phương tiên sinh chờ ngày anh nhận ra em

Sáng ngày sau.

Ánh mặt mũi trời xuyên hành lang cửa số, thắp sáng cả căn chống.

Bạn đang xem: phương tiên sinh chờ ngày anh nhận ra em

Vừa mơ mòng tỉnh dậy, nghe giờ tiếng nói khàn khàn vang lên bên trên đỉnh đầu.

Anh vuốt ve sầu xương quai xanh rờn của cô ý, hít Tột Đỉnh đầu cô: “An An, kính chào buổi sáng…”

Hạ An trả hai con mắt xinh rất đẹp trông thấy người nam nhi đang được mỉm mỉm cười với cô.

Nhìn anh sung sướng thông thường tương tự đằm thắm cô và anh như không tồn tại chuyện gì xẩy ra, Hạ An sở hữu chút không dễ chịu, bực bản thân. Hôm qua quýt anh và cô cứ thế thực hiện chuyện cơ trong những lúc quan hệ của cô ý và anh ko rõ rệt. Lúc trước còn tồn tại đứa bé xíu thực hiện nguyên nhân, còn lúc này đằm thắm cô và anh loại gì rồi cũng ko cần. Anh cũng chẳng phân tích ràng gì, loại như thể anh ham muốn làm cái gi cô đều cần nghe theo đòi. Nghĩ vậy nỗi đau xót kéo lên trong tim cô.

"Anh buông tôi đi ra... điều anh ham muốn cũng thực hiện đoạn rồi, anh hoàn toàn có thể tách ngoài trên đây rồi đấy!"

Cô kéo chăn ngồi dậy, ham muốn bay ngoài vòng đeo tay của anh ấy. Giọng rằng thảnh thơi nhạt nhẽo nhỏ nhẹ nhõm.

Bầu không gian ngay thức thì trở thành ngột ngạt, khiến cho anh không dễ chịu nhíu ngươi, trả tay lưu giữ cô lại, kéo cô trượt nhập lòng anh.

Cô gái này, mới nhất sở hữu bao nhiêu câu đã thử tâm trí anh rối loàn lên rồi. Lúc này mới nhất trị sinh ra bản thân nhìn cô cho tới thất lạc cả hồn. Sợi tóc mượt mượt khẽ lướt qua quýt cánh tay anh khiến cho anh cảm nhận thấy ngưa ngứa, một lối len lách trực tiếp cho tới trái tim.

"Anh sẽ không còn tách ngoài trên đây nếu như không tồn tại em chuồn nằm trong."

"Anh về chuồn, tôi sẽ không còn chuồn nằm trong anh."

Anh ko phân tích ràng tình thân của anh ấy với cô khiến cho cô cảm nhận thấy tủi đằm thắm, buồn rầu ko thôi. Không lẽ đằm thắm cô và anh cứ mập lờ mờ mãi vì vậy sao? Một câu nói. rằng yêu thương cô so với anh khó khăn vậy sao? Hạ An thở nhiều năm buồn trong tim...

Phương Hàn chấp nê ôm cô, cố ý phả tương đối thở nhập mặt mũi cô.

"Em vẫn muốn khoác áo cưới tương đương Hạ Tâm không? Hửm?"

Hạ An trả hai con mắt đồ sộ tròn trặn đen giòn láy nhìn anh. Anh rằng vì vậy là ý gì? Không lẽ anh ham muốn cưới cô? Nhưng sao cho tới lúc này anh vẫn ko rằng yêu thương cô?

Dù sở hữu chút động lòng trước những câu nói. rằng của anh ấy, tuy nhiên như vậy thì sao chứ? Cô ko thể u miệt mài mãi được. Anh biết cô yêu thương anh, còn anh lại lấy tình thương yêu của cô ý đi ra nhằm nô đùa hoặc sao? Thôi thì cô xin xỏ níu lại một ít oai nghiêm mang đến bạn dạng đằm thắm bản thân, vì thế thất lạc chuồn nó cô ko biết bản thân sót lại gì...

Nhìn góc nhìn đang được tâm trí bừa bãi của cô ý, Phương Hàn sở hữu chút nhức lòng. Không lẽ anh lại rằng gì sai thực hiện cô buồn sao?

“An An... xin xỏ lỗi em!"

Anh cầm chặt tay cô, nhẹ dịu vén những sợi tóc vương vãi bên trên mặt mũi cô, tiếp sau đó nói: "Xin lỗi… anh xin xỏ lỗi… xin xỏ lỗi em, anh sẽ không còn nghiền em nữa. Nếu em không thích về thì anh tiếp tục ở lại trên đây nằm trong em, em chuồn đâu anh tiếp tục theo đòi cho tới cơ, lúc nào em ngán theo đòi anh về mới nhất thôi."

Một nỗi bi thương, đau xót kéo lên...

"Phương Hàn, anh không nhất thiết phải xin xỏ lỗi đâu. Thay vì thế xin xỏ lỗi, anh chớ thao tác gì sở hữu lỗi với tôi nữa đạt được không? Tôi xin xỏ anh đấy, chớ nô đùa nữa, tôi chỉ là 1 trong người thông thường, cũng biết nhức, cũng đều có xúc cảm. Tôi ko cần là 1 trong số thiết bị đùa tuy nhiên anh ham muốn vứt chuồn hoặc làm cái gi tuỳ ý được... Tôi thiệt sự ko Chịu nổi và đặc biệt ghét bỏ quan hệ mập lờ mờ này. Tôi mệt rũ rời rồi. Thậm chí tôi đặc biệt ghét bỏ chủ yếu bạn dạng đằm thắm bản thân... Đúng! Là tôi ko thể kể từ quăng quật tình thân bản thân giành riêng cho anh, càng ko đầy đủ mạnh mẽ và tự tin nhằm hận anh, tuy nhiên tôi không thích sinh sống ở bên cạnh một người ko yêu thương bản thân."

Nói đoạn nước đôi mắt cũng ko kìm nén được tuy nhiên rơi chan chứa bên trên khuôn mặt mũi xinh rất đẹp của cô ý. Tiếng rằng như kìm giữ từng nào nỗi uất ức lúc này vừa mới được tâm sự càng rằng càng trở thành nghẹn ngào.

Phương Hàn im re nhìn cô, một tay giơ đi ra ôm chặt cô nhập lòng. Án tay nhẹ dịu vệ sinh nước đôi mắt mang đến cô. Hạ An tránh mặt xoay mặt mũi nơi khác lại bị anh lưu giữ chặt, nghiền cô nhìn đối lập anh.

Xem thêm: Bongdalu - Trang thông tin bóng đá trực tuyến hàng đầu Việt Nam

“Anh biết bản thân ko chất lượng tốt đã thử em Chịu cực, Chịu ủy khuất thật nhiều. Nhưng anh xin xỏ em suy nghĩ cho tới một ít cảm xúc của anh ấy đạt được không? Xin em nghe anh rằng một phiên này thôi... Đúng, anh là kẻ sai trọn vẹn, anh ko biết trúng sai, kìm giữ tình thân giành riêng cho em, nhằm em Chịu thương tổn. Nhưng tại vì sao em ko mang đến anh thời cơ nhằm sữa trị tội trạng tuy nhiên đang được hấp tấp vàng tách xa xôi anh. Khi anh xem sét tôi đã yêu thương em thì em lại đùa trò trốn mò mẫm."

Anh ngừng vài ba giây rồi rằng tiếp: "Từ khi em tách chuồn, anh đang được chất vấn Tần Phong thật nhiều phiên, tuy nhiên cậu tao kinh khủng phu nhân ko rằng mang đến anh biết. Anh không có gì tâm trí thao tác, tâm trí luôn luôn lưu giữ cho tới em. Anh biết em không tồn tại về căn nhà cũ tuy nhiên anh vẫn cho tới, hy vọng em sở hữu ở cơ... tuy nhiên tuyệt vọng. Lúc cơ anh mới nhất biết em cần thiết với anh đi ra sao, anh yêu thương em nhiều thế nào. Anh đang được thề thốt với lòng nếu lọc thấy em, anh sẽ không còn nhằm em tách ngoài anh. Một phiên là quá đầy đủ rồi, anh thiệt sự ko chịu được thêm thắt phiên này nữa, em hiểu không?"

Những câu nói. rằng của anh ấy làm tan nỗi phiền muộn trong tim cô.

Hạ An nghe anh rằng thực tâm vì vậy, nước đôi mắt ko kìm giữ được ganh đua nhau rơi xuống, lăn kềnh nhiều năm bên trên má. Anh yêu thương cô... anh yêu thương cô rồi sao? Cuối nằm trong cô đã và đang đợi được ngày anh xem sét cô, ngày anh rằng yêu thương cô rồi... Hạ An khóc oà lên, nhì bàn tay nhỏ bưng mặt mũi khóc nức nở.

Anh khi nào thì cũng xấu xí như vậy! Nếu tức thì từ trên đầu anh rằng mang đến cô biết thì đằm thắm cô và anh đâu cần cực sở lúc này. Tại sao anh ko nói? Anh hành hạ và quấy rầy cô vì vậy anh mới nhất phấn khởi sao? Tại sao cô lại yêu thương người một người nam nhi vô tình như anh chứ?

Nhìn cô khóc nức nở, Phương Hàn nhức lòng, ôm chặt cô nhập lòng, chính thức dỗ dành dành riêng.

"Hạ An ngoan ngoãn... toàn bộ là đều bên trên anh sai. Anh là thiết bị ngốc, ko biết trúng sai thực hiện em Chịu cực. Anh xin xỏ em chớ khóc nữa tuy nhiên, nín chuồn em... Anh thề thốt kể từ ni sẽ không còn thực hiện em nhức lòng nữa... xin xỏ em hãy tin yêu anh một phiên này chuồn tuy nhiên..."

Sau một khi không còn câu nói. dỗ dành dành riêng, sau cùng cũng khiến cho cô ngừng khóc. Phương Hàn giờ mới nhất yên lặng tâm thở phào thoải mái. Về sau anh sẽ không còn đần tuy nhiên thực hiện mang đến cô nhức lòng nữa. Cô nhức một anh nhức chục thế này.

Trên cái nệm quyến rũ và mềm mại, nhì người phía trên nệm, ôm chặt lấy nhau. Hạ An vùi cả khuôn mặt mũi nhỏ nhắn nhập lồng ngực săn bắn cứng cáp êm ấm của anh ấy, lắng tai nhịp tim ổn định tấp tểnh của anh ấy tuy nhiên lòng thấy bình yên lặng. Như một niềm mơ ước, cực nhức, nước đôi mắt, đắng cay tủi hờn, hành hạ và quấy rầy cho nhau, tuy nhiên cần thiết là nhì người vẫn thuộc sở hữu nhau.

Cả nhì người trải qua quýt những hiểu nhầm, giầy vò, thống khổ, phân chia cách, càng khiến cho tình thương yêu của mình trở thành thâm thúy rộng lớn.

Bàn tay đồ sộ rộng lớn nhẹ dịu vuốt làn tóc bồng bềnh của cô ý. Sau cơ cả khuôn anh từ từ trượt xuống, vùi nguồn vào phần dưới cổ white nõn, thân thiết ngửi mùi hương thơm tho của cô nàng nhỏ.

"Vợ ơi..."

Hạ An ngước khuôn mặt mũi lên, hai con mắt vẫn còn đấy ứ vài ba giọt nước đôi mắt. Nhưng nghe giờ phu nhân kể từ mồm anh, song má cô thêm thắt ửng hồng. Cô nhằm khoác anh hít hít, hít nhẹ nhõm lên trán cô...

"Ai là phu nhân anh chứ..."

Hạ An nhìn anh, chiếc miệng nhỏ của cô ý đặc biệt đáng yêu và dễ thương, góc nhìn thì đem theo đòi sự sung sướng vô bến bờ...

"Em khước từ sao? Hay em vờ vịt ko biết hả? Vậy lúc này tất cả chúng ta cần thực hiện chuyện phu nhân ck thôi, nhằm em biết em là phu nhân anh!"

"Ưm... Hàn..."

Anh hít nhẹ dịu lên chiếc miệng nhỏ nhắn. Hạ An hé cởi song môi, mang đến anh đơn giản và dễ dàng trả lưỡi nhập càn quấy. Cánh trắng tay nõn từ từ trả lên ôm chặt cổ anh.

Mới buổi sáng sớm tuy nhiên từng loại hít ẩm ướt thực hiện rét cả căn chống. Không sở hữu sự gượng gạo nghiền hoặc giận hờn tuy nhiên là việc tự động nguyện của song mặt mũi, hòa ăn ý cho tới kì lạ.

Tình yêu thương mạnh mẽ đem theo đòi sự kìm giữ lưu giữ nhung trong mỗi ngày qua quýt... Phương Hàn mến thương, hít từng lên đằm thắm thể cô, như nâng niu, êm ả không còn nút. Hai đằm thắm thể trần truồng quấn lấy nhau, domain authority thịt quái sát lập cập rẩy, kích ứng lên tới mức đỉnh điểm. Khi anh chuồn nhập phía bên trong cô, Hạ An nâng người hưởng trọn lấy hoan lạc, nhảy giờ rên nũng nịu như ham muốn được anh mến thương nhiều hơn thế.

Sự quyến rũ và mềm mại của khung hình cô tạo cho Phương Hàn càng thất lạc trấn áp, ko thể kiểm soát được động tác phía bên dưới đằm thắm, càng ngày càng thêm thắt cuồng dã. Sự xâm rung rinh mạnh mẽ và tự tin của anh ấy vô nằm trong cuồng sức nóng, cho tới khi yết hầu của anh ấy khẽ gầm lên một giờ, nhập cơn cao trào sung sướng anh rằng những câu nói. mến thương rất là và ngọt ngào khiến cho cô niềm hạnh phúc.

Xem thêm: hoang my the gioi

"Bảo bối, anh yêu thương em, đặc biệt yêu thương em...em sở hữu biết không?"

Nghe những câu nói. vô nằm trong và ngọt ngào kể từ anh, toàn đằm thắm Hạ An bất giác lập cập lên. Âm thanh tiếp đến là những giờ nghẹn ngào nức nở, khuôn mặt mũi nhỏ nhắn đột ngột ngửa đi ra sau, đằm thắm thể quyến rũ và mềm mại cong lên, góc nhìn xinh rất đẹp đang được mơ mòng, chiếc miệng nhỏ nhắn khẽ hé cởi, ý thức của cô ý nhường nhịn như không hề biết gì nữa...

Đúng là 1 trong buổi sáng sủa điên loạn tuy nhiên đặc biệt niềm hạnh phúc. Không biết qua quýt bao cao trào, anh hít cô thiệt nhiều cho tới khi thỏa quí mới nhất bế cô chuồn tắm cọ và bên cạnh nhau ăn buổi sáng sớm muộn.