dập lửa,

- Không...hức...anh ơi, quái ma dặn ko được để mất thứ đó...

- Em nói gì cơ?

- Chiếc hộp nhập phòng em, quái ma dặn nếu nhị người ko về được...chiếc hộp ấy..không...

Con bé vừa hoảng sợ nói ko đi ra tương đối tuy nhiên đứa nam nhi đã hiểu biết, nét mặt nhăn lại vội vã xoa đầu con cái bé.

- Đợi anh!

Trong cơn lửa dữ dội người tao thấy một cậu nhóc chùm bên trên người tấm áo nước chạy trở vào nhập, tiếng con cái bé gào thét một cái thương hiệu nhập tuyệt vọng.

- Khiết Minh!

Ngọn lửa cứ thế bùng cháy giữa tối dữ dội và Khi con cái bé khóc thét lẹt đã ngất cút vẫn ko hề thấy bóng dáng từ nhập nhà trở đi ra.

Dưới nền đất ẩm còn sót lại chiếc chong chóng đã bị cháy một nửa và con cái bé dù ngất lịm cũng ko chịu buông món đồ nghịch ngợm đã hỏng.

***

Sáng! Tia nắng sớm mai vươn mình nhập gió lạnh, len lỏi qua quýt những sườn cửa men theo đòi bức rèm trắng muốt.

Trong phòng, chẳng cần đồng hồ báo thức hoặc người gọi dậy, nàng tiểu thư của Lâm gia đã ngồi yên lặng vị bên trên ghế đệm, gác chân lên giường phủ lớp ga màu trắng muốt, bộ đồng phục đỏ trắng học viện Star đã tức thì ngắn bên trên người chỉ có điều còn ko cài nhị cúc phía bên trên tuy nhiên phía trên là nhập phòng nơm nớp gì? Có Khi cô còn quấn vẹn toàn chiếc khăn bông mà ngồi vắt chân uy nghiêm ngồi ngịch máy vi tính.

- Tiểu thư, tới giờ ăn sáng.

- Tôi đi ra tức thì.

Giọng tiểu thư êm ả nhẹ như thanh âm của giai điệu mượt mà vậy.

Cô đứng dậy vuốt lại lọn tóc dài mượt qua quýt vai, khuôn mặt nhàm chán đứng trước gương chỉnh tề lại quần áo rồi bước xuống dưới nhà.

- Con chào phụ vương mẹ.

Lâm phu nhân mỉm cười tươi tắn rói vẫy cô con cái gái vào bàn ăn còn ông Lâm thì trầm tính nhìn cô con cái gái đáng yêu thương bước xuống, khỏi phải nói nhị người họ vô cùng tự tin về cô con cái gái này, lễ phép, tuyệt bếp núc tuy rằng lực học ko phải nhất tuy nhiên cũng thấy rõ cô gái cưng là niềm tự tin rồi.

- Con gái ngoan ngoãn, ngồi xuống ăn thời gian nhanh còn cút học.

- Dạ, phụ vương mẹ ăn cơm trắng.

- Diệp Chi, con cái ko song song giày nào thấp rộng lớn à?

Miệng ông Lâm thì tỏ ý ko vừa lòng cộng tăng nét mày tương đối nhíu lại ai cũng nghĩ ông ko ưa gì cái song ấy và đúng thật chỉ vì ông sợ cô con cái gái mỏng manh tê liệt sẽ ngã mất.

- Dạ, con cái...

Nàng tiểu thư tương đối cúi đầu ngượng ngùng, lâm phu nhân hiểu biết ý chồng vỗ vai cưng nựng con cái ngoan ngoãn.

- Để mẹ để giày thể thao loại cao mang lại con cái nhé! Đi mấy thứ này dễ ngã lắm.

Cô con cái gái liền gật đầu mỉm cười,

- Ba mẹ, thực đi ra con cái muốn cao hơn nữa một chút.

Ở trường!

- Thằng ranh, lùi xa xăm tao một chút.

Ngữ khí hách dịch ấy lại thốt đi ra từ khuôn miệng nhỏ nhắn, thương hiệu phái nam sinh đứng gần đó đã quen thuộc rồi nên cười lén lút đứng xích đi ra chút.

Vẻ ngoài hiền lành ngoan ngoãn ngoãn của Lâm Diệp Chi là một cái bẫy mang lại mấy con cái ruồi đậu tới mà ko biết đáp án là cái chết.

Diệp Chi lúc này tâm trạng ko phấn chấn người dựa đằm thắm cây chân di nát mấy chiếc lá giòn thô dưới mũi giày bệt.

- Đại tỷ, tỷ trưng bộ mặt đó đến tiểu đệ chạy xa xăm ngàn mét đấy.

- Chạy, tao mang lại mày chạy, thời gian nhanh.

Diệp Chi chỉ ray hất mặt đầy tự tin cậy, phái nam sinh tê liệt là Hiểu Khang, ít rộng lớn cô một tuổi từ Khi mới vào trường gặp cô đã bám lấy cô ko rời, Diệp Chi thấy thương hiệu này bám mềm như đỉa đành mặc kệ coi như có thương hiệu giúp việc, tuy nhiên chỉ mặt mũi thương hiệu này cô mới sống với bản chất thật sự.

- Đại tỷ, nỡ lòng nào lại đuổi em, em cút lấy nước mang lại tỷ nhá.

- Hừ, thằng ranh nhích xa xăm tao chút nữa.

Hiểu Khang nhích xa xăm chút nữa thừa biết vì sao cô bực vì ngày hôm nay hẳn có ai đó bắt đại tỷ của cậu nhóc cút giày bệt vì cậu nhóc cao hơn nữa đại tỷ nửa cái đầu.

- Đại tỷ, em biết rồi ngoài tiệm thuốc mới nhập mẫu thuốc mới giúp tăng chiều cao.

- Đâu, cút tức thì.

Hiểu Khang vừa dứt lời, Diệp Chi đã nắm tay cậu ngóng dắt cút.

Phải nói là cậu nhóc cực kì sốc rộng lớn là sẽ cười thật đã. Đại tỷ của cậu có lúc ngốc tới mức này sao? Khóe miệng giật giật ko mấp máy nổi.

Xem thêm: tao thích mày

Vừa lúc tiếng trống đậy lên Hiểu Khang gỡ tay Diệp Chi đi ra, chân bước lên miệng nói tuy nhiên ko ngoảnh đầu lại.

- Tỷ tỷ đợi ở cổng lúc về nhé, trống rồi đệ vào lớp.

Diệp Chi còn ngơ ngác, gãi xù cả mái tóc, gì chứ? Cô sắp phát điên phía trên này.

Lâm gia!

Lâm phu nhân vừa ngồi tiếp một vị phu nhân khác vừa ngoảnh đầu nhìn đi ra cổng thấp thỏm mang lại tới Khi đằm thắm hình họa yêu thương kiều của nàng tiểu thư bước vào bà mới mỉm cười tươi tắn rói

- Diệp Chi, con cái ni sao về muộn vậy.

Nàng tiểu thư mỉm cười nhẹ nhàng cúi đầu chào vị khách lạ.

- Cháu chào bác, thưa mẹ ni con cái về cùng lũ khách hàng nên tương đối muộn.

- Ừ, chẳng sao. Diệp Chi, phía trên là bác Lê là vương vãi phu nhân cũng là khách hàng của mẹ.

- Vâng ạ!

Người phụ nữ lạ dò xét Diệp Chi tuy nhiên vì thấy cô bé có vẻ ngượng đành mỉm cười ôn nhu

- Nghe mẹ cháu nói, cháu nấu ăn rất tuyệt vậy có thể nấu ăn mang lại bác được chứ?

- Bác nói quá, vậy mời bác ở lại dùng cơm trắng trưa, nhị người ngồi nghịch ngợm con cái cút làm liền.

Diệp Chi vừa lên tới phòng, chiếc cặp xách đã phi tức thì vào góc giường ko thương tiếc, khuôn mặt xinh xắn đỏ bừng tức giận.

- Tên khốn, ngóng đấy chị dạy mày, dám mang lại chị mày leo cây.

Nhà bếp, Diệp Chi lười biếng đứng dựa ở góc cửa canh chừng nhị người tê liệt có thể lẻn vào bất cứ lúc nào.

Không phải cô ko thể nấu mà la cứ nghĩ tới mặt thương hiệu nhóc tê liệt cô sợ sẽ tuông cả túi muối vào nồi canh mất.

- Tiểu thư, tôi sợ thức ăn...

- Chị sợ gì? Cứ nấu vừa ngon là được, em cũng học nghề từ chị còn ai nữa.

Cô giúp việc đành miễn cưỡng làm theo đòi.

- Con mời nhị người ăn cơm trắng.

Diệp Chi lễ phép.

Vương phu nhân tê liệt tính tình đã dễ dãi nên nhìn cô rất yêu thương chiều còn Lâm phu nhân khỏi nói nét mặt cười tươi tắn như thể chỉ có con cái gái là nhất, đó là lí vì thế đầu tiên Diệp Chi luôn luôn phải đậy lốt ngoan ngoãn ngoãn còn nhiều lí vì thế nữa mà cô ko thể nghĩ đi ra được.

Bàn ăn chỉ có phụ vương người, Vương phu nhân nếm trước, nét mặt có vẻ rất viên mãn. Diệp Chi vờ như ko biết nhị người phụ nữ tê liệt đang được nói chuyện với nhau bằng ánh mắt, cô tập trung vào bữa ăn.

- Diệp Chi, bác và mẹ cháu quyết định rồi. Bác muốn cháu làm con cái dâu...

Khục! Xoảng!

Diệp Chi ho sặc sụa, bát canh cầm bên trên tay vì lập cập mà rớt xuống sàn, đám giúp việc nhao nhao chạy lên dọn, nhị vị phu nhân người vuốt sống lưng người fake nước mang lại cô bé.

- Khụ... cháu...cháu van lỗi.

- Không sao, lẽ đi ra bác nên nói chuyện này sau giờ ăn mới phải.

Mặt cô đỏ lừ, cơn ho dần nguôi cút, nhị người phụ nữ tê liệt thì cười với nhau phấn chấn vẻ.

- Không sao, con cái bé vững ngượng lắm mà.

- Bà yên lặng tâm, tôi sẽ nói chuyện này với con cái bé sau, làm gì mà bà như muốn lôi con cái yêu thương của tôi cút vậy?

- Muốn quá cút chứ, con cái bé việc gì cũng thông thạo sao tôi lại ko muốn?

- Gì chứ thằng Khánh nhà bà hiền chán, tại nó ít đi ra ngoài thôi nếu ko khéo nó lại ko để ý con cái gái tôi đấy chứ.

- Bà nói quá, định ko coi tôi là khách hàng sao?

- Con no rồi nhị người cứ ăn tiếp cút ạ.

- Ừ, con cái cút nghỉ nhé!

Diệp Chi gượng cười rồi bước lên phòng, ngồi nghe chuyện sầm uất chuyện tây cô đã chán nản rồi.

Lên phòng, đầu óc linh hoạt vứt tức thì mớ rắc rối vừa nghe được, nhập đầu óc phẳng lặng chẳng mảy may nghĩ tới vì sao mình bị nghẹn chỉ siêng chăm chiếc máy vi tính và tìm gmail của " thằng ranh" dám mang lại cô leo cây để công kích.

:::::

- Diệp Chi, dậy, dậy ngay!

Cái tiếng thánh thót ấy reo vào đầu óc cô làm cơn buồn ngủ tan biến.

Dụi mi mắt và theo đòi một lực kéo ngồi dậy.

- Mẹ, con cái đang được ngủ.

Nghe cô tiểu thư giọng còn ngái ngủ phụng phịu, Lâm phu nhân có chút hối hận vì ko bao giờ bà phá đám giấc ngủ trưa ngon lành của đại công chúa tuy nhiên có chuyện phấn chấn làm lòng bà cứ rạo rực hẳn lên

- Lát ngủ sau, nghe mẹ nói này.

- Vâng, con cái nghe!

- Vương phu nhân ngỏ lời mời con cái làm dâu, con cái thấy sao?

- Sao là sao cơ?

Diệp Chi còn ngái ngủ dụi mắt liên tục rồi đầu óc cũng nhận đi ra vấn đề tuy nhiên chuyện đó sớm bị cô bỏ lơ.

- Còn sao gì nữa, thằng Hải Khánh rộng lớn con cái bốn tuổi, tính tình hiền lành lại tốt bụng, còn khiêm tốn, chức vị giám đốc ko ngồi lại chỉ nhận làm quản lý, con cái coi ko phải quá tốt còn gì?

- Dạ!

Diệp Chi ngáp ngủ trong những lúc Lâm phu nhân tiếp tục mơ màng.

Xem thêm: thập niên 70 mẹ kế nuôi dạy đàn con

- Thằng bé hồi nhỏ đã đẹp trai rồi, thời còn cút học luôn luôn đứng thủ khoa,...

Lâm phu nhân kể miên man Khi cúi đầu nhìn xuống đã thấy con cái gái cưng gối đầu lên đùi mình ngủ còn nhỏ nước miếng bà chép miệng cười đầy thích thú nhập lòng suy đoán hẳn cô con cái gái đang được vô cùng vừa ý.

Bà lại thở dài vuốt sống lưng mang lại con cái gái ngủ ngon, được chàng rể tốt bà lại phải xa xăm cô con cái gái đáng yêu thương này, chút sầu nhức lại hiện bên trên màng mắt bi thương.