sam sam đến rồi truyện

Sam Sam đẩy cửa nhà rộng lớn của hotel.
Bên ngoài bão táp tây-bắc rét thấu xương, Sam Sam bị bão táp thổi rét teo ro một khi, ngay lập tức bộp chộp vàng con quay trở nhập phía bên trong.
Lạnh quá! Cô làm thế nào và lại trở lại tầng bên dưới thế này nhỉ? Sam Sam bao phủ lấy cánh tay trần lập cập vắt cập.
Dù sao về sớm một ít cũng chất lượng, cũng muộn rồi………..
Đang suy nghĩ ngợi, chuông Smartphone nhập ví reo lên, Sam Sam lấy Smartphone rời khỏi, coi số Smartphone đang được lập loè bên trên screen, lặng khắp cơ thể, rõ nét nhập đầu đang được suy nghĩ là ko nghe, tuy nhiên tay thì chẳng biết tại vì sao lại ấn nhập nút nhận cuộc gọi.

Giọng rằng của Phong Đằng vọng cho tới với vẻ ko vui mừng : “Cô đang được ở đâu đấy?”
“………..Tại bên dưới sảnh.”
” Đã bảo cô chớ với chạy bừa bãi cơ mà?” Phong Đằng càng dường như ko vui mừng, ” Đứng đấy hóng, tôi xuống ngay lập tức phía trên.”
” Chờ đang được.” Cảm giác Phong Đằng chuẩn bị sửa dập Smartphone, Sam Sam bộp chộp vàng gọi với. Dù sao thì cũng chẳng chạy bay, chi vì như thế ૮ɦếƭ cho tới tự do, Sam Sam mặt dày mày dạn rằng : ” Chủ tịch,……..Anh rất có thể lấy canh ty tôi khuôn mẫu áo lông xuống phía trên ko = =”
Một khi sau, Sam Sam trông thấy Phong Đằng kể từ cầu thang máy ra đi, bên trên tay vắt cái áo lông của cô ý, hai con mắt sắc bén chỉ hòn đảo lướt qua chuyện là tìm hiểu ngay lập tức được cô. Sam Sam bộp chộp vàng chạy cho tới, vừa phải cảm ơn vừa phải rung rinh lấy áo của tôi kể từ nhập tay anh.


“Cô xuống bên dưới này thực hiện gì?”
” À, tôi nhức đầu, ham muốn trở về.” Sam Sam chột dạ rằng.
Phong Đằng coi khuôn mặt mày mẩn đỏ của cô ý, sắc mặt mày nhẹ nhàng xuống ” Để tôi đem cô về”.
Sau bại lên đường trực tiếp ra phía bên ngoài ko cho tới cô kể từ chối.
Sam Sam sửng nóng bức trong tích tắc rồi mới nhất bám theo kịp. Ngài quản trị thiệt là quá khách hàng khí……Như thế này thì cô tiếp tục tâm lý bừa bãi thất lạc thôi……
Sam Sam vẫn suy nghĩ bừa bãi Khi bước lên xe cộ.
Chiếc xe cộ đua white color chạy êm ro nhập tối, cả nhì người ngồi nhập xe cộ đều ko rằng gì.
Một khi sau, sau cuối Sam Sam nhịn ko được ngay lập tức lấy sự ngờ vực của tôi rời khỏi hỏi: ” Chủ tịch, anh Ngôn rằng, bao nhiêu mon thời gian gần đây Phong tè thư ko lên đường Châu Âu.”
” Ừ.” Phong Đằng rét nhạt nhẽo vấn đáp, “Rồi sao nữa?”
Anh tớ lại còn chất vấn cô rồi sao nữa? Sam Sam trợn lớn đôi mắt lên coi anh, với người bị phân phát hình thành giả dối nhưng mà vẫn còn đấy thản nhiên thế cơ à?

Bạn đang xem: sam sam đến rồi truyện

Boss chắc chắn là là lão yêu thương ngàn năm!
” Thế, vậy tại vì sao anh lại rằng với tôi là cô ấy lên đường Châu Âu?”
Phong Đằng rét lùng nói: ” Tiết Sam Sam, cô rất có thể ngốc không chỉ có vậy lên đường.”
`= =
Lại còn rằng cô là ngốc! Thái phỏng của thương hiệu ngờ phạm này thiệt là quá hung hăng!
Hơn nữa, cô ko ngốc nhưng mà, đơn giản, đơn giản nếu mà điều cô suy nghĩ là sự việc thiệt, thế thì kinh hãi quá. Người tớ là ngài quản trị, xúc cảm tương tự như là ngăn cơ hội cả một dải ngân hà, ai lại rất có thể ngờ vực một người ngoài hành tinh…..Thích bản thân chứ?
Sam Sam suy nghĩ ngợi bừa bãi, nhập xe cộ yên tĩnh tĩnh quay về, Phong Đằng rời khỏi vẻ buột mồm hỏi: ” Chuyện nhảy khi nãy cô chớ hiểu nhầm.”
Trước đấy, Chu Hiểu Vi đang không nhận chi phiếu, sau khoản thời gian điệu nhảy loại nhất kết thúc đẩy đang được đề xuất anh nhảy tăng với cô một điệu nữa. Thái phỏng e xấu hổ của Chu Hiểu Vi với hàm chứa chấp ý tứ gì làm thế nào Phong Đằng lại không sở hữu và nhận rời khỏi, tuy nhiên nhảy thêm 1 điệu nữa thì rất có thể thay cho thay đổi được gì đâu? Hơn nữa trong mỗi sự khiếu nại như cuộc liên hoan thời điểm cuối năm này, anh khó khăn rất có thể khiến cho cô – người từng hiến ngày tiết cho tới Phong Nguyệt thất lạc mặt mày, cùng bất đắc dĩ nhảy với cô điệu loại nhì.
Sau này lại thấy Tiết Sam Sam ra đi ngoài.
Kinh nghiệm cho tới Phong Đằng biết, Tiết Sam Sam chắc chắn là sẽ không còn ném ra ngoài chính vì một nguyên nhân thường thì này bại, tuy nhiên anh vẫn đưa ra quyết định lý giải một ít. Tuy rằng sự lý giải của anh ý thực sự là quá súc tích, chỉ nói đến rồi thôi luôn luôn.


Sam Sam cảm động sự sơ sót tình cờ này. Cô trọn vẹn ko biết Phong Đằng và Chu Hiểu Vi nhảy điệu nhảy loại nhì, nhận định rằng Phong Đằng lý giải với cô về điệu nhảy loại nhất cơ.
Đến chuyện nên nhảy với những người đàn bà không giống bám theo tiền lệ nhưng mà trùm cuối cũng đều lý giải với cô, rằng cô chớ với hiểu lầm…………
Chẳng lẽ, dễ thường, thực sự………….thực sự…………
Sam Sam xúc động, men rượu bốc lên, cả ý suy nghĩ cũng lan sức nóng hỏi: ” Chủ tịch, tôi với hiểu sai sót anh ko, anh quí tôi à?”
Bàn tay cầm vô lăng lái xe của Phong Đằng khẽ động, đôi mắt vẫn hướng trực tiếp về phần bên trước coi đàng, rằng vô cùng nghiêm khắc trang: “Thỉnh phảng phất hiểu sai sót một ít cũng không vấn đề gì.”
Á…..Tuy rằng điều rằng của ngài quản trị với tương đối ngoắt ngoéo, tuy nhiên ý của anh ý tớ là …….Anh thiệt sự quí cô?
A a a!!!!!!!
Đột nhiên Sam Sam cảm nhận thấy vô nằm trong lóng ngóng, nhường nhịn như ko biết nên nhằm tay chân nhập ở đâu, không khí nhập xe cộ bỗng nhiên trở thành quá nhỏ, giờ tim đập lớn cho tới nỗi tôi cũng nghe thấy, mặt mày rét rần lên, nhập иgự¢ giống như với tất cả một đàn chim đang được hót…..
Sam Sam ……..Xấu hổ rồi!
Yên lặng một ít, Sam Sam nói: ” Chủ tịch, anh lái chậm rì rì một ít được không?”

Xem thêm: một phần trong cuộc sống của chúng ta

” Say xe cộ à?”
” Không >_
Tim đập thời gian nhanh quá.
Thế nên, con xe đua với véc tơ vận tốc tức thời tối nhiều là 400km/h đem Sam Sam về cho tới khu vực ngôi nhà mướn với vận tốc chậm rì rì như rùa.
Xe tạm dừng, bầu không khí nhập xe cộ đùng một cái được hâm sôi quay về, ngược tim nhỏ bé xíu của Sam Sam vừa phải mới nhất điềm đạm một ít lại chính thức đập thình thịch. Đúng nhập thời điểm hiện tại, ngài quản trị đùng một cái cúi người nhập cô ……….
Á! Anh tớ tấp tểnh làm cái gi thế! Sam Sam căng thẳng mệt mỏi coi anh chằm chằm………
” Căng trực tiếp như vậy thực hiện gì?” Trong đôi mắt Phong Đằng ánh lên một tia cười cợt, ” Tôi canh ty cô toá thừng bảo hiểm”.
“Cách” một giờ, thừng bảo đảm đã và đang được toá rời khỏi, với một chiếc thừng đàn này bại nhập đầu Sam Sam cũng đứt luôn……
Dây bảo hiểm………
Ngài quản trị đáp ứng thiệt là chu đáo.

Ha..ha, cười cợt với vẻ ngượng ngiụ, Sam Sam ngắc ngứ nói: ” Anh, à, tôi, sao trước đó anh ko nói?”
Thật là! Anh quí tôi thì cứ thổ lộ, anh ko rằng thì làm thế nào tôi biết là anh quí tôi chứ…..
Nụ cười cợt nhập đôi mắt Phong Đằng càng lung linh, anh đàng hoàng nói: ” Cái này, chẳng nên là tiếp tục tự người dân có ý loại trước thổ lộ sao?”
Có ý gì? Sam Sam ngẩn người rời khỏi. Ý của trùm cuối là cô với ý loại với anh tớ trước à?
” Tôi?” Sam Sam ngờ ngạc chỉ tay nhập bản thân, đàn chim nhỏ khi nãy vẫn đang được ca hát nhập tim Sam Sam giờ phía trên đang được vẫy cánh cất cánh lên đường nhưng mà ko thèm ngoảnh đầu coi lại.
” Chẳng lẽ ko nên sao?” Phong Đằng lại giở khuôn mẫu vẻ doạ dẫm nhưng mà Sam Sam đang được không xa lạ rời khỏi, coi cô thúc đẩy giục.
Anh với ý muốn giành thủ khi cô tu say trêu chọc cô, ai bảo trước bại cô chẳng nhìn thấy. Nhưng anh quên thất lạc một điều, con cái loài chuột nhút nhát thông thường trông thấy mèo là chạy mất hút, tuy nhiên Khi tu sau rồi thì rất có thể dám tiến công lại cả mèo đấy!
” Tôi, tôi, tôi…………………..”
Đúng nhập khoảng thời gian ngắn Sam Sam chuẩn bị sửa phục tòng sự doạ dẫm của Phong Đằng như thông thường lệ, cô suy nghĩ rời khỏi một yếu tố mấu chốt!
Bây giờ ngài quản trị âm thầm yêu(?) cô!
Thế thì cô là lớn nhất mới nhất chính chứ! Anh tớ tấp tểnh làm cái gi nào!
Sam Sam đùng một cái vui mừng sướng quay về, khuôn mẫu vui mừng sướng này sẽ không giống như khuôn mẫu vui mừng sướng của cô nàng nhỏ e xấu hổ khi nãy, nó tương tự như giai cấp cho người công nhân được lưu giữ bom vẹn toàn tử vậy!
Lòng kiêu dũng đột ngột dưng lên! Đàn chim nhỏ lại cất cánh về rồi, dõng dạc chứa chấp giờ ca vang nhập đầu Sam Sam: Vùng lên! Những người dân ko Chịu đựng thực hiện nô lệ!
Không thể ko quá nhận, quốc ca thực sự quốc ca, có công năng động viên lòng người vô nằm trong rộng lớn lao, Sam Sam được động viên rồi, coi trực tiếp nhập Phong Đằng, rằng một cơ hội kiêu dũng phi thường: ” Tôi, tôi mới nhất ko quí anh!”
Trong Khi Phong Đằng còn đang được quá bất ngờ, Sam Sam rằng luôn luôn một hơi:” Bởi vì như thế ngài quản trị, anh quá ngây thơ!”
Cả trái đất chợt yên tĩnh ắng.
Không còn kể từ này rất có thể dùng làm mô tả vẻ mặt mày của Phong Đằng, anh nghiến răng thốt rời khỏi tía từ: ” Tiết Sam Sam!”
Sam Sam nhường nhịn như trông thấy ngọn lửa đang được cháy ngùn ngụt bên trên đỉnh đầu trùm cuối.
Tôi, tôi hoảng hốt anh chắc!
Giỏi thì anh xua việc tôi!
Sam Sam thi công bắp tuyên tía tiếp: ” Nếu vì như thế chuyện này nhưng mà anh xua việc tôi, anh lại càng ấu trĩ.”
Ban đầu Phong Đằng còn căng khắp cơ thể, rồi tiếp sau đó kể từ từ thoái cái quay về, nghe cho tới phía trên thì mỉm cười cợt.
” Tôi ko xua việc em đâu.”
Sam Sam bị nụ cười cợt của anh ý thực hiện cho tới rùng bản thân,” Tôi, tôi nên về phía trên.”
” Ừ.” Phong Đằng dễ dàng tính đột xuất , cởi chốt cửa ngõ xe cộ.
Sam Sam bộp chộp vàng xuống xe đua trốn, khi tới lan can, đùng một cái Phong Đằng gọi cô lại.
” Sam Sam.”
Cái gì thế? Sam Sam ngập ngừng xoay đầu lại. Còn nữa, chớ với gọi thân thiện như vậy, tôi vừa phải mới nhất kể từ chối anh đấy.
Phong Đằng xuất hiện xe cộ, bước xuống, bên trên tay vắt cái áo lông của cô ý.
” Em quên ko vắt áo lông.”
Rồi anh cởi cái áo khoác bên ngoài, vô nằm trong cảnh giác chu đáo canh ty cô đem lên trên người.
” Sam Sam, tất cả chúng ta còn nhiều thời hạn nhưng mà.” Anh mỉm cười cợt và rằng khẽ mặt mày tai cô.” Ngủ ngon.”
“……ngủ ngon.”
Sam Sam lập cập rẩy coi bám theo con xe white color chạy khuất nhập bóng tối, 1 phần vì như thế rét, 1 phần là, nụ cười cợt của quản trị sao nhưng mà kinh hãi thế…..
Nhưng, giờ đây cô chẳng hoảng hốt anh tớ nữa! Sam Sam lại tràn trề hào khí ngất trời.
Ngài quản trị, anh cứ đợi đấy! Ngày mai tiếp tục cho tới anh biết thế này là hạ nhân thích chí, a, ko được, cô ko nên là hạ nhân, nên gọi là đồ vật gi nông nô vùng lên……
Cũng ko đúng!
Ôi trời, đem kệ, đem kệ! Tóm lại là tâm lý cô đang được vô nằm trong sung sướng.
Sung sướng chạy lên gác.
Sung sướng cởi PC tiến công quấn.
Sung sướng lên đường ngủ.
Lại cho tới cõi mơ mộng.
Vẫn là đồng thảm cỏ ngút tầm đôi mắt.
Con hổ nhè con cái thỏ white kể từ nhập mồm rời khỏi, rằng vô cùng đắc chí: ” Thì rời khỏi cậu quí tớ.”
Con thỏ white kinh ngạc nói: “Làm sao nhưng mà cậu biết?”
Con hổ thích chí vung vẩy khuôn mẫu đuôi: ” Bởi vì như thế tớ vừa phải mới nhất ăn cậu nhập vào tim rồi.”
Cái con cái hổ này chẳng với tí văn hoá này, con cái thỏ white khinh thường khỉnh coi nó. Đồ ăn nuốt nhập thì trở lại bao tử chứ, ko nên là nhập tim.
Nhưng……cũng ko dĩ nhiên, suy cho tới nằm trong hổ vẫn chính là hổ, ko nên là thỏ white, rằng ko chừng hổ tương đối kỳ quỷ quái một chút?
Thế thì, khuôn mẫu địa điểm thình thịch kêu lên ” thỏ trắng” ” thỏ trắng” đó là tim của hổ à?
Con hổ phe phẩy đuôi, chào con cái thỏ trắng: ” Cậu vẫn muốn cho tới rừng hoa của tớ ko, rừng hoa của tớ vô cùng rộng lớn vô cùng đẹp nhất, vô cùng tương thích cho tới thỏ white sinh sống đấy, lại còn tồn tại thật nhiều cỏ ngon nữa.”
Có thật nhiều cỏ ngon à? Con thỏ white động lòng, tuy nhiên vẫn còn đấy tự dự: ” Nhưng nhưng mà, tuy nhiên mà……”
” Nhưng nhưng mà khuôn mẫu gì? Nói thời gian nhanh lên!” Con hổ nóng bức ruột dậm chân……..
” Nhưng cậu ko được bắt nạt tớ.” Con thỏ white rằng một cơ hội dũng cảm: ” Cậu nên nghe điều tớ, ko được bắt tớ thực hiện khuôn mẫu nọ khuôn mẫu bại, không chỉ có vậy, cậu nên ăn cỏ nằm trong tớ.”
” chén cỏ?” Con hổ dường như vô cùng ko tự do.
” Đúng! chén cỏ.” Nếu ko thời buổi này bại cậu tớ ăn thịt bản thân thì sao?
Con thỏ white nói: ” Không được kén chọn lựa chọn, ko được cỏ này thì ăn, cỏ bại ko ăn.”
” Được rồi, được rồi, nghe cậu tất!” Con hổ xua xua chân nhanh gọn lẹ đồng ý. “Thế thì cậu rất có thể nằm trong bản thân tiếp cận rừng hoa của tôi rồi?”
” Được.” Con thỏ white gật đầu, ngượng ngùng cụp tai xuống.
” Cậu cưỡi lên sống lưng tớ, tớ đem cậu lên đường.”
” Thế thì cậu quỳ xuống, cậu cao áp này, tớ ko với được.”
Con hổ lớn rộng lớn ngoan ngoãn ngoãn quỳ xuống kho bãi cỏ, thỏ white nhảy lên, túm lấy lông bên trên sống lưng con cái hổ, vô cùng uy phong nói: ” Hổ, lên đường thôi, chạy thời gian nhanh lên.”
Con hổ cõng thỏ white phóng như cất cánh qua chuyện đồng cỏ, băng qua sông hồ nước, xuyên qua chuyện rừng thâm thúy, thoát ra khỏi rừng là cho tới rừng hoa tươi tỉnh đẹp nhất của hổ.
Con hổ suy nghĩ, đợi khi tới khu vực vườn, chắc chắn nên rằng với thỏ white —-
Nếu một con cái hổ cư xử với thỏ white vô cùng hung tợn, tức là nó sẽ bị ăn một miếng không còn con cái thỏ.
Nếu một con cái hổ cư xử với thỏ white vô cùng êm ả dịu dàng, tức là nó sẽ bị vỗ phệ con cái thỏ, rồi ăn thịt nó kể từ kể từ.
Còn nữa, chắc chắn tiếp tục từ từ thực hiện cho tới con cái thỏ quí ăn thịt………
Ánh trăng nhập TP. Hồ Chí Minh nghiêng nghiêng rọi vào cụ thể từng phòng ngủ ko kéo rèm.
Sam Sam ôm gối, ngủ say bên dưới ánh trăng êm ả dịu dàng, bên trên môi vương vãi vấn một nụ cười cợt ngọt ngào và lắng đọng.