tiểu thịt viên của y phi phúc hắc

Bạn đang được phát âm truyện Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc Hắc của người sáng tác Bơ Đây Nè. Vô tình xuyên về thượng cổ, lại còn bị một thương hiệu nam giới nhân bị tiêu diệt bầm đè bên trên nệm quặt lộn suốt đêm.

Thiếu nữ giới toàn thân thiết mệt rũ rời, không tồn tại chút mức độ lực, chỉ rất có thể chửi âm thầm trong thâm tâm.

Bạn đang xem: tiểu thịt viên của y phi phúc hắc

Tên nam giới nhân cơ còn rất có thể vô sỉ không dừng lại ở đó sao?

Cướp lấy trong trắng của nường, sau này lại cấm túc nường ở một điểm hẻo lánh tận tư năm trời!

Nàng cực khổ tâm tâm trí, mon ngày trong tương lai làm thế nào vượt lên, nào ngờ tự nhiên trời ban mang lại nường một "tiểu thịt viên" kiểu như hắn như đúc...

Mỗ nam giới chủ yếu gặm răng: "Người đâu! Sao lại sở hữu một oa nhi thế kia?"

Tiểu thịt viên: "Tránh xa xăm thân mẫu của tao ra"

Chương 1: Một "viên thịt tròn"

Vân Khương Mịch tỉnh dậy vì như thế đau nhức.

Tiếng thở của nam giới nhân vang lên trên bề mặt tai nường. Nàng mệt nhằn cởi đôi mắt rời khỏi, đúng vào khi đối lập với group đôi mắt đỏ chót như tiết của nam giới nhân cơ, góc nhìn hắn tràn trề vẻ ngán ghét bỏ và căm hờn.

Đây là trường hợp gì vậy?!

Nàng vốn liếng là nhân viên cấp dưới của Viện kho lưu trữ bảo tàng Quốc gia, tối ni cho tới lượt nường trực ca tối.

Mây phút trước, nường đang được vệ sinh một cái vòng đeo tay bạch ngọc thì chợt cảm nhận thấy nhức nhối ở đầu ngón tay rồi chảy rời khỏi một giọt tiết. Chiếc vòng đeo tay bạch ngọc hấp phụ giọt tiết cơ, ngay lập tức tức xung khắc phun rời khỏi một luồng khả năng chiếu sáng lóa mắt.

Nàng bị khả năng chiếu sáng chứa đựng, vô nháy đôi mắt tiếp tục bặt tăm ngoài viện kho lưu trữ bảo tàng.

Khi tỉnh lần tiếp nữa, nường lại hiện giờ đang bị một nam giới nhân xấu xí đè bên trên nệm thực hiện chuyện bỉ ổi?!

Hơn nữa, kiểu này cũng quá hạ nhục người không giống rồi... Nàng tương tự là khí cụ thỏa mãn nhu cầu dục vọng của nam giới nhân này, rất khác thê tử mới nhất cưới của hắn, bị tiêu diệt tiệt!

Vân Khương Mịch thông thoáng sửng nóng bức, tiếp sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa xa! Ngươi ham muốn bị tiêu diệt cần không?!".

Thấy nường tỉnh, nam giới nhân cơ chau ngươi, sử dụng một tay bịt đôi mắt của nường lại. Vân Khương Mịch ham muốn giãy đạp giụa tuy nhiên khung hình này thực sự quá yếu ớt ớt.

Việc nường kháng cự càng chọc giận dỗi nam giới nhân cơ, hắn hung hãn giáng một bạt bên trên xuống khuôn mặt mày nường, khiến cho nường choáng ngợp đầu óc: "Vân Khương Mịch! Chẳng cần ngươi ko Chịu đựng nổi đơn độc sao? Thậm chí trong cả nô lệ của Vương phủ cũng lọt được vào đôi mắt xanh rờn của ngươi"

"Hôm ni là hiện đại thơm, người thực hiện như thế là ham muốn sỉ nhục bổn vương vãi sao?!" "Đã như thế, bổn vương vãi sẽ hỗ trợ người được thỏa mãn nhu cầu ý nguyện!” Vân Khương Mịch ko cảm nhận thấy chút sung sướng này, chỉ mất khuất nhục và đau đớn vô bờ!

Hai đôi mắt hắn vẫn đỏ chót thẫm như cũ, kể từ bên trên cao coi xuống Vân Khương Mịch đang được yếu ớt phía trên nệm như 1 gò bùn nhão: "Vì gả mang lại bổn vương vãi tuy nhiên người ko quan ngại tính kể Lệ Nga."

"Từ thời điểm hôm nay, bổn vương vãi tiếp tục khiến cho ngươi nếm demo thế nào là sinh sống ko vì chưng chết!".

Vừa thủ thỉ, hắn vừa phải khoác ăn mặc quần áo chỉnh tề, quơ tay qua quýt mùng gẩm, đập trúng mặt mày của Vân Khương Mịch: "Người đâu! Bắt đầu kể từ thời điểm hôm nay, cẩm túc Vương phi ở viện Hình ảnh Nguyệt, ko được sự đồng ý của bổn vương vãi thì ko được chấp nhận ngẫu nhiên ai cho tới thăm!"

"Truyền mệnh lệnh của bổn vương vãi, Vương phi đem dịch, rất cần phải tĩnh chăm sóc. Điều động toàn bộ nô lệ của viện Ánh Nguyệt cho tới chi phí viện, ko được quấy rầy"

"Từ tối ni, viện Hình ảnh Nguyệt đóng góp cửa!"

Dứt lời nói, hắn bước ra bên ngoài, ko thèm xoay đầu lại, chỉ nhằm lại một bóng sườn lưng mơ hồ nước.

Vân Khương Mịch hết sức yếu ớt ớt.

Thân thể bị quấy rầy mà đến mức chỉ với còn lại một tương đối thở, nường ở yên tĩnh bên trên nệm, ko thể động che, chỉ rất có thể trơ đôi mắt coi cửa ngõ chống bị đóng góp lại một cơ hội tuyệt tình.

Nàng dùng chút lý trí còn dư lại nhằm hồi ức. Nơi này là vương vãi triều Bắc Phong, một triều đại ko tồn bên trên vô lịch sử vẻ vang.

Nam nhân ban nãy quấy rầy nường thương hiệu là Mặc Phùng Dương, là đương kim Minh Vương, phu quân của nường.

Nàng vốn liếng là tè thư của phủ Ưng Quốc Công, Vân Khương Mịch.

Từ thuở nhỏ nường tiếp tục đem lòng hâm mộ Mặc Phùng Dương tuy nhiên lại ko thể lọt được vào đôi mắt xanh rờn của hắn... Để được gả mang lại Mặc Phùng Dương, nường bày chước tính nối tiếp quá nhiều đợt, đợt này liên lụy cho tới Mặc Lệ Nga, muội muội ruột của hắn.

Hại Mặc Lệ Nga suýt nữa thì bị người không giống chống hiếp.

Tuy nường tiếp tục tiện nghi gả vô phủ Minh Vương tuy nhiên cũng làm cho Mặc Phùng Dương phẫn nộ nường đến tới tận xương tủy.

Tối ni là tối động chống tân thơm của mình. Nàng bị Mặc Phùng Dương hạ mệnh lệnh tấn công cho 1 trận rất rất tàn nhẫn, tiếp sau đó hung hăng lăng nhục nường.

Vân Khương Mịch ko chống hứng nổi nữa, kể từ từ nhắm đôi mắt lại, chìm vô bóng tối.

Bốn năm tiếp theo.

Mặc Phùng Dương vội vàng phi vào Vương phủ. Sắc mặt mày của hắn đen kịt như than vãn, vô đôi mắt phủ đẫy sự tức giận dỗi, tương tự một con cái sư tử chuẩn bị nở rộ. Người hầu theo đòi sau sườn lưng hắn không đủ can đảm thở mạnh.

Vừa vô chống chủ yếu, hắn ngay lập tức đập bàn đập ghế, ly trà lọ hoa rơi đẫy khu đất. "Vân Khương Mịch, người đảm bảo chất lượng lắm! Chẳng cần bổn vương vãi bảo người chăm sóc bệnh" tư năm sao? Vậy tuy nhiên người lại dám fake tin cẩn cho tới xúi giục Thái hậu, vội vàng ham muốn rời ngoài viện Ánh Nguyệt như thế, ham muốn bị bổn vương vãi giết mổ bị tiêu diệt sao?!".

Hắn ngửng đầu lên, rất có thể thấy rõ rệt tia tiết đỏ chót vô nhân loại của hắn. "Bổn vương vãi tiếp tục tác trở nên mang lại ngươi!" Hắn hừ rét một giờ, khí thế hùng hổ bước cho tới viện Hình ảnh Nguyệt.

Vừa mới nhất cho tới trước viện Hình ảnh Nguyệt, người hầu sau sườn lưng ngay lập tức khẩn trương chở che trước người hắn: "Vương gia, đem động tĩnh!"

Theo tầm đôi mắt của nhì người, chỉ thấy bên dưới móng tường đem một chiếc lỗ nhỏ.

Hình như cửa ngõ lỗ bị cái gì cơ ngăn lại, bên phía trong phổ biến sột sà loạt soạt truyền rời khỏi, tương tự đem ai cơ đang được gạt những loại ngăn cửa ngõ lỗ rời khỏi... Chẳng bao lâu sau, một đôi tay nhỏ bé bỏng, White trẻo bậm bạp xuất hiện nay ở trước đôi mắt Mặc Phùng Dương.

Thấy đôi bàn tay nhỏ mập này, trong thâm tâm hắn không có căn cứ dẻo quẹo lại. Án Thư tay nhỏ gạt gạt bao nhiêu cái, một chiếc đầu nhỏ tròn trặn trịa lòi ra ở cửa ngõ lỗ.

Cậu bé bỏng cảnh giác coi demo tư phía, gắng mức độ chui rời khỏi phía bên ngoài.

Tuy chỉ là 1 đứa trẻ con tuy nhiên cái lỗ này cũng ko rộng lớn.

Nhìn qua quýt là biết cậu bé bỏng này được bảo vệ rất hay, thân thiết thể bậm bạp bị kẹt ở cửa ngõ lỗ. Cậu bé bỏng chật vật vùng vẫy vẫn ko thể trườn ra bên ngoài, đùng một cái nghe thấy đem người đứng ở kề bên phì cười cợt.

Mặc Phùng Dương ko thể nhịn được. Bởi vì như thế cậu bé bỏng này thực sự quá xứng đáng yêu!

Cậu bé bỏng trong tầm chừng tía tuổi tác, một hai con mắt lớn tròn trặn trịa, khuôn mặt mày tròn trặn, cái đầu tròn trặn, khung hình cũng tròn trặn...

Giống giống như một viên thịt tròn! "Ngươi cười cợt cái gì?"

"Viên thịt tròn" giơ quả đấm nhỏ về phía hắn, bày rời khỏi tầm vóc "Ta rất rất hung ác", quát tháo lên vì chưng giọng non nớt: "Còn ko mau lôi tao rời khỏi ngoài?! Nếu như tao bị kẹt rồi bị tiêu diệt ở trên đây thì sao hả?"

Cậu bé bỏng này đang được rời khỏi mệnh lệnh mang lại hắn? Mặc Phùng Dương xoay đầu coi, xung quanh trên đây chỉ mất hắn và nhì thương hiệu người hầu đứng ở kề bên. Hắn nhướng ngươi, chỉ vô mũi mình: "Ngươi đang được phân phó bổn vương vãi thao tác làm việc ư?"

"Chính là ngươi! Còn ko mau cho tới đây?!"

"Viên thịt tròn" trừng đôi mắt, tức giận dỗi coi hắn. Mặc Phùng Dương: "..". Như Vân và Như Minh đang được ấn định tiến thủ lên lại bị Mặc Phùng Dương quát: "Các ngươi lùi lại". Hắn tươi tắn cười cợt tiến thủ lên, ngồi trước mặt mày "viên thịt tròn":

"Viên thịt tròn trặn, ngươi bao nhiêu tuổi tác rồi? Là con cháu ở trong phòng nào? Tại sao lại chui lỗ chó vô phủ của bổn vương?"

Có lẽ là coi vẻ tức giận dỗi của "viên thịt tròn" rất rất thú vị. Hắn fake tay rời khỏi, vỗ nhẹ nhàng bên trên cái đầu nhỏ của cậu bé bỏng.

Cảm giác ko tồi tệ....

"Ngươi mới nhất là viên thịt tròn trặn, mọi người người là viên thịt tròn!"

"Viên thịt tròn" trợn đôi mắt coi hắn, giờ trái ngược đấm nhỏ không tồn tại mức độ uy hiếp ra: "Ngươi mới nhất chui lỗ chó! Cái lỗ nhỏ này là vì tao tự động đào"

Cậu bé bỏng này còn có can đảm!

Dám móc lỗ vô Vương phủ của hắn, "viên thịt tròn" này núm tinh nghịch con cái con chuột sao? "Nếu như tự động ngươi móc thì sao lại bị kẹt ở đây?"

Thấy cậu bé bỏng dễ thương như thế, lửa giận dỗi trong thâm tâm Mặc Phùng Dương tan biến đổi vô chớp đôi mắt, không hề một chút ít này. Hắn rất rất yêu thích coi cậu bé bỏng, lần thứ nhất xuất hiện nay dự định nô giỡn trẻ con con cái.

Như Vân và Như Minh đang được đứng một phía cũng cần coi ko chớp đôi mắt. Từ trước cho tới giờ, Vương gia của mình ko mến trẻ con con! "Người quan hoài chuyện của tao thực hiện gì? Gần trên đây tao ăn nhiều nên tăng cân nặng, ko được sao?" "Viên thịt tròn" kiêu ngạo hất đầu:

"Rốt cuộc người dân có tạo điều kiện cho ta hoặc không? Nếu canh ty thì mau kéo tao ra bên ngoài, không hỗ trợ thì chớ đứng cơ rằng những lời nói thừa mứa, thực hiện đủng đỉnh trễ việc trườn rời khỏi của ta!"

Nói đoạn, cậu bé bỏng lại gắng mức độ ngọ nguậy. Cuối nằm trong, cảm nhận thấy thiệt sự ko thể trườn rời khỏi được, cậu bé bỏng chán nản lòng cúi đầu.

"Sao vậy? Nhờ người không giống tương hỗ mà còn phải bày vẻ "vàng thiệt ko kinh lửa" như vậy, phụ vương thân mẫu ko dạy dỗ người cơ hội nhờ trợ giúp sao?"

Mặc Phùng Dương khôi hài coi cậu bé bỏng.

Chỉ cảm nhận thấy tầm vóc kiêu ngạo của "viên thịt tròn" đem bao nhiêu phần quen thuộc đôi mắt... Hình như rất rất kiểu như với cá tính có một không hai của hắn lúc còn nhỏ.

"Phụ thân thiết của tao tiếp tục sớm bị tiêu diệt rồi! Ngươi chớ chọc vô vệt thâm sẹo lòng của ta!”

Trẻ con cái thủ thỉ ko hề kiêng khem kỵ, "viên thịt tròn" trợn đôi mắt coi hắn, đang được ấn định rằng tiếp thì một tiếng nói kể từ vô Sảnh vọng ra:

"Vân Lâm Phong! Con mau rời khỏi đây!"

Chương 2: Buông Mẫu Thân Của Ta Ra!

Vừa nghe thấy tiếng nói này, "viên thịt tròn" ko kể từ vứt dự định nữa, nối tiếp giãy đạp giụa vẫn kẹt cứng, ko có gì trườn rời khỏi được.

Cậu bé bỏng đành cần ngửng đầu nhờ Mặc Phùng Dương canh ty đỡ: "Thúc cổ động đảm bảo chất lượng bụng này, cổ động tuấn tú tuấn tú, khí hóa học bất phàm, coi qua quýt tiếp tục biết là 1 người đảm bảo chất lượng, mau cứu vãn tao rời khỏi đi!"

Mới ban nãy cậu bé bỏng còn bày tầm vóc "Ta là lợi kinh nhất", vô chớp đôi mắt ngay lập tức cúi đầu trên cầu nài hắn.

Nếu ko cần tận đôi mắt nhìn thấy sự biến đổi nhanh gọn của "viên thịt nhỏ", Mặc Phùng Dương cũng khó khăn tuy nhiên tin cẩn được.

"Thúc cổ động đảm bảo chất lượng bụng?" Hắn nhướng mày: "Ngươi là con cháu ngôi nhà nào? Sao dám gọi bổn vương vãi là cổ động thúc?"

"Không gọi người là cổ động thúc thì lẽ nào gọi là ca ca sao? Năm ni tao mới nhất tía tuổi tác, người coi có vẻ như rộng lớn nhì mươi tuổi tác, chính không? Ngươi đem dám ko biết xấu xa hổ tuy nhiên đồng ý nhằm tao gọi là ca ca không?"

"Viên thịt tròn" bẻ ngón tay. "Việc này." Đúng thiệt là sai trái. Lần trước tiên Mặc Phùng Dương bị á khẩu ko vấn đáp được. Nếu tính như thế, "viên thịt tròn" gọi hắn là cổ động thúc cũng không tồn tại gì sai.

Lúc này, tiếng nói cơ càng ngày càng cho tới gần: "Vân Lâm Phong, đem khả năng thì chớ khiến cho nương tóm được con! Nếu ko chắc chắn nương cần tấn công nát nhừ mông con!"

"Không ổn! Mịch tỷ đuổi theo kịp rồi! Ca ca mau cứu vãn tao... "Viên thịt tròn" thất sắc, hai con mắt lớn xanh ngắt thông thoáng hiện nay vẻ bồn chồn.

Mịch tỷ?

Са са?

Mặc Phùng Dương cau ngươi, bỗng dưng "viên thịt tròn" túm lấy ống ống tay áo của hắn rồi kéo mạnh. Hắn bị trượt chân, suýt thì đập nguồn vào bức tường!

Còn "viên thịt tròn" vừa phải kéo ống tay áo của hắn tiếp tục bặt tăm sau cửa ngõ lỗ. Ánh đôi mắt Mặc Phùng Dương trở thành khẩn trương, cuống quýt vàng ở xuống coi qua quýt cái lỗ nhỏ.

Chỉ thấy "viên thịt tròn" bị một người này cơ xách vô tay, cởi lớn hai con mắt xứng đáng thương coi hắn, giống như bị ai bắt rồi buôn bán lên đường.

Quả thực Mặc Phùng Dương ko hề ưa trẻ con con cái. Nhưng hắn mến "viên thịt tròn" này kể từ lòng lòng. Nơi này là vương vãi phủ, là địa phận của hắn!

Vậy tuy nhiên "viên thịt tròn" lại bị người không giống bắt nạt ngay lập tức bên dưới mí đôi mắt của hắn, lẽ này lại đơn giản và giản dị như vậy?!

"Đứng lại!".

Mặc Phùng Dương quát tháo vô vào lỗ chó: "Buông "viên thịt tròn" vô tay của những người xuống! Nếu ko bổn vương vãi sẽ không còn khách hàng khí với ngươi!"

Vân Khương Mịch đang được ấn định xách "viên thịt tròn" bám đẫy bùn khu đất vô vô, nghe được tiếng nói truyền đến từ bên dưới móng tường thì ko ngoài cau ngươi. Nàng xoay người coi, vừa đẹp đối lập với 1 khuôn mặt tuấn tú phía bên ngoài cửa ngõ lỗ.

Nàng nhíu chặt lông ngươi.

Có lẽ đã nhận được rời khỏi kiểu của hắn rất rất tổn thất sĩ diện.

Mặc Phùng Dương cuống quýt vàng vực dậy, phủi bùn khu đất bám bên trên bộ đồ quần áo vì chưng gấm, phân phó Như Vân: "Mở cửa!"

"Chủ nhân, đó là viện Hình ảnh Nguyệt! Bốn năm trước đó, ngài tiếp tục tự động bản thân rời khỏi mệnh lệnh là tạm dừng hoạt động, không người nào được cởi."

Như Vân rằng.

Mặc Phùng Dương hừ rét một tiếng: "Bổn vương vãi bảo người cởi thì cứ cởi lên đường, rằng bao nhiêu lời nói không có tác dụng cơ thực hiện gì?"

Như Vân đành cần Open, liếc mắt coi vương vãi gia ngôi nhà bản thân kiêu hùng oai phong vệ, khí thế tưng bừng tiến thủ vô viện Ánh Nguyệt. Hai người liếc mắt coi nhau rồi cũng cuống quýt vàng bước theo đòi.

Vân Khương Mịch xách Vân Lâm Phong, cau ngươi coi Mặc Phùng Dương đang được từng đặt chân tới ngay sát.

Bốn năm trước đó, nường xuyên ko cho tới điểm này, ngay lập tức tối trước tiên đã biết thành nam giới nhân mặt mày người dạ thú này lăng nhục cho tới không hề hình người.

Khi cơ, vì như thế thân thiết thể yếu ớt lại ko quen thuộc với cuộc sống thường ngày mới nhất nên nường ko thể báo thù hằn. Tuy nhiên, nường vẫn luôn luôn lưu giữ kỹ khoản nợ này!

Bốn năm vừa qua, nường thiệt sự bị nhốt ở viện Hình ảnh Nguyệt, trước đó chưa từng bước ra bên ngoài nửa bước. Vậy tuy nhiên thằng nhóc vô tay nường lại móc một chiếc lỗ bên dưới móng tường, năm đợt bảy lượt trườn ra bên ngoài khiến cho phiền nhiễu.

Có khi Vân Khương Mịch còn ngờ vực rằng nường ko đẻ rời khỏi một đứa bé bỏng tuy nhiên là đẻ rời khỏi một con cái con chuột chũi.

Một đứa bé bỏng tía tuổi tác sao rất có thể núm cuốc chim nhằm móc lỗ ở móng tường cơ chứ?! Hôm ni, nường ấn định mang lại Vân Lâm Phong học tập ghi chép chữ.

Thế tuy nhiên thằng nhóc đó lại dám vứt dung dịch ngủ vô trà của nường. Nàng ko hề chống bị, cứ như thế tuy nhiên rớt vào nối tiếp sách của thằng nhóc, chớp đôi mắt nhì cái tiếp tục ngủ tổn thất.

Khi tỉnh lại thì thấy bên trên bàn mang 1 gò giấy má vụn, tờ nào thì cũng vẽ đẫy con cái rùa đen kịt. Vân Khương Mịch tức giận dỗi tuy nhiên không tồn tại vị trí nhằm vạc tiết, bèn khí thế hùng hổ lên đường "bắt người". Nàng xách Vân Lâm Phong, đang được tâm trí đem nên tấn công mang lại cậu bé bỏng một trận hay là không. Vừa khéo lại chạm cần phu quân tư năm ko bắt gặp của nường.

Đối diện với nhì mặt hàng lông ngươi nhíu chặt của Vân Khương Mịch, Mặc Phùng Dương ko ngờ "Mịch tỷ". tuy nhiên "viên thịt tròn" vừa phải gọi lại đó là nường, vương vãi phi tư năm ko bắt gặp của hắn, Vân Khương Mịch!

Hắn để ý coi nường, góc nhìn quét tước kể từ bên trên xuống bên dưới, cảm nhận thấy đem gì ko chính lắm.

Trong tư trong năm này, hắn ko được chấp nhận ngẫu nhiên ai đáp ứng nường.

Cũng ko mang lại bất kể người này fake những thiết bị quan trọng cho tới mang lại nường, một ngày cũng chỉ mang tới nhì bữa tiệc, món ăn còn ko vì chưng với đầy đủ tớ vô phủ...

Vốn dĩ hắn nhận định rằng Văn Khương Mịch có thể tiếp tục gầy còm như cây trúc.

Đồng thời bị quấy rầy cả về thân xác lộn tâm trạng, hẳn là nường cần cực khổ sở ko thể Chịu đựng nổi, phát triển thành một thiếu thốn phụ domain authority dẻ vàng phì mới nhất chính.

Sao thời điểm hiện tại coi như...

Da thịt của nường White như tuyết, vóc người đầy đủ phẳng phiu. Một hai con mắt xanh ngắt ko thấy nửa phần khổ cực, ngược lại còn tồn tại bao nhiêu phần mức độ sinh sống, khiến cho cho những người không giống ko ngoài cởi đem tầm đôi mắt.

Quần áo nường khoác cũng ko tầm thông thường.

Tuy white color mộc mạc tuy nhiên nhìn qua là biết bọn chúng được may kể từ vật tư cao giá, thiết bị trang sức quý ko kiều diễm tuy nhiên lại tôn vinh vẻ siêu phàm bay tục của nường, không phải như những người dân tô son trát phấn ngoài cơ.

Đây là Vân Khương Mịch?!

Nhớ lại ngày cơ, tuy rằng Đại tè thư phủ Ưng Quốc Công Vân Khương Mịch đem dung mạo tối cao tuy nhiên lại ko đầy đủ nhằm hắn cần xem xét cho tới.

Rốt cuộc là nường ở viện Ánh Nguyệt nhằm Chịu đựng cực khổ hoặc tận hưởng phúc?! Trong lòng Mặc Phùng Dương tràn ngập ngạc nhiên, theo đòi phiên bản năng xoay đầu coi.

Ban đầu hắn cho rằng rất có thể tìm ra đầy đủ loại đồ ăn tuy nhiên nường ăn thông thường ngày nhằm sinh sinh sống. Ai dè vô Sảnh sạch bóng, trong cả lá rụng kể từ cây ngô đồng mặt mày cơ cũng khá được thu dọn thật sạch sẽ.

Rốt cuộc nữ giới nhân này thức ăn những gì?

Tại sao nường càng rộng lớn càng say đắm người như vậy?! Còn nữa, "viên thịt tròn" tuy nhiên nường đang được xách vô tay là ai?

Vô số thắc mắc hình thành vô đầu của Mặc Phùng Dương, hắn ko nhịn được chau ngươi, trầm giọng quát: "Vân Khương Mịch, người thiệt lớn gan! Sao thấy bổn vương vãi tuy nhiên ko quỳ?!"

Quỳ?!

Vân Khương Mịch cười cợt nhạt: "Vương gia xứng sao?" "Ngươi rằng cái gì?"

Mặc Phùng Dương còn tưởng rằng bản thân nghe khuyết điểm, không đủ can đảm tin cẩn tuy nhiên coi kỹ lại nường.

Vậy tuy nhiên nữ giới nhân này sẽ không hề thất sắc, cười cợt một tiếng: "Ta là Vương phi được Vương gia cưới căn vặn tử tế, cũng là 1 vị người chủ sở hữu vô vương vãi phủ! Vương gia trên đây lại nhốt tao vô viện Hình ảnh Nguyệt, tạm dừng hoạt động tận tư năm".

"Nếu tao đoán ko khuyết điểm thì người ngoài đều nhận định rằng Minh Vương phi tao trên đây tiếp tục bị tiêu diệt kể từ lâu, cần không?"

"Ngươi là phu quân của những người không giống tuy nhiên lại ko thực hiện tròn trặn trách móc nhiệm, phụ thuộc đồ vật gi tuy nhiên bắt tao cần quỳ trước ngươi?"

Nàng kiêu ngạo hất đầu: "Huống chi, đó là lần thứ nhất tao nghe rằng bắt gặp phu quân của tớ thì cần quỳ đấy".

Dáng vẻ hất đầu này kiểu như nó như đúc với "viên thịt tròn" ở cửa ngõ lỗ ban nãy. Đều kiêu ngạo như nhau. Cũng... dễ thương kiểu như nhau?! Gặp quỷ, hắn và lại cảm nhận thấy nữ giới nhân này xứng đáng yêu?!

Nhận rời khỏi tia châm biếm vô góc nhìn của nường, gò má của Mặc Phùng Dương trở thành mệt mỏi. Hắn ko nhịn được hồi ức lại chuyện tư năm trước đó Vân Khương Mịch tiếp tục tính nối tiếp hắn, tính nối tiếp Mặc Lệ Nga như này...

"Vân Khương Mịch, tư năm ko bắt gặp, mồm mồm của những người càng ngày càng mưu trí nhỉ." Hẳn trợn đôi mắt, hung tợn coi nường.

Trong nháy đôi mắt, lửa giận dỗi thời điểm hôm nay bị Thái hậu khiển trách móc ở vô cung lại một lần tiếp nữa nổi lên.

Hắn tóm lấy cổ tay nường, sử dụng mức độ kéo vô phòng: "Bổn vương vãi ham muốn coi demo coi người rất có thể thời gian nhanh mồm thời gian nhanh mồm cho tới đâu!"

Ai ngờ ngay lập tức bên trên thời điểm hiện nay, "viên thịt tròn" rời bay ngoài tay của Vân Khương Mịch, rời khỏi mức độ ôm siết lấy tay của Mặc Phùng Dương: "Buông thân mẫu của tao ra! Ngươi mau buông thân mẫu của tao ra!"

Chương 3: Vậy Mà Lại Dám Đánh Hắn!

Phong Báo sử dụng rất là lực, vừa phải ôm siết lấy cánh tay của Mặc Phùng Dương vừa phải tấn công túi bụi. Thấy hắn ko Chịu đựng buông tay, cậu bé bỏng giận dỗi cho tới sử dụng chân giẫm, còn gặm mu bàn tay của hắn...

Cậu bé bỏng mới nhất rộng lớn tía tuổi tác, làm cái gi đã đạt được từng nào mức độ lực? Tuy rằng cậu bé bỏng không còn tấn công lại gặm tuy nhiên so với Mặc Phùng Dương, cơ chẳng qua quýt đơn thuần gãi ngứa tuy nhiên thôi.

Nhưng hắn vẫn thả lỏng tay. Bởi vì như thế Phong Báo vừa phải mới nhất rằng "Buông thân mẫu của tao ra". "Nàng là thân mẫu của ngươi?" Mặc Phùng Dương coi hắn, không đủ can đảm tin cẩn vô tai bản thân.

"Đúng!"

Thấy hắn thả lỏng tay, thời điểm hiện nay Phong Báo mới nhất lùi về hâu phương một bước, fake cánh tay nhỏ bé bỏng rời khỏi tủ chắn trước người Vân Khương Mịch. Ánh đôi mắt cậu bé bỏng coi Mặc Phùng Dương đem theo đòi bao nhiêu phần cảnh giác, coi tương tự một con cái sói con cái mưu trí.

Tuy người của cậu bé bỏng rất rất nhỏ con cái tuy nhiên lại kiên ấn định chở che mang lại Vân Khương Mịch.

"Ta cảnh cáo ngươi! Không được động tay động chân với thân mẫu của ta! Nếu ko... Nếu ko tao tiếp tục bảo con cái con chuột gặm ngươi!"

Phong Báo trợn đôi mắt, coi hắn đẫy "hung tợn". Vân Khương Mịch thấy đàn ông bản thân đảm bảo an toàn nường như thế, trong thâm tâm hết sức cảm động. Dù sao cũng chính là kể từ bụng nường sinh ra! Đúng như Dự kiến, khuôn mẫu tử ngay lập tức tâm!

Nhìn nhì khuôn mặt mày nhỏ nhắn kiểu như nhau cho tới tám, chín phần mươi của "viên thịt tròn" và Vân Khương Mịch, Mặc Phùng Dương kinh hãi!

Mãi sau mới nhất trả hồn lại.

Hắn giương đôi mắt quan sát về phía khuôn mặt mày đẫy kiêu hãnh của Vân Khương Mịch, hít thiệt thâm thúy một tương đối, gặm răng nghiến lợi hỏi: "Vân Khương Mịch, người đảm bảo chất lượng lắm! Chẳng lẽ ngươi tiếp tục quên tổn thất thân thiết phận của tớ rồi sao?!"

"Mặc mặc dù người bị cấm túc ở viện Hình ảnh Nguyệt tuy nhiên rốt cuộc vẫn chính là Vương phi của bổn vương!"

"Ngươi dám chụp nón xanh rờn mang lại bổn vương vãi, còn sinh rời khỏi cả một đứa trẻ?! Nói mang lại bổn vương vãi, đó là con cái của nam giới nhân nào?!"

Đôi đôi mắt của hắn lại chính thức ứ tiết, đôi bàn tay cầm chặt, mu bàn tay nổi đẫy gân xanh rờn. cũng có thể thấy, hắn lại tức giận! Cái tối hắn tức giận dỗi kể từ tư năm trước đó vẫn làm cho Vân Khương Mịch kinh hãi trong thâm tâm.

Nghe hắn rằng Phong Báo là con cái của nam giới nhân không giống, nường ko thể Chịu đựng được nữa, fake tay tát mang lại hắn. một chiếc tát vang lừng cả lỗ tại: "Mặc Phùng Dương, người nổi điên cái gì?!".

"Nếu bị năng lượng điện thì đi tìm kiếm đại phu, chớ đem đứng ở trong phần của tao nhằm rằng nhăng rằng cuội!" Tiếng của cái bạt tai này rất rõ ràng ràng. Ngay cả Như Vân và Như Minh cũng kinh ngây người. tụi bọn họ vừa phải mới nhất bắt gặp đồ vật gi vậy?

Vị Vương gia thông thường ngang tàng, ko nhằm ngẫu nhiên ai vô đôi mắt của mình, vậy và lại bị người trước đôi mắt này... nữ giới nhân tuy nhiên Vương gia ghét bỏ nhất, vị Vương phi bị cấm túc tư năm của mình bạt tai?!

Mặc Phùng Dương cũng ko thể ngờ nữ giới nhân đó lại dám tấn công hắn!

Trên mặt mày đau đớn, hắn nghiến răng ken két: "Vân Khương Mịch, mức độ nhẫn nại của bổn vương vãi đem giới hạn!"

"Vương gia từng kiên trì với tao ư?"

Vân Khương Mịch cười cợt nhạt: "Chuyện của tư năm trước đó, người còn ko khảo sát rõ rệt tiếp tục tin cẩn lời nói của những người ngoài, quấy rầy tao suýt bị tiêu diệt rồi nhốt vô tè viện này, ko thèm nhòm ngó cho tới.

"Ngươi từng kiên trì ư?" Lúc mới phát bệnh cấm túc, trong thâm tâm Văn Khương Mịch đẫy ko phục. Nàng thông thường xuyên đòi hỏi được bắt gặp Mặc Phùng Dương nhằm thủ thỉ mang lại rõ rệt.

Xem thêm: tao thích mày

Nhưng Mặc Phùng Dương trước đó chưa từng Chịu đựng bắt gặp nường.

Hôm ni hắn lại dám rằng là hắn nhẫn nại với nàng?!

Thật là nực cười!

Thấy nường như trở thành một người không giống, vô đôi mắt Mặc Phùng Dương tràn trề không tin tưởng, góc nhìn lại rớt vào bên trên mặt mày Phong Bảo: "Vậy ngươi demo rằng coi, đó là đứa trẻ con của ai?"

"Của ta! Tại của những người bị nghễnh ngãng à? Thằng bé bỏng bọn họ Vân, thương hiệu là Vân Lâm Phong!" Vân Khương Mịch rét lùng rằng. "Họ Vân?"

Mặc Phùng Dương híp đôi mắt, hồi ức lại cái tối tư năm trước: "Chẳng lẽ thằng bé bỏng này là con cái của thương hiệu nô lệ kia?"

Nghe thấy lời nói này, Vân Khương Mịch lại tức giận dỗi ko vị trí vạc tiết!

Nàng núm cây trượng ở góc cạnh tường lên, tấn công vô người Mặc Phùng Dương: "Ngươi rất có thể sỉ nhục tao tuy nhiên tao ko được chấp nhận người sỉ nhục đàn ông của ta! Ngươi cút ra bên ngoài mang lại ta!"

Mặc Phùng Dương ko ngờ nữ giới nhân đó lại dám rời khỏi tay, hắn buộc cần chạy trốn. "Nếu ko cần là con cái của thương hiệu nô lệ cơ, vậy lẽ nào là đàn ông của bổn vương vãi sao?"

Cuối nằm trong hắn cũng lưu giữ rời khỏi, vô hiện đại thơm của mình tư năm trước đó, thực sự hắn đem động chống với Vân Khương Mịch.

Nhưng vì như thế hắn nghe được lời nói thưa lại của những người không giống, rằng là Vương phi mới nhất vô cửa ngõ đang không Chịu đựng được đơn độc, quá thời điểm hắn tiếp đãi tân khách hàng ở phía bên ngoài nhằm tằng tịu với đầy đủ tớ vô phủ.

Một cái nón xanh rờn cứ như vậy ngay lập tức chụp bên trên đầu hắn, làm cho Mặc Phùng Dương bị dồn nén cho tới ko thể thở được.

"Ta mới nhất ko cần là đàn ông của ngươi! Mẫu thân thiết tao từng rằng là phụ vương của tao bị tiêu diệt kể từ lâu rồi!"

Nhìn nhì người xua bắt ở vô Sảnh, Vân Lâm Phong đứng ở một phía, bày rời khỏi tầm vóc "chuyện này sẽ không tương quan cho tới ta".

Khi Mặc Phùng Dương chạy qua quýt ngay sát cậu bé bỏng, Vân Lâm Phong fake cái chân nhỏ ngắn ngủn bậm bạp rời khỏi khều một chiếc... Mặc Phùng Dương ko nhằm ý, bị cậu bé bỏng thực hiện mang lại vấp váp ngã!

Cây trượng Vân Khương Mịch đang được núm vô tay liên tiếp tấn công xuống. Vì đang được tức giận dỗi nên nường ko hề nương tay. Sau sườn lưng Mặc Phùng Dương bị tấn công bao nhiêu trượng, đau nhức tăng nhiều đối với cái bạt tai kia!

Như Vân và Như Minh đứng ở một phía cũng không đủ can đảm tiến thủ lên khuyên răn can, chỉ rất có thể coi Vương gia ngôi nhà bản thân chật vật trườn dậy chạy trốn, khiến cho xôn xao cả Sảnh nhỏ.

"Đủ rồi! Vân Khương Mịch, người mau sử dụng tay!"

Thấy nữ giới nhân này thời điểm hôm nay gan dạ rộng lớn tủ trời, Mặc Phùng Dương bắt lại cây gậy: "Bổn vương vãi đem lời nói ham muốn rằng với ngươi!"

Nhìn thấy Phong Báo chuẩn bị xông lên, thời điểm hiện nay Vân Khương Mịch mới nhất buông cây trượng, bể cậu bé bỏng lên: "Ngươi đem lời nói ham muốn rằng ư? Bốn trong năm này, từng nào đợt tao ham muốn lần người rằng chuyện? Ngươi đem từng nhằm ý cho tới tao không?"

"Bây giờ người nói rằng ham muốn thủ thỉ thì tao cần rằng với những người sao? Xin lỗi, tao ko thể tiếp ngươi!" Nàng ôm Phong Báo lên đường trực tiếp vô chống, tạm dừng hoạt động "rầm" một giờ. Như Vân và Như Minh trổ đôi mắt coi nhau.

Hôm ni, Vương gia của bọn hắn thiệt sự quá thê thảm! Chẳng những bị tấn công còn bị đóng góp sầm cửa ngõ xua khách hàng.

"Vương gia..."

Như Minh cẩn trọng gọi một giờ, Mặc Phùng Dương đùng một cái xoay người lại, sải bước tiến ra bên ngoài cửa: "Triệu luyện toàn cỗ nô lệ thao tác làm việc ở viện Ánh Nguyệt tư năm trước đó cho tới mang lại bổn vương!"

Hắn cần thẩm vấn thiệt rõ rệt, chuyện này thực sự là như vậy nào!

Vì sao cá tính của Vân Khương Mịch lại thay cho thay đổi rộng lớn như vậy? Chi tiêu ăn diện của nường là kể từ đâu tuy nhiên có?

Vân Lâm Phong rốt cuộc là đàn ông của ai?!

Hắn ko thể chờ đón cho tới Lúc được biết câu vấn đáp của những yếu tố này.

Tiền viện.

Mặc Phùng Dương đứng bên trên bậc thang, sắc mặt mày phiền não, coi chằm chằm vô những nô lệ. Trong Sảnh đem năm người đang được đứng, năm người này đó là những nô lệ đáp ứng vô viện Hình ảnh Nguyệt năm cơ.

Nhìn vết sưng đỏ chót bên trên mặt mày Vương gia ngôi nhà bản thân, người xem đều tư duy coi cho tới nằm trong là ai dám rời khỏi tay với Vương gia...

"Năm cơ, Vương phi thực sự sinh rời khỏi một đứa bé bỏng sao?"

Mặc Phùng Dương rét lùng căn vặn.

Những thương hiệu nô lệ trố đôi mắt coi nhau, một bà vú cuống quýt vàng tiến thủ lên đáp lời: "Bẩm Vương gia, năm cơ Vương phi thực sự sinh rời khỏi một đứa bé bỏng."

"Vậy vì sao những ngươi ko báo lại mang lại bổn vương?!" Mặc Phùng Dương tức giận dỗi quát tháo lên.

Mấy thương hiệu hạ nhân bị nạt cho tới bủn nhủn tay chân, cuống quýt vàng quỳ xuống, bà vú lại đáp: "Bẩm Vương gia, Lúc Vương phi mới nhất có thai, nô tỳ ngay lập tức cho tới bẩm báo mang lại ngài! Ngài bảo nô tỳ mang lại Vương phi tu dung dịch đập phá thai"

"Vương phi nhất quyết ko Chịu đựng tu, Vương gia còn rằng, đem Thái hậu ở trên đây, ko thể làm cho Vương phi bị tiêu diệt được."

"Cho nên ngài tiếp tục bảo nô tỳ thôi ko thực hiện nữa! Chỉ rằng, mặc dầu là sinh đứa bé bỏng rời khỏi cũng ko được khiến cho nường bước ra bên ngoài, ko cho những người hầu cho tới đáp ứng Vương phi"

"Nô tỳ còn lưu giữ, năm cơ, Lúc Vương phi sinh con cái, nường tiếp tục tự động tay rời chạc rốn cho bản thân và đứa bé bỏng..." Hồi tưởng lại tối hôm cơ làm cho bà vú sợ hãi trong thâm tâm. Mặc Phùng Dương cẩn thận lưu giữ lại, chừng như đem xẩy ra chuyện như thế.

Nghĩ cho tới khuôn mặt mày tròn trặn trịa của Vân Lâm Phong, lông mày của hắn càng nhíu chặt rộng lớn, tiếng nói rét. như bằng: "Vậy ngươi đem biết phụ vương của đứa bé bỏng cơ là ai không?!"

Chương 4: Mặc Phùng Dương Sao Lại Là Người?

Bà vú teo rúm người lại: “Vương gia, chuyện này nô tì cũng ko rõ rệt, vương vãi phi trước ni trước đó chưa từng nhắc tới”

Nhìn bà tao ko giống như là đang giả dối, Mặc Phùng Dương buồn phiền đi đi lại lại vài ba bước.

“Không cần bổn vương vãi tiếp tục rời khỏi mệnh lệnh không người nào được phép tắc mang lại nường tao món ăn đồ uống rồi sao? Thế này tuy nhiên bổn vương vãi lại thấy nường tao sinh sống còn tự do rộng lớn bổn vương vãi thể hả?”

Đám hạ nhân vẻ mặt mày bi thương. tụi bọn họ tiếp tục tuân theo mệnh lệnh của vương vãi gia, không người nào từng đáp ứng vương vãi phi tuy nhiên.

“Vương gia, bọn chúng nô tì trái ngược thực trước đó chưa từng quan hoài cho tới vương vãi phi, nô tì cũng ko hoặc biết thực hiện thế này tuy nhiên vương vãi phi lại sinh sống tự do như thế?

Bà tử cẩn trọng vấn đáp. Không hoặc biết?

Mộ Phùng Dương vô nằm trong tức giận: “Bổn vương vãi cần thiết những ngươi thực hiện gì? Một đám không có tác dụng mau cút ra bên ngoài từng người binh nhì mươi trượng mang lại ta”

Lửa giận dỗi trong thâm tâm không tồn tại vị trí bột phát, hắn chỉ rất có thể buông bỏ lên đầu đám hạ nhân này.

Nhìn bọn bọn chúng cuống quýt vàng ra đi ngoài, Mặc Phùng Dương tung một cước giẫm bồn hoa trước mặt: “Bổn vương vãi ham muốn coi nữ giới nhân này rốt cuộc đem kín gì”.

Ban tối Mặc Phùng Dương tận dụng bóng tối lẻn vô viện Hình ảnh Nguyệt.

Lúc này Vân Khương Mịch đang được bữa tối nằm trong Phong Báo. Nhìn gò món ăn đa dạng và phong phú phía trên bàn, con cái đôi mắt của Mặc Phùng Dương lại ham muốn rớt xuống khu đất lần tiếp nữa. Đám cẩu nô tài ăn cây táo rào cây sung. chén ngon như thế, thảo nào từ đầu đến chân mập đảm bảo chất lượng như vậy.

Vân Khương Mịch ko biết bên trên xà ngôi nhà đem người đang được coi trộm, nường xẻ đùi gà fake mang lại Vân Lâm Phong:

“Phong Báo, nương nhằm con cái xem sách ghi chép chữ là vì như thế ham muốn trong tương lai con cái không biến thành người tao cười chê. Nếu con cái ko mến xem sách, nương sẽ không còn nghiền con cái nữa”

Nàng cảnh giác vệ sinh dầu mỡ bên trên mồm Phong Bảo:

“Nhưng con cái cần hứa với nương, trong tương lai ko được tự động ý ngươi lần đảm dung dịch cơ nữa. Thuốc ngủ của con cái ko được mang lại nương sử dụng nữa”

“Nương, con cái biết rồi.” Phong Báo cúi thấp đầu, hồn nhiên đáp lại.

Giọng rằng hồn nhiên cơ thực hiện trái ngược tim Mặc Phùng Dương dẻo quẹo.

Vân Khương Mịch xoa tóc Phong Bảo: “Ăn lên đường, tối ni đem khoản sườn xào chua ngọt tuy nhiên con cái mến nhất, nương tiếp tục hầm mượt con cái ăn tiếp tục không biến thành giắt răng”

Phong Báo hạnh phúc hương thụ.

Một bàn đẫy đồ ăn đều bởi Vân Khương Mịch đích thân thiết làm? Mặc Phùng Dương tương đối ngạc nhiên.

Hắn lưu giữ rõ rệt năm cơ Vân đại tè thư mươi đầu ngón tay ko chạm nước, trong cả hấp thụ nước cũng cần đem nha trả dưng tận mồm.

Nàng tao thực sự rất có thể nấu nướng những thức ăn đa dạng và phong phú như vậy?

Phải bảo rằng, coi những thức ăn tương đối đầy đủ hương thơm sắc bên trên bàn, Mặc Phùng Dương cũng thèm, hắn nuốt nước miếng bụng cũng chính thức kêu gào.

Ăn tối đoạn, Vân Khương Mịch và Phong Báo lên đường dạo bước vô viện nhằm chi thực. Sau Lúc nhì u con cái thủ thỉ một hồi thì lên nệm nghỉ dưỡng. Đèn vô viện Ánh Nguyệt phụt tắt.

Mặc Phùng Dương ngồi bên trên nóc ngôi nhà, đem xúc cảm trước đó chưa từng đem. Vừa rồi coi bóng hình một rộng lớn một nhỏ đi đi lại lại vô viện, ánh trăng chiếu lên trên người bọn họ nhẹ dịu và nhòa ảo. Khoảnh xung khắc cơ, tâm trí về Vân. Khương Mịch trong thâm tâm hắn nhượng bộ như tiếp tục thay cho thay đổi.

Hắn rung lắc đầu, ném mớ tâm trí láo độn vô Output đầu ra ngoài. Nữ nhân này thiệt thù ghét.

Lúc đầu nhằm gả mang lại hắn, nường tao ko quan ngại hạ dược với hắn, sử dụng nối tiếp bá vương vãi ngạnh thượng cung. Sau Lúc thất bại nường tao con quay rời khỏi hãm kinh tè thư Tần người tiếp tục đem thơm ước với hắn. Hại tè thư Tần tổn thất không còn nổi tiếng, thơm ước cũng trở thành bỏ vứt.

Chuyện này đã trải hắn tao sạn mặt. Khắp kinh trở nên, vô hoàng thiệt, hắn bị những huynh đệ cười cợt nhạo ko ngóc đầu lên được.

Sau này lại lên plan hãm kinh Lệ Nga, khiến cho muội ấy suýt thất thân thiết.

Cuối nằm trong thành công xuất sắc gả vô phủ Minh Vương. Đêm tân thơm thông dâm với mái ấm gia đình, còn sinh rời khỏi nõn mống của thương hiệu mái ấm gia đình cơ.

Hắn khoác nhận Vân Lâm Phong là đàn ông của thương hiệu mái ấm gia đình cơ, tuy nhiên trước đó chưa từng nghĩ về cho tới chuyện tối cơ hắn và Vân Khương Mịch viên chống.

Vân Khương Mịch vừa phải chìm vô giấc mộng thì nường vạc hiện nay bên trên nóc ngôi nhà đem người. Phong Báo vẫn luôn luôn ở kề bên nên nường ko không sở hữu và nhận thấy điều gì phi lý. Cho cho tới Lúc, cái vòng ngọc bên trên cổ tay đùng một cái giá lên, vạc rời khỏi khả năng chiếu sáng đỏ chót nhòa ảo vô chăn.

Điều này nhắc nhở nường rằng liệu có nguy hiểm đang tới ngay sát.

Chiếc vòng ngọc này cũng thiệt kỳ quỷ quái. Trước Lúc xuyên ko, nó ở tĩnh lặng vô khu vực trưng bày của Báo tàng Quốc gia.

Tối hôm cơ, Vân Khương Mịch nhượng bộ như bị điều gì cơ say đắm hoặc, quái xui quỷ khiến cho nường lại cởi vỏ hộp kính lấy nó rời khỏi vệ sinh.

Ai biết, cái vòng ngọc này tương tự đâm chồi răng, gặm đầu ngón tay của nường, một giọt tiết chảy rời khỏi. Vòng ngọc ngay tức khắc hít vào giọt tiết, tiếp sau đó kéo cả nường vô vô.

Nàng xuyên cho tới trên đây, vòng ngọc cũng theo đòi.

Vòng ngọc vẫn luôn luôn treo bên trên cổ tay nường, tuy nhiên chỉ mất nường mới nhất rất có thể bắt gặp sự tồn bên trên của vòng ngọc.

Chiếc vòng ngọc này còn ảo diệu ở trong phần, nó tương tự một không khí kỳ dị, một Lúc nường cần thiết bạc ngay tức khắc tiếp tục xuất hiện nay vô không khí.

Bốn năm vừa qua, sở dĩ u con cái nhì người rất có thể sinh sống tự do như thế cũng chính là nhờ cái vòng ngọc này. Có chi phí rất có thể sai khiến cho quái quỷ.

Có thù hằn lao hậu hĩnh, hạ nhân nhẩy vào chạy việc vụn vặt mang lại nường, nường cần thiết gì tiếp tục ngay tức khắc phú cho tới, còn biết điều lưu giữ mồm lưu giữ mồm ko rằng với ngẫu nhiên ai.

Vòng ngọc ngày càng giá. Nàng biết nguy nan càng ngày càng lại gần.

Đúng thời điểm hiện nay, một bóng đen kịt kể từ bên trên cái ngôi nhà nhảy xuống, kể từ từ men theo đòi móng tường xuất hiện nay ngoài cửa ngõ.

Vân Khương Mịch nhẹ dịu bịa Phong Báo trong thâm tâm xuống, lặng lẽ kéo ra một con cái dao găm kể từ bên dưới nệm.

Vòng ngọc tiếp tục nhắc nhở nường về việc nguy nan, minh chứng người cho tới ko đảm bảo chất lượng.

Nàng bước xuống khu đất và lặng lẽ cho tới sau góc cửa. Lòng bàn tay đang được núm chặt con cái dao tiếp tục ngấm rời khỏi một tờ những giọt mồ hôi.

Người phía bên ngoài đã lấy tay đẩy cửa ngõ tiếp sau đó rung lắc người phi vào. Không ngờ vừa phải vô cửa ngõ, bên trên cổ ngay lập tức cảm nhận thấy lành lặn rét, con cái dao găm sáng sủa thông thoáng đang được bịa bên trên cổ hắn.

“Không được lên giờ, ko được nhúc nhích”

Vân Khương Mịch thì thào. Người cho tới có vẻ như cứng người, vẫn gật đầu liên minh.

Vân Khương Mịch tạm dừng hoạt động lại, con cái dao vô tay ko hề thả lỏng, nường thấp giọng uy hiếp: “Ta nhắm trực tiếp vô động mạch máu cảnh của ngươi, nếu như ngươi dám động tao ngay tức khắc cho những người lên đường chầu Diêm vương”

Trong bóng tối, ko thể thấy rõ tình hình. Hai người bọn họ đứng ở rất rất ngay sát nhau.

Nghe nường thấp giọng uy hiếp, nam giới nhân ngoan ngoãn ngoãn gật đầu: “Bỏ dao găm xuống, bổn vương vãi tiếp tục không khiến phiền toái mang lại nàng”

Đột nhiên tiếng nói khàn khàn trầm thấp của nam giới nhân vang lên trên bề mặt tai, Vân Khương Mịch ngay tức khắc thất sắc.

Nàng ko ngờ tối hôm ghé thăm hỏi viện Ánh Nguyệt cư nhiên lại là Mặc Phùng Dương.

Hai thân thiết thể đứng rất rất ngay sát, Vân Khương Mịch chỉ cảm nhận thấy bên trên mặt mày giá bừng, nhanh gọn lùi về hâu phương nhì bước: “Mặc Phùng Dương? Sao lại là ngươi? Ngươi cho tới trên đây thực hiện gì?”

Tuy nhiên Mặc Phùng Dương ko vấn đáp, chỉ bịa tay lên miệng: "Suyt.” Hắn thì thầm: “Đừng thủ thỉ, vô viện còn tồn tại người khác”. Lúc này, Vân Khương Mịch cảm nhận thấy cái vòng ngọc bên trên cổ tay ngày càng giá.

Đúng vậy, nếu như Mặc Phùng Dương là côn trùng nguy nan, thì vòng ngọc ko nối tiếp nhắc nhở. Nhưng thời điểm hiện tại vòng ngọc ngày càng giá.

Nàng còn chưa kịp cởi mồm hành lang cửa số đã biết thành cái gì cơ rời cởi, ánh trăng tràn vô chống, Vân Khương Mịch thấy rõ rệt khả năng chiếu sáng rét cơ là 1 con cái dao.

Chương 5: Mặc Phùng Dương Bị Thương

Họ là u góa con cái côi, người cho tới rõ rệt ham muốn lấy mạng bọn họ.

Đồng tử Vân Khương Mịch teo rút lại, Mặc Phùng Dương fake tay đảm bảo an toàn nường ở hâu phương sườn lưng. Hắc nó nhân coi vô vào qua quýt giấy má hành lang cửa số, nghe thấy giờ thở túc tắc của Vân Khương Mịch hắn cho rằng nường. tiếp tục ngủ.

Hắn tao nhẹ dịu Open.

Lúc này Vân Khương Mịch ở vô bóng tối tiếp tục chạm được cho tới đầu nệm, đảm bảo an toàn ngặt nghèo Phong Báo đang được phía trên nệm.

Hắc nó nhân vừa phải Open, Mặc Phùng Dương nhanh gọn rời khỏi tay. Trong nháy đôi mắt nhì người tiếp tục giao tranh.

Sợ thức tỉnh Phong Báo, Mặc Phùng Dương nhảy ra bên ngoài, hắc nó nhân cũng trở thành dẫn ra bên ngoài. Mặc Phùng Dương tay ko tấn công lại hắc nó nhân vô tay đem binh khí.

Khi hắc nó nhân vạc hiện nay người đang được giao tranh với bản thân là Mặc Phùng Dương, vô đôi mắt hắn lóe lên một tia ngạc nhiên. Mặt hắn tao tủ vì chưng một tấm vải vóc đen kịt nên ko thể thấy rõ dung mạo, tuy nhiên rất rất thời gian nhanh tiếp tục rớt vào tình thế bất lợi.

Nếu nối tiếp tấn công chỉ kinh tiếp tục hấp dẫn ám vệ của vương vãi phủ. Hắc nó nhân không tồn tại dự định tấn công nhau nên Xoay người vứt chạy.

Mặc Phùng Dương sao rất có thể nhằm hắn tao rời lên đường dễ dàng dàng?

Mặc Phùng Dương vươn tay ham muốn cầm lấy cánh tay hắc nó nhân, ko ngờ hắc nó nhân rung lắc người lao về phía vô chống.

Trong tay Vân Khương Mịch và Phong Báo không tồn tại vũ trang, góc nhìn Mặc Phùng Dương chợt loé, ngay tức khắc. ngăn hắn tao lại.

Con dao vô tay hắc nó nhân uy lực chém vô bẫy vai Mặc Phùng Dương.

Máu ngay tức khắc ướt sũng ăn mặc quần áo, khung hình hắn nhanh gọn ê liệt, phịch một giờ rơi xuống khu đất. Giọng của Như Vân vang lên trên bề mặt tai: “Vương gia” Nhân thời cơ này, hắc nó nhân ném bom sương và trốn ngoài viện Hình ảnh Nguyệt trong giây lát. Như Vân ở lại bảo vệ Mặc Phùng Dương, Như Minh ngay tức khắc xua theo đòi.

Trong chống, Vân Khương Mịch ôm chặt Phong Báo đang được ngủ say, nghe giờ nường biết Mặc Phùng Dương kinh là đã biết thành thương.

Trong lòng nường không ngừng nghỉ đấu giành giật, ở đầu cuối nường bịa Phong Báo xuống, nhen đèn ra đi ngoài.

Như Vân tiếp tục hứng Mặc Phùng Dương vô vô, hắn tiếp tục mê mẩn. “Vương phi, phiền người cọ sạch sẽ chỗ bị thương mang lại vương vãi gia, nằm trong hạ lên đường mời mọc thái y” “Được.” Vân Khương Mịch gật đầu, tiếp lấy Mặc Phùng Dương kể từ vô tay Như Vân.

Vết thương ko nông, tiết chảy nhiều, bắt gặp cả xương, nếu như hắc nó nhân tăng chút lực kinh là tiếp tục chặt đứt cánh tay của Mặc Phùng Dương.

Hắn mê mẩn ko tỉnh là vì như thế bên trên dao đem kịch độc. Mặc Phùng Dương trúng độc rồi!

Nếu là nữ giới tử thông thường bắt gặp cảnh máu mê này sẽ ảnh hưởng nạt kinh tuy nhiên ngất lên đường những sắc mặt mày Vân Khương Mịch tỉnh bơ.

Trước Lúc xuyên ko, ngôi nhà bọn họ Vân nhiều mới hành nghề ngỗng nó, là 1 mái ấm gia đình nó dược phổ biến.

Từ nhỏ Vân Khương Mịch tiếp tục lớn mạnh vô khám đa khoa, thân phụ u nường đều là tiến sỹ nó khoa phổ biến vô TP.HCM. Nàng tiếp tục tận mắt chứng kiến rất nhiều cảnh sinh ly tử biệt, không thích bắt gặp cảnh tượng nhức lòng

ấy tăng đợt này nữa, ko tuân hành những quy tắc hành nghề ngỗng nó bởi tổ tiên đề ra, sau thời điểm đảm bảo chất lượng nghiệp ngay lập tức cho tới Báo tàng Quốc gia thao tác làm việc.

Nhưng kể từ nhỏ cho tới rộng lớn, thân phụ u chữa trị mang lại người bệnh, nường đôi mắt thấy tai nghe, lại tăng người vô ngôi nhà chỉ dạy dỗ nên nường cũng tương đối thông thuộc nó thuật.

Trước không còn cần thiết cầm và dữ không để máu chảy quá nhiều, tiếp sau đó giải độc, bôi dung dịch, băng bó. Máu chảy kinh hoàng, nếu như nối tiếp chảy, e rằng Mặc Phùng Dương tiếp tục bị tiêu diệt vì như thế tổn thất tiết rất nhiều.

Mấy năm vừa qua, nường cũng bắt gặp qua quýt bao nhiêu đợt giết hại. Mặc mặc dù ko biết bọn bọn chúng đem nằm trong group với hắc nó nhân tối ni hay là không tuy nhiên nường tiếp tục sẵn sàng sẵn một trong những loại thuốc chữa bệnh.

Nàng sử dụng tấm vải vóc quấn chặt cánh tay Mặc Phùng Dương. Sau Lúc tiếp tục núm được tiết, nường lấy nước vệ sinh sạch sẽ mồm chỗ bị thương.

Phải sử dụng tía tư chậu thau nước mới nhất cọ sạch sẽ được mồm chỗ bị thương, thời điểm hiện nay Như Vân đã và đang quay về.

“Trong cung tiếp tục tạm dừng hoạt động, thời điểm hiện tại ko tìm ra thái y”

Như Vân nghĩ về cho tới việc thẳng cho tới phủ thái ý này cơ trói người đem về trên đây xử lý chỗ bị thương mang lại vương vãi gia. Nhưng nếu như thực hiện như thế, chuyện này ngày mai tiếp tục mở rộng từng kinh trở nên, sẽ gây nên bất lợi so với vương vãi gia.

"Tiệm dung dịch phía bên ngoài cũng tạm dừng hoạt động, vương vãi gia ngài ấy... Như Vân cuống quýt vàng phi vào cửa ngõ tiếp tục bắt gặp Vân Khương Mịch đang được bôi dung dịch mang lại Mặc Phùng Dương. Hẳn sững sờ: “Vương phi, người đang khiến gì?" “Bôi dung dịch, dao đem độc” Lời rằng của Vân Khương Mịch ngắn ngủn gọn gàng lô ghích. Nàng biết cái khó khăn của Như Vân.

Hiện bên trên, bao nhiêu vị vương vãi gia vô triều giành giật giành địa điểm hoàng thái tử tiếp tục lên tới mức đỉnh điểm. Trong đôi mắt người ngoài, Mặc Phùng Dương không tồn tại hào hứng với ngôi vị hoàng thái tử này, tuy nhiên quan hệ với những vị vương vãi gia không giống cũng ko được đảm bảo chất lượng.

Nếu chuyện tối ni tiếng ồn ra bên ngoài, ko biết lại rước tăng phiền toái gì.

“Vương phi biết giải độc?”

Như Vân phiền lòng coi nường.

Nhìn thủ pháp bôi dung dịch trở nên thục của nường, Như Vân ko ngoài ngờ vực. Nàng tao sẽ không còn nhận thời cơ hạ độc vương vãi gia chứ?

Vương gia cấm túc nường tao tư năm, còn sử dụng trăm phương ngàn nối tiếp quấy rầy, vương vãi phi hận vương vãi gia cũng là vấn đề hợp lí.

Có lúc nào tối ni tiếp tục nhân thời cơ xuống tay với vương vãi gia? Nhìn thấy sự ngờ vực vô đôi mắt Như Vân, Vân Khương Mịch cười cợt lạnh:

“Nếu đang không mời mọc được thái ý, đại phu thời điểm hiện nay chỉ rất có thể tin cẩn tưởng tao. Mặc mặc dù tao hận hắn, tuy nhiên hắn tiếp tục cứu vãn mạng nhì u con cái tao, ân tình này tao tiếp tục đền rồng đáp”

Vừa băng bó đoạn mang lại Mặc Phùng Dương, một tiếng nói nhỏ nhẹ nhàng dễ thương kể từ sau sườn lưng truyền đến: “Nương”

Vân Khương Mịch xoay đầu coi Phong Báo làn tóc rối bù vừa phải ngồi dậy. Cậu bé bỏng rõ rệt còn ko tỉnh táo, vừa phải dụi đôi mắt vừa phải ngái ngủ hỏi: “Nương sao nương ko ngủ?”

“Phong Báo con cái tỉnh rồi à?”.

Vân Khương Mịch cuống quýt vàng vệ sinh tay, quay trở về nệm ôm cậu bé bỏng vô lòng: “Ban tối trời rét, con cái chớ nhằm bị rét, vẫn tồn tại sớm con cái mau ngủ lên đường.”

Như Vân chỉ cảm nhận thấy xung quanh thân thiết vương vãi phi đang được toát rời khỏi hào quang quẻ của tình khuôn mẫu tử. Giọng rằng của nường tao với Phong Báo rất rất nhẹ dịu, đối với cỗ dạng rét lùng vừa phải rồi cứ như nhì người vậy.

Nhìn thấy vô chống còn tồn tại người, Phong Báo chớp đôi mắt hỏi: “Nương sao bọn họ lại ở đây?”

Cậu bé bỏng ở trong thâm tâm Văn Khương Mịch, tò lần coi Như Vân, tiếp sau đó tạm dừng bên trên người Mặc Phùng Dương.

Mặc Phùng Dương đang được phía trên bàn, khuôn mặt mày tái ngắt nhợt vì như thế mất quá nhiều tiết, thời điểm hiện nay vẫn mê mẩn ko tỉnh.

Phong Báo nhíu ngươi, khuôn mặt mày nhỏ tròn trặn nhăn lại: “Nương, ca ca này sao lại ở đây? Có cần bị thương không?”

Nhìn cánh tay Mặc Phùng Dương đang rất được vì chưng bó, Phong Báo lại ngồi dậy: “Ca ca làm thế nào vậy?”

Ca ca?

Nghe Phong Báo gọi như thế Vân Khương Mịch ham muốn phun một ngụm tiết. Thôi vậy, đàn ông mến thì cứ gọi.

Dù sao thì nường cũng rộng lớn Mặc Phùng Dương một mới. Vân Khương Mịch thu lại những đo lường trong thâm tâm, nường cười cợt ranh mãnh: “Ca ca con cái bị thương rồi, nương vừa phải băng bó mang lại ca ca. Phong Báo yên tĩnh tâm ca ca ko có gì đâu.”

Như Vân: “..”

Sao hắn lại cảm nhận thấy nụ cười cợt bên trên mặt mày vương vãi phi thiệt kỳ quái? Ánh đôi mắt Lúc coi vương vãi gia ngôi nhà hắn cũng đều có vẻ đo lường.

Chẳng lẽ vương vãi phi vẫn ko cải lặn quy chủ yếu, lại sở hữu ngôi nhà ý với vương vãi gia? Hắn cuống quýt vàng đem Mặc Phùng Dương rời ngoài viện Hình ảnh Nguyệt.

Khi Mặc Phùng Dương tỉnh lại, được xem là bữa tối ngày bữa sau. Từ mồm Như Vẫn hiểu rằng tôi qua quýt Vân Khương Mịch đã hỗ trợ hắn giải độc. Trong đôi mắt Mặc Phùng Dương lóe lên một tia âm u: “Bổn vương vãi trước đó chưa từng nghe rằng nường biết nó thuật?”

Xem thêm: truyện linh kiếm tôn

Biết nấu bếp, biết giải độc, còn dám động tay với hắn. Hai thời buổi này nữ giới nhân này khiến cho hắn chấn động rất nhiều rồi.

Giống như trở thành một người khác!

Mặc Phùng Dương vẻ mặt mày ngờ vực, tự động lẩm nhẩm một mình: “Nàng thực sự là Vân Khương Mịch?”