tổng tài bá đạo yêu phải em

Hôm qua chuyện khi bắt gặp cô, anh vẫn cho rằng Vũ Đồng vẫn quay về.

Tối ngày hôm qua anh phía trên nệm lật qua chuyện lật lại, nhập đầu anh toàn là hình bóng của cô ấy, tuy nhiên lúc này bắt gặp Tiểu Dương fake cô cho tới, anh tươi tắn ngay lập tức lập tức!

Bạn đang xem: tổng tài bá đạo yêu phải em

Cô ấy ko nên Vũ Đồng, cô ấy đó là tội phạm vẫn bắt cóc Vũ Đồng.

Tô Vũ Đồng nghe những lời nói của anh ý, hai con mắt xanh ngắt nhướng lên, mỉm cười đau khổ nói: “Đúng nhỉ, anh vẫn sẵn sàng kết duyên rồi, những chuyện không giống ko cần thiết nữa đích thị không?”

Rõ ràng là cô đang được ở ngay lập tức trước mặt mũi anh, tuy nhiên anh lại thưa với cô rằng anh không thích biết bất kể điều gì cả.

Nhìn thấy nụ mỉm cười đau xót của cô ấy, không hiểu biết vì sao Mộ Diệc Thần lại cảm nhận thấy vô nằm trong nhức lòng, anh bắt chặt tay lại, song môi mỏng tanh khẽ ngỏ đi ra rồi khép lại, trong tim âm thầm nói: “Tôi cảnh cáo cô, ko được học tập bám theo dáng vóc của cô ấy ấy nữa!”

Trong tám mon qua chuyện, anh đã biết thành lừa dối trá ko biết từng nào lượt.

Tại sao lũ bị tiêu diệt tiệt này không còn lượt này cho tới lượt không giống cứ mến phẫu thuật chỗ bị thương của anh ý đi ra vậy!

Trái tim Tô Vũ Đồng đau nhức kinh hoàng lúc nghe đến thấy anh cảnh cáo bản thân, nụ mỉm cười đau xót bên trên môi cô trở thành sự mỉa mai: “Giọng thưa thì rất có thể học tập được, lẽ nào trạng thái và khí hóa học cũng rất có thể học tập được hoặc sao?”

Hóa đi ra anh ko nên là ko cảm nhận thấy vấn đề này, tuy nhiên là anh không thích quá nhận bản thân là ai.

Có vẻ như anh vẫn thực sự đưa ra quyết định ham muốn ở mặt mũi Chu Lệ Đồng rồi!

Mộ Diệc Thần nghe được những lời nói của Tô Vũ Đồng, sắc mặt mũi ngay tắp lự trở thành tái ngắt, tức giẫn dữ nói: “Đừng sở hữu thủ đoạn làm phiền tôi nữa, cô không tồn tại kỹ năng này đâu, đảm bảo chất lượng rộng lớn không còn thì mau thưa không còn mang lại tôi biết đồng bọn của cô ấy là ai đi!”

Bọn bọn họ vô nằm trong xảo quyệt, còn nếu như không thì sẽ không còn thể trốn nhập tám mon tuy nhiên ko nhằm lộ ngẫu nhiên tín hiệu nào là được.

Cô học tập cho tới nỗi kiểu như Vũ Đồng cho tới vì vậy, như ham muốn thực hiện rối tung tâm trí của anh ý, khiến cho anh không tồn tại bất kể thời cơ nào là nhằm trốn tách, anh vô cùng ko thể bị cô lừa tăng lượt nào là nữa đâu.

Thái chừng của Mộ Diệc Thần khiến cho nụ mỉm cười bên trên mặt mũi Tô Vũ Đồng nguội lạnh: “Anh cứ ngỏ mồm đi ra là đòi hỏi tôi khai đồng bọn của tôi đi ra, rốt cuộc tôi đã thử gì chứ?”

Thấy cô ko quá nhận, vẻ mặt mũi của Mộ Diệc Thần điềm đạm thưa với Tiểu Dương: “Cho cô tớ coi triệu chứng cứ đi!”

“Vâng!”

Tiểu Dương ngay lập tức ngay tắp lự bước vào khu vực Tô Vũ Đồng, thể hiện làm hồ sơ thẻ tín dụng thanh toán của cô ấy, đính thêm kèm cặp một tấm hình giao dịch của cô ấy bởi camera giám sát của cửa hàng ăn mặc quần áo chụp lại: “Cô Triệu, cô rất rõ chuồn, người nhập hình họa liệu có phải là cô không?”

Tô Vũ Đồng nhìn loại tuy nhiên Tiểu Dương đưa tới, ngay tắp lự sửng bức.

Thấy cô dường như ko thông thường, Mộ Diệc Thần nheo đôi mắt ăm ắp nguy hại “Sau khi bà xã tôi bị tóm gọn cóc, thẻ của cô ấy ấy vẫn bặt tăm. Tên xã hội đen giòn ko đòi hỏi tôi chi phí chuộc mà còn phải gϊếŧ cô ấy. Bây giờ cô lại lưu giữ thẻ của cô ấy ấy, cô thưa chuồn, cô đã thử gì!”

Tô Vũ Đồng ko ngờ rằng Mộ Diệc Thần lại nghĩ về cô là người gϊếŧ người vẫn bắt cóc chủ yếu bản thân, cô vô nằm trong quá bất ngờ, tiếp sau đó tự động bảo đảm mình: “Tôi ko có!”

Mộ Diệc Thần nghĩ về cô đang được giành cãi, góc nhìn trầm xuống, ko ngoài tức giẫn dữ nói: “Chứng cứ vẫn ở ngay lập tức trước mặt mũi rồi, cô còn dám thưa là không tồn tại sao!”

Tô Vũ Đồng thấy anh hung tợn với bản thân vì vậy, như thể hận ko thể ham muốn xé xác bản thân đi ra ngay lập tức ngay tắp lự vậy, trong tim cô cảm nhận thấy cực kỳ không dễ chịu, nước đôi mắt chảy đi ra, nói: “Mộ Diệc Thần, anh giả dối, anh vẫn thưa sẽ không còn em khi nào nhằm em nên Chịu uất ức, anh vẫn thưa tiếp tục bảo đảm em mãi mãi cơ mà!”

Sao anh rất có thể đối đãi với cô như vậy này chứ!

Cô ko màng lối xa xăm nhằm chạy về phía trên, anh không chỉ là chuẩn bị kết duyên với kẻ hàng nhái Chu Lệ Đồng, mà còn phải sụp đổ oan mang lại cô như vậy!

Khi Mộ Diệc Thần thấy cô hiểu rằng những gì tuy nhiên anh vẫn thưa với Vũ Đồng, ngược tim anh khẽ lúc lắc động, biểu cảm bên trên mặt mũi anh sinh ra một sự sửng sốt, ko thể nào là nắm chắc.

“Cô mới mẻ là người giả dối, Lucas, anh chắc chắn chớ bị cô ấy ham mê hoặc nữa. Cô ấy đang được học tập ngành tư tưởng học tập bên trên Đại học tập Quốc gia. Hôm qua chuyện khi bắt gặp cô ấy thì em vẫn ngay tắp lự nghi hoặc rồi, vậy nên em vẫn nhờ người đánh giá vấn đề cụ thể của cô ấy ấy, ko ngờ lúc này vẫn sở hữu người gửi cho tới rồi.

Tám mon trước cô ấy vẫn thất lạc vài ba ngày, tiếp sau đó cô ấy được dò la đi ra khi bị tai nạn ngoài ý muốn xe pháo tương đối. Em đang được nghi hoặc rằng những ngày tuy nhiên cô ấy thất lạc cũng chính là bị tóm gọn cóc, những kẻ bắt cóc cô ấy vô tình cũng nằm trong group với những kẻ vẫn bắt cóc Vũ Đồng. Có lẽ chủ yếu khi bại cô ấy vẫn gặp gỡ khi này đã thân quen Vũ Đồng và nhân thời cơ bại nhằm lấy cắp thẻ của cô ấy ấy.” Chu Lệ Đồng duyên dáng vẻ phi vào, bịa một gò tư liệu xuống trước mặt mũi Mộ Diệc Thần.

Tối ni Cố Triều Tịch cho tới hotel Khải Việt nhằm dò la Tô Vũ Đồng, tuy nhiên lại bắt gặp cô ấy bị Tiểu Dương đưa theo, nên ngay tắp lự gọi điện thoại thông minh mang lại cô tớ.

Cô tớ đương nhiên ko thể nhằm Tô Vũ Đồng và Mộ Diệc Thần quan sát nhau được, vậy nên cô tớ tức tốc sai người gửi tư liệu của Triệu San Ni cho tới rồi vội vàng chạy tiếp đây.

Xem thêm: anh chỉ cần em

Nếu ko nên kiêng cữ dè Cố Triều Tịch thì cô tớ tiếp tục thẳng hướng dẫn và chỉ định Tô Vũ Đồng đó là hung phạm gϊếŧ chủ yếu bản thân, tiếp tục làm cho Mộ Diệc Thần đích thân thích gϊếŧ cô tớ.

Tô Vũ Đồng nghe thấy những lời nói của Chu Lệ Đồng, vô nằm trong tức giẫn dữ nhìn cô tớ rồi nói: “Chu Lệ Đồng, cô thưa cứ rất thực vậy nhỉ, lẽ nào là khi bại cô cũng xuất hiện ở hiện tại ngôi trường hoặc sao?”

Hôm qua chuyện cô chỉ thưa với Nghiên Nghiên rằng cô thương hiệu là Đồng Vũ, Chu Lệ Đồng mới chỉ gặp gỡ cô một lượt, chỉ nhập một ngày tuy nhiên rất có thể dò la đi ra tư liệu của cô ấy, thời gian nhanh cho tới vậy sao!

Có lẽ nào là cô tớ đó là người đã thử hoảng cô à?

Khi Chu Lệ Đồng nghe thấy những lời nói của Tô Vũ Đồng, cô tớ vẫn khéo léo tuy nhiên chọn lựa cách ko tranh cãi với cô, tuy nhiên cô tớ nhìn Mộ Diệc Thần rồi nói: “Diệc Thần, anh vẫn thấy chưa? Tố hóa học trong tim cô tớ đảm bảo chất lượng ra làm sao, anh chắc chắn ko được trúng kế tiếp của cô ấy tớ đâu đấy!”

Mộ Diệc Thần lạnh lẽo lùng nhìn Tô Vũ Đồng: “Tôi mang lại cô một thời cơ sau cùng, hãy thưa mang lại tôi biết, cô vẫn lấy cái thẻ bại ở đâu?”

Anh một vừa hai phải nhìn qua tư liệu của Triệu San Ni, cô tớ thực sự là một trong những du học viên ở nội địa và thực sự đang được bám theo học tập ngành tư tưởng học tập. Cô tớ sở hữu kết quả học hành rất hay, ko khi nào ngủ học tập trước lúc thất lạc. Ngày anh kết duyên với Vũ Đồng, cô tớ vẫn đang được ở ngôi trường học tập.

Bây giờ cơ bạn dạng rất có thể xác lập được rằng cô tớ ko nên là người bắt cóc.

Tô Vũ Đồng phát hiện góc nhìn lạnh lẽo lùng của Mộ Diệc Thần, cô chấp nhất nói: “Chiếc thẻ này đó là của em!”

Mặc mặc dù vẫn thay cho thay đổi dung mạo tuy nhiên cô vẫn chính là Tô Vũ Đồng, cái thẻ này vẫn thuộc sở hữu cô.

Mộ Diệc Thần thấy người trước mặt mũi bản thân lại sinh ra biểu cảm cực kỳ kiểu như với Tô Vũ Đồng, gắt gỏng thưa với Tiểu Dương: “Đưa cô tớ cho tới vọng gác công an đi!”

Cái bị tiêu diệt của Vũ Đồng là một trong những nút thắt lớn số 1 nhập cuộc sống anh.

Anh sẽ không còn khi nào tạm dừng cho tới khi tìm kiếm ra kẻ sát nhân!

Có lẽ Triệu San Ni này vẫn hiểu rằng điều gì bại, cô đó là đột huỷ lớn số 1.

“Vâng, tổng giám đốc Mộ.”

Tiểu Dương thưa kết thúc ngay tắp lự đi ra mệnh lệnh mang lại vệ sĩ: “Đưa cô tớ đi!”

Vệ sĩ nghe được thông tư thì bắt Tô Vũ Đồng lại ngay lập tức ngay tắp lự.

Nhìn thấy động tác của mình, Tô Vũ Đồng tức giẫn dữ mắng lên: “Đừng sở hữu đυ.ng nhập tôi!” Sau bại cô quan sát về phía Mộ Diệc Thần rồi thưa một cơ hội dứt khoát: “Mộ Diệc Thần, em kỳ vọng rằng anh sẽ không còn hối hận hận!”

Bỏ lại những lời nói này, cô xoay người tách chuồn nằm trong Tiểu Dương.

Vòng tuần trả thân thích bọn họ nhường nhịn như quay về như thuở đầu, chỉ việc Chu Lệ Đồng xuất hiện tại, anh tiếp tục mãi mãi chỉ tin cẩn tưởng cô tớ.

Tô Vũ Đồng, ngươi đích thị là người ngốc nghếch!

Vậy tuy nhiên ngươi còn vì thế lo ngại mang lại anh ấy, ngược nhiên người tớ vẫn quên ngươi kể từ lâu rồi!

Bây giờ, việc truy dò la kẻ sát nhân có lẽ rằng chỉ nhằm trong tim anh được yên tâm rộng lớn tuy nhiên thôi.

Mộ Diệc Thần nghe thấy những lời nói của cô ấy, nhìn bóng sườn lưng cô tách chuồn, cảm nhận thấy vô nằm trong không xa lạ, trong tim nhức thắt lại, nói: “Chờ chút đã!”

Tô Vũ Đồng đã biết thành anh thực hiện tổn hại, ko quan hoài anh nữa, ko thèm tạm dừng.

Thấy cô ko tạm dừng, Mộ Diệc Thần ko thể ngồi yên lặng được nữa, ngay tắp lự vực lên xua bám theo cô.

Xem thêm: tung hoành cổ đại

Cô chuồn càng xa xăm, thì lại càng sát với hình bóng trong tim anh, anh ko nỡ nhằm cô đi!

Chu Lệ Đồng bắt gặp Mộ Diệc Thần xua bám theo Tô Vũ Đồng, ko quan hoài chủ yếu bản thân đang được có bầu tuy nhiên nhanh gọn lẹ bắt lấy tay anh lại nói: “Diệc Thần, anh vẫn quên những kẻ hàng nhái trước đó rồi sao! Vũ Đồng vẫn bị tiêu diệt rồi, nhập report nhà pha nghiệm tử ganh đua đã và đang viết lách rõ ràng rồi, anh điềm đạm lại mang lại em đi!”

Khi Mộ Diệc Thần nghe report nhà pha nghiệm tử ganh đua tuy nhiên Chu Lệ Đồng nói đến, hai con mắt anh chính thức trầm xuống, khuôn mặt trở thành âm u.