thẩm thanh thu

Âm thanh huyết nhục bị xé rách rưới.

Còn nổi tiếng kêu gào thảm thiết.

Bạn đang xem: thẩm thanh thu

Thẩm Thanh Thu ấn chặt huyệt thái dương, cảnh tượng trước đôi mắt kể từ từ rõ nét.

Một biển lớn ngày tiết.

Xác hóa học trở thành núi.

Lạc Băng Hà đứng ở vô cảnh tượng như luyện ngục, bị tiêu diệt lặng như khúc mộc.

Y khoác huyền nó, ko nhiễm red color, tuy nhiên nửa mặt mũi mặt đều nhuốm huyết sắc, cứng ngắc lãnh khốc nâng tìm hiểu.

Thẩm Thanh Thu trơ trơ nom một mùng này.

Nguyên phiên bản hắn một vừa hai phải nhận ra Lạc Băng Hà, vô đầu ngay lập tức tự động hóa hiện thị lên hình hình ảnh nó ôm thân thuộc thể của tớ kể từ bên trên chóng lăn kềnh xuống cho tới cuộn trở thành một đoàn, sởn tóc gáy, chỉ ham muốn tức tốc trốn xa xăm xa vô. Nhưng lúc này, trong cả tâm tư nguyện vọng lảng rời cũng trở thành lúng túng cho tới nhạt phai.

Lạc Băng Hà cư nhiên đang được thảm sát tạo ra vật nằm mê cảnh của tớ. Việc này cùng theo với tự động bản thân lấy đao chém vô óc nó căn phiên bản không tồn tại gì không giống nhau.

Nếu ko nên thiểu năng thiếu hiểu biết nhiều chuyện, chỉ mất kẻ điên mới nhất thực hiện loại chuyện này!

Tuy rằng Thẩm Thanh Thu luôn luôn mến phát biểu Lạc Băng Hà là 1 trong kẻ M mến tự động ngược, tuy nhiên tự động ngược cho tới trình độ chuyên môn này, hắn bất luận thế nào thì cũng mỉm cười ko nổi.

Lạc Băng Hà giương đôi mắt nom hắn, vô ánh nhìn cuồn cuộn, nghiễm nhiên một cỗ thần trí ko rõ ràng. Nhưng nhị đôi mắt khoảnh khắc sáng sủa lên, tức tốc vứt quăng quật ngôi trường tìm hiểu vô tay, ném ra đi.

Y ỉm nhị tay giàn giụa ngày tiết tươi tắn rời khỏi đàng sau, nhỏ giọng kêu: “Sư tôn.”

Sau cơ, chợt lưu giữ cho tới bên trên mặt mũi cũng có thể có ngày tiết, tương tự vớt vạt sử dụng tay áo xoa xoa vết ngày tiết bên trên nửa mặt mũi mặt mũi, thành quả càng vệ sinh càng không sạch, tương tự một đứa nhỏ trộm đồ vật bị trừng trị lúc này điểm, càng trở thành không yên tâm.

Thẩm Thanh Thu miễn chống trấn lăm le, nói: “… Ngươi đang khiến cái gì?”

Lạc Băng Hà thấp giọng nói: “Sư tôn, ta… tớ lại làm mất đi người rồi. Đệ tử không có tác dụng, trong cả thân thuộc thể của những người cũng ko tạo được.”

Thẩm Thanh Thu ánh nhìn phức tạp.

Cho nên một vừa hai phải rồi nó thảm sát tạo ra vật nằm mê cảnh, coi như… tự động trừng trị phiên bản thân?

Khó trách cứ Lạc Băng Hà trong cả hắn là thành quả ảo cảnh hoặc là người nước ngoài giới xâm lấn cũng ko cảm xúc được.

Thẩm Thanh Thu thiệt ko ngờ, Lạc Băng Hà đã đi đến hiện tượng này. Y lúc này như vậy này, cũng ko không giống gì điên rồi.

Nhìn trình độ chuyên môn thành thục của Lạc Băng Hà, chỉ kinh sợ dường như không nên thứ tự loại nhất thực hiện như thế. Thẩm Thanh Thu đâu chỉ có ko đành lòng, trái khoáy thực ham muốn phát biểu tiếp tục đắc tội.

Thẩm Thanh Thu thở lâu năm, ko tự động công ty được chững lại tiếng động, an ủi: “Mất rồi thì mất mặt cút.”

Lạc Băng Hà không thể tinh được nom hắn, nói: “… Nhưng tớ lúc này chỉ mất cái cơ.”

Y thiệt sự năm năm đều là ôm một cỗ tử thi, một chiếc xác trống rỗng sinh sống qua chuyện ngày sao?!

Âm thanh Lạc Băng Hà tự nhiên rét xuống: “Sau vụ Hoa Nguyệt Thành, tớ tiếp tục phát biểu đời này vĩnh viễn sẽ không còn làm mất đi sư tôn nữa, tuy nhiên lại nhằm người không giống đoạt cút rồi.”

Hận ý xung khắc cốt tương tự red color sậm vô tuỳ nhi biểu lộ rõ nét. Trường tìm hiểu bị nó vứt quăng quật được triệu cất cánh lên, xuyên ngang qua chuyện bao nhiêu “người” giãy giụa giụa bên trên mặt mũi khu đất. Trong giờ kêu thảm thiết, Thẩm Thanh Thu theo dõi phiên bản năng đè nó lại, trách cứ cứ nói: “Ngươi chớ bậy bậy! Tại vô nằm mê cảnh thực hiện thế này là tự động bản thân kinh sợ bản thân ngươi biết không?!”

Lạc Băng Hà đương nhiên ko thể ko biết, kết giới này đều là nó một tay sáng sủa tạo thành.

Y nom chằm chằm Thẩm Thanh Thu, phản thủ bịa đặt bên trên mu bàn tay hắn, một khi lâu sau mới nhất nói: “Ta biết là tớ đang được ở mơ. Cũng chỉ mất ở vô nằm mê, sư tôn ngươi còn rất có thể mắng tớ như thế.”

Nghe hoàn thành câu này, Thẩm Thanh Thu tự nhiên tỉnh ngộ lại.

Không được. Không đích thị.

Không thể so với Lạc Băng Hà như thế.

Nếu ngươi so với một người không tồn tại ý này, ngay lập tức tránh việc mang lại nó kỳ vọng. Hy vọng càng rộng lớn, tuyệt vọng rộng rãi, thần trí nối tiếp ko rõ ràng, thậm chí là tỷ trọng trừng trị rồ cũng to hơn nữa. Cho mặc dù là ở vô nằm mê, cũng tránh việc dây dính ko dứt như thế.

Nên đoạn thì đoạn, nối tiếp vướng vướng tiếp tục trở thành oan trái. Thẩm Thanh Thu quyết đoán rút tay về, chỉnh chỉnh sắc mặt mũi, bày rời khỏi khuôn mặt tách rời người vạn dặm, xoay người bước tiến.

Lạc Băng Hà bị vứt quăng quật, ngây người một ít, tức tốc xua theo dõi, nói: “Sư tôn, tớ biết sai rồi.”

Thẩm Thanh Thu rét lùng nhưng mà nói: “Biết sai rồi cũng chớ lại đây!”

Lạc Băng Hà tất tả la lên: “Ta tiếp tục sớm ăn năn hận, đơn giản vẫn không tồn tại cơ hội nào là phát biểu với ngươi. Ngươi còn tức giận dỗi tớ thực hiện mang lại ngươi tự động bạo linh thể sao? Ta tiếp tục rước toàn bộ linh mạch vô thân thuộc thể sư tôn đều trị liệu chất lượng tốt rồi, tuyệt ko lừa gạt! Chỉ cần thiết tớ rất có thể cút vô thánh lăng… chắc chắn đem phương án khiến cho ngươi tỉnh lại.”

Thẩm Thanh Thu ko đáp câu nói., nghĩ về âm thầm rằng đem nên nên phía gáy nó tấn công bao nhiêu cái bạo kích mới nhất rất có thể tấn công tỉnh nó, tuy nhiên Lạc Băng Hà nhào mạnh lên, kể từ đàng sau vòng lấy hắn, ngặt nghèo ôm, la lối lăn kềnh lộn thế nào thì cũng ko chịu đựng buông tay.

Thẩm Thanh Thu bị nó ôm đến mức độ từ đầu đến chân cứng ngắc, tương tự bị cái gì lông xù cọ cọ, trái khoáy thực lông tóc dựng đứng, vô tay vận kình, vẫn chính là ko thực sự tấn công lên, cắm răng rời khỏi một chữ: “Cút!”

Đã phân tích sau khoản thời gian hắc hóa ko cút lộ tuyến đau đớn tình a! Không cần thiết lôi mách bảo kéo!

Lạc Băng Hà đôi mắt nặng tai tai ngơ, nói: “Hay là sư tôn tức giận dỗi việc Kim Lan Thành?”

Thẩm Thanh Thu nói: “Không sai.”

Lạc Băng Hà ko chịu đựng buông tay, lầm bầm nói: “Khi mới nhất kể từ vực thẳm Vô Gian rời khỏi, biết sư tôn ngươi tuyên thân phụ với bên phía ngoài là tớ bị Ma tộc giết mổ bị tiêu diệt, trước khi còn tưởng rằng sư tôn mượt lòng, mặc dù sao hội tụ lại vài ba phần tình niệm, không thích khiến cho tớ thân thuộc bại danh liệt. Ai ngờ một vừa hai phải thấy mặt mũi, coi thái phỏng sư tôn, tớ lại kinh sợ lúc đầu là tớ nghĩ về quá rất đẹp, tớ kinh sợ sư tôn ỉm giếm mang lại tớ, đơn giản cảm nhận thấy giáo dục một quái đầu, bại hoại danh dự.”

Y phát biểu được xứng đáng thương với, một câu tiếp một câu tất tả ra phía bên ngoài, tương tự kinh sợ Thẩm Thanh Thu thô bạo ngắt câu nói. nó ko mang lại phát biểu tiếp, nói: “Người Tát Chủng thiệt ko nên tớ an bài xích. Khi này đó là tớ tức cho tới hồ nước đồ vật mới nhất khoác kệ nhằm sư tôn bị nhốt vô thủy lao… Ta tiếp tục sớm biết sai rồi.”

Nếu là Lạc Băng Hà vô thực tế, chỉ kinh sợ tiếp tục không tồn tại thời khắc thao thao bất tuyệt như thế. Đại khái cũng chỉ mất ở vô nằm mê nó tự động bản thân tạo nên, nó mới nhất dám tía lia như thế. Tại thời điểm đó một phen đẩy nó rời khỏi, tương tự như so với một đái cô nương ôm siết lấy khúc mộc nổi thương tâm thút thít kể lể quăng xuống một chiếc bạt tai, ko ngoài đem chút tàn nhẫn.

Thẩm Thanh Thu một vừa hai phải ko đành lòng, một vừa hai phải cảm nhận thấy phung phí đàng bội phần.

Có đồ vật gi phung phí đàng rộng lớn việc ngươi tổn hao tâm cơ trốn một người trốn nhiều năm như thế, sau cuối trừng trị hiện tại người tớ căn phiên bản ko nên ham muốn giết mổ ngươi, nhưng mà là ham muốn thực hiện ngươi? Tuy rằng bất luận là giết mổ hay những đè, thành quả đều tương đương nhau, Thẩm Thanh Thu đều tiếp tục quyên sinh nhưng mà chạy.

Xem thêm: nhạc tiên sinh đang không vui truyện full

Một kẻ ham muốn bắt gặp ko thể bắt gặp, ôm tử thi năm năm. Kẻ còn sót lại rời ko kịp, lại luôn luôn cảm nhận thấy họp mặt rất nhiều.

Hắn giàu kinh nghiệm lên, giơ lên lại hạ xuống, siết chặt lại buông rời khỏi. Cuối nằm trong, vẫn chính là thở lâu năm, vỗ vỗ cái đầu còn cao hơn nữa của tớ.

Thẩm Thanh Thu nghĩ về thầm: “Mẹ nó, thiệt sự là thua!”

Một nam giới chủ yếu hắc ám văn ngựa đực yên tĩnh lành lặn, lúc này chớ phát biểu hậu cung, ko chừng người tớ còn là 1 trong xử nam giới nữa cơ. Tự bản thân khiến cho phiên bản thân thuộc phát triển thành thế này, hắn còn té thêm thắt đao, dường như cực kỳ ko phúc hậu. Thẩm Thanh Thu vẫn chính là thất bại một Lạc Băng Hà thể hiện tại thảm, còn tồn tại sự đống ý của phiên bản thân thuộc.

Lạc Băng Hà tức tốc tóm chặt cái tay cơ của hắn.

Khi xúc tiếp, cảm xúc trong tâm địa bàn tay Lạc Băng Hà khá đem điểm ko phẳng phiu, Thẩm Thanh Thu nom kỹ trừng trị hiện tại, té ra là 1 trong đạo tìm hiểu thương.

Thẩm Thanh Thu vẹn toàn phiên bản thiếu hiểu biết nhiều, bên trên người nó nhiều mồm chỗ bị thương như thế là chuyện gì xẩy ra, tuy nhiên giờ tự nhiên nghĩ về cho tới. Đêm ở Kim Lan Thành, Lạc Băng Hà nằm trong hắn nghịch ngợm mèo vờn loài chuột một đàng, sau cuối khi bắt được hắn, phiên bản thân thuộc đâm nó một tìm hiểu. Lúc ấy, Lạc Băng Hà là thẳng lấy tay tóm lấy mũi tìm hiểu của Tu Nhã Kiếm.

Về phần mồm chỗ bị thương ngay gần trái khoáy tim bên trên ngực nó, càng tránh việc quên, này đó là ở Tiên Minh Đại Hội Thẩm Thanh Thu đâm khi buộc nó trở lại.

Giống như bản thân từng thứ tự cút đâm Lạc Băng Hà, nó trước đó chưa từng rời, luôn luôn là ko né ko rời, trực diện nghênh đón, khoác hắn đâm, khoác hắn chém. Chính là vì thế như vậy, nhị thứ tự Thẩm Thanh Thu cũng ko nghĩ về thiệt sự đâm trúng hắn, lại đều đâm trúng. Chém hoàn thành rồi, mồm chỗ bị thương cũng ko trị, ngược lại cố ý bảo đảm.

Nếu là trước cơ, đương nhiên Thẩm Thanh Thu còn rất có thể nhận định rằng này đó là Lạc Băng Hà đem thù hằn, ham muốn nhằm lại mồm chỗ bị thương nhằm khi nào thì cũng gi lưu giữ thù hằn hận với hắn, tuy nhiên lúc này, hành động này rốt cuộc là đem ý gì, Thẩm Thanh Thu ko lúc nào rất có thể lừa bản thân lừa lọc người nữa.

Một cuốn sách lâu năm như thế coi hoàn thành rồi, đứa nhỏ cũng mách bảo cho tới rộng lớn, hắn lại trước đó chưa từng trừng trị hiện tại, Lạc Băng Hà té ra là 1 trong thiếu thốn nam giới thơ ngây. Ngựa đực rạm tình trở thành cơ lão, nhị chữ đằng trước cư nhiên tức tốc bị gạch ốp, lúc này Lạc Băng Hà bị hắn chăm sóc đến mức độ chệch ko có thể đi đàng nào là rồi, tâm tư nguyện vọng đối với đái cô nương còn vô sáng sủa rộng lớn, nghĩ về ngợi rất nhiều, khuynh phía M lại đơn giản và dễ dàng tổn hại.

Cũng rất có thể, ko nên hắn trước đó chưa từng trừng trị hiện tại, nhưng mà là hắn trước đó chưa từng nghĩ về cho tới ham muốn cút trừng trị hiện tại. Xét cho tới nằm trong, Thẩm Thanh Thu vẫn coi Lạc Băng Hà là 1 trong anh hùng vô sách, vẻ mặt mũi hóa, mẫu mã hóa, vận dụng khi nào thì cũng nom kể từ xa xăm, thái phỏng thỉnh phảng phất vô nghịch ngợm một ít. Đại phần nhiều thời khắc, đều là kính cẩn kể từ xa xăm. Nguyên phiên bản Lạc Băng Hà cảm xúc tồn bên trên cực mạnh, ở vô đôi mắt của hắn ngược lại hào quang quẻ NPC càng nặng nề nhất.

Đối với Lạc Băng Hà như thế, Thẩm Thanh Thu cảm nhận thấy phiền toái ham muốn bị tiêu diệt, lại thực sự đem chút tay chân luýnh quýnh. Một FA vùng vẫy nhiều năm, thiệt vất vả mới nhất đem người dân có ý với bản thân, thành quả cư nhiên ① là nam giới ② là đồ vật đệ hắn ③ là nam giới chủ yếu ④ công thức miêu tả còn tồn tại chút biến đổi thái.

Đến tột nằm trong là nên tát nó mang lại tỉnh, hay những khoác nó cuồng loạn như vậy? Thẩm Thanh Thu nhức đầu thì nhức đầu, tuy nhiên cũng không đủ can đảm tùy tiện xuống tay.

Thẩm Thanh Thu xưa nay ni, thứ tự trước tiên cảm biến được, xúc cảm “mê mang” thực hiện người tớ nhức trứng cho tới nhượng bộ nào là.

Sau khi tỉnh lại, Thẩm Thanh Thu banh lớn đôi mắt, phía bên trên là mùng tủ một miếng tuyết Trắng.

Có người đẩy cửa ngõ vô, nhẹ nhàng bước chậm rì rì rãi ngừng hoạt động lại, nói: “Tỉnh rồi?”

Thẩm Thanh Thu fake chuyển cái cổ, nghiêng tuỳ nhi nom.

Nhìn người bên dưới ánh đèn sáng, chất lượng tốt rộng lớn nom người bên dưới ánh trăng, nam giới tử cơ trái khoáy nhiên tướng tá mạo rất hay, khó khăn mồm khẽ mỉm cười, tuấn lãng ko nhiễm lớp bụi, nhất là hai con mắt, xuất hiện một loại khí vui nhộn ôn nhu.

Tuyệt đối là ánh nhìn hồ nước Lộ Thủy chăm sóc rời khỏi.

Thẩm Thanh Thu nhảy dậy, túi chườm nước đá kể từ bên trên trán rơi xuống, nam giới tử cơ xoay người nhặt lên, thả lại bên trên bàn, thay đổi mang lại hắn cái mới nhất.

Thấy thế, Thẩm Thanh Thu vẹn toàn phiên bản hàm ở vô mồm một thúng “Ngươi là ai” “Ngươi ham muốn như vậy nào” đều ko tiện tâm sự, tất tả ho một giờ, rụt rè nói: “Đa tạ những hạ vô Huyễn Hoa Cung rời khỏi tay cứu giúp.”

Nam tử trẻ em tuổi tác cơ ở kề bên bàn đứng lại, mỉm cười nói: “Người mang 1 câu, ơn một giọt nước báo đáp ngàn sông. Huống hồ nước ơn của Thẩm tiên sư với tớ, đâu chỉ có là 1 trong giọt nước.”

Thứ nhất, nó quả đúng là xà nam giới ở rừng Bạch Lộ.

Thứ nhị, nó biết người bên dưới cái xác này là Thẩm Thanh Thu.

Thẩm Thanh Thu căn vặn dò: “… Thiên Lang Quân?”

Thượng cổ thiên quái nhất mạch sở dĩ đem chữ “Thiên”, là vì thế đem tin đồn, chi mạch máu này, là kể từ tiên giới rơi đọa nhập quái.

Huyết thống nếu như tinh nghịch khiết rộng lớn Lạc Băng Hà, mới nhất rất có thể ngăn ngừa thiên quái ngày tiết vô khung người Thẩm Thanh Thu.

Vậy, yếu tố tiếp tục cho tới rồi. Trong thiên quái huyết tộc, vẹn toàn tác mang lại thương hiệu, Thẩm Thanh Thu nghe biết, chỉ mất hai: Lạc Băng Hà, còn tồn tại phụ thân của nó. Hắn rất có thể đoán ai trên đây.

Chỉ là, quá tam thân phụ bận. Phương pháp đoán dở khá cho tới lúc này trước đó chưa từng sai của Thẩm Thanh Thu, rốt cuộc bên trên trên đây vấp váp nên trắc trở.

Nam tử cơ rung lắc lắc đầu, nói: “Thẩm tiên sư rước tớ nhận trở thành quân thượng, thiệt sự là quá quý trọng rồi.”

Nghe được nhị chữ “Quân thượng”, Thẩm Thanh Thu rốt cuộc biết vị này là anh hùng gì.

Nguyên tác banh mùng, Thiên Lang Quân bị trấn áp ở bên dưới núi cao. Đối với cùng 1 hồi cuộc chiến bao nhiêu năm trước đó, cũng chính vì ko tương quan lắm cho tới con phố trâu trườn và ngựa đực của nam giới chủ yếu, Đâm Máy Bay Lên Giời sơ sơ trải qua, chỉ phát biểu “Không địch lại nhiều nhân tài tu chân nhân giới hiệp lực vây công, bị trấn áp bên dưới núi ××, trọn vẹn đời ko được xoay người, tâm phúc đại tướng tá tử thương ly tán”.

Rốt cuộc núi ×× là núi gì? Thẩm Thanh Thu trước đó chưa từng đàng hoàng tâm lý yếu tố này. Nhưng sau khoản thời gian được kích ứng, hắn rốt cuộc đùng một phát lưu giữ cho tới ×× là gì.

Đệch, núi Bạch Lộ!!!

Núi Bạch Lộ đem rừng Bạch Lộ!!!

Thẩm Thanh Thu xấp xỉ nhận xét nam giới tử cơ.

Đây đó là “Tâm phúc đại tướng” của Lạc Băng Hà phụ thân nó a!

Hiện bên trên coi, bên trên người nó tiếp tục trọn vẹn ko tìm kiếm được bóng hình kì quái của xà nam giới trước khi.

Thẩm Thanh Thu nuốt trong cổ họng, nói: “Xin căn vặn những hạ… Tôn tính đại danh?”

Nam tử cơ khách hàng khí nói: “Thiên Lang Quân tọa, Trúc Chi Lang.”

Y một vừa hai phải dứt câu nói., khối hệ thống truyền cho tới tiếng động thông báo: 【 bổ sung cập nhật phỏng hoàn hảo của tình tiết và list anh hùng, chỉ số ngầu +300. Hạng mục lấp hố phát động, chỉ số ngầu +100! 】

Thẩm Thanh Thu đùng một phát nảy lên một trận hưng phấn ko thể khắc chế.

Xem thêm: scandal hàng đầu

“Lấp hố”, vô cùng là chỉ bao nhiêu thảm án troll nhau vẫn không tồn tại chuyển nhượng bàn giao rõ nét hung phạm sau bức mùng.

Đây, cũng đó là ( 1 trong những những) vẹn toàn nhân Thẩm Viên luôn luôn phỉ nhổ 《 Cuồng ngạo tiên quái đồ vật 》. Cũng là 1 trong việc không mong muốn khiến cho hắn dậm chân nghiến răng nghiến lợi sau khoản thời gian coi không còn văn!

Hiện bên trên, hắn chính thức dẫn rời khỏi anh hùng trước đó chưa từng chủ yếu diện lên sàn, không dừng lại ở đó khối hệ thống cũng banh rời khỏi khuôn khổ lấp hố. Chẳng lẽ tiếp đến tiếp tục vạch trần những cái hố chân tướng tá bí hiểm lớn vị trời này?!