nam cung đại nhân

- Ơ?!! Này!! Anh......!! – cô nhận ra cũng ko nỡ.
-............hehenhưng anh làm thế nào tuy nhiên rất có thể cút khi em còn ko dập tắt đám cháy mang đến anh cơ chứ!!
- Anh... Á......... – còn chưa kịp buông không còn câu, anh vẫn mạnh mẽ và uy lực cút nhập vào cô!!
- Em...chật...vượt lên trên đó!! – anh bưng đi ra khuôn mặt chan chứa dụς ∀ọηg nhìn cô.
- Anh....anh....em ghét bỏ anh!! – cô đôi mắt ngấng lệ nhìn anh.

Thật sự thì vì thế cô ko trở nên tân tiến không còn nên khung hình có lẽ rằng là vượt lên trên mức độ Chịu đựng với Cự Long của anh ấy, tuy nhiên nhưng mà vì thế khung hình cô vượt lên trên thướt tha, phía bên trong vượt lên trên rét và....ướt, anh ko thể này kiểm soát phiên bản thân mật của chủ yếu bản thân. Anh đã trở nên khung hình của cô ấy quy phục! Chắc cả đời này không người nào đưa đến cảm hứng này mang đến anh được như cô cả!
Hai khung hình quấn lấy nhau nhập chống tắm rộng lớn 100m2. Mùi mùi hương ngai vàng ngái toát đi ra kể từ nhị con cái người! Trong toàn cầu của tất cả nhị giờ đây chỉ mất đối phương.
Nửa giờ sau__________
Cả nhị nhập phục trang chỉnh chu đứng trước gương. Thần Nhi mệt rũ rời không hề mức độ lực nhờ vào người anh.
- Trông em mệt nhọc thế này! Hay là ko cút nữa nhé!! – Thành Vương nhìn cô nhập gương nở nụ mỉm cười.

Bạn đang xem: nam cung đại nhân

- Tại ai??!! – cô liếc xéo anh!! – Nhưng em vẫn ham muốn đi!!
- Haizz!! Được rồi!! Đi thôi!! – anh cầm tay dẫn cô rời ngoài biệt thự
Hai người cầm tay nhau cút bên trên tuyến phố trải lâu năm, tràn ngập ánh nắng!
Anh dắt cô cho tới những điểm tuy nhiên rất lâu rồi cô quí đến!! Vì cô tuy nhiên anh vẫn thâu tóm về điểm này, điểm cô từng sinh sống, bất biến bất kể gì, kể từ cái cối xay bão táp, cho tới cái ghế chao điểm gốc cây anh và cô hoặc ngồi.
Những tấm hình đem những khoảnh tự khắc dễ thương của cô ấy được anh đánh dấu nhập cái máy ảnh!! Nụ mỉm cười của cô ấy vẫn rất rất và ngọt ngào, dễ thương và tràn ngập tia nắng.
- A... ghế chao này!!! – cô hoan lạc kéo tay anh về phía cái ghế chao.
- Ha.....được rồi!! Em ngồi đi!! – anh vòng đi ra sau cái ghế chao, nhẹ dịu ấn vai nhằm cô ngồi xuống.
Gương mặt mũi cô chợt thay cho thay đổi, nhạt nhẽo song song chút khi một cảm hứng không xa lạ lướt qua quýt nhập cô khi cô vừa phải ngồi xuống cái xích đu!! Đôi tay vô thức nhẹ dịu lướt bên trên sợi chạc xích, rơi xuống miếng mộc, tay cô lướt qua quýt một dòng sản phẩm chữ được tự khắc bên trên tấm mộc điểm cô ngồi!!
- V...yêu...N!!!
Tay anh vừa phải toan trả ghế chao thì khựng lại vì thế lời nói phân phát đi ra kể từ mồm cô!!

Anh vòng đeo tay qua quýt eo ôm cô, tựa đầu lên bờ vai nhỏ nhắn của cô:
- V...yêu...N....Vương...yêu...Nhi. Anh yêu thương em!! – lời nói nhẹ dịu cút nhập tai cô.
- Đây...trên đây là...điểm nào??!! – cô trả góc nhìn xa tít, khẽ chất vấn anh.
- Nơi tất cả chúng ta từng sinh sống nằm trong nhau! – anh cũng dõi đôi mắt theo phía cô nhìn.
( - Tiểu Nhi!! Lại trên đây anh đẩy đu mang đến này!! – khuôn mặt anh sáng ngời nụ cười!!
Con nhỏ bé nhanh gọn chạy lại nhảy tót lên cái xích đu!! Đôi tay con cái nhỏ bé vô tình va vấp vào trong 1 dòng sản phẩm chữ được tự khắc bên trên xích đu:
- V....yêu....N ?? V yêu thương N là gì hả anh?? – con cái nhỏ bé ngờ ngạc nhìn anh
- Là...Vương...yêu...Nhi!! – anh ngắc ngứ vấn đáp thắc mắc của cô ấy.
Cô nhỏ bé bỗng dưng trả tay lên gò má anh!!
- Chụt!! – một nụ hít thông thoáng qua quýt bên trên gò má anh, con cái nhỏ bé chạy mất hút, nhằm anh lại ngơ ngẩn vì thế nụ hít )

Xem thêm: cung quý dương

Xem thêm: vị ngọt đôi môi bl

Cả nhị, từng người đang được lạc vào trong 1 miền kí ức riêng rẽ của phiên bản thân mật.
Kí ức mơ hồ nước của cô ấy hiện thị, một cô nhỏ bé cầm tay một cậu nhỏ bé điều khiển xe trên một cánh đồng, tuy nhiên nhưng mà khuôn mặt cậu nhỏ bé thì cô ko thể rất rõ, còn cô nhỏ bé ấy thì nhìn rất rất quen thuộc.
Anh thì đang được quay trở lại kí ức niềm hạnh phúc sở hữu cô!! Cô của ngày xưa!! Cô nhỏ bé tặng mang đến anh cái nụ hít cuống quýt rồi mất tích.
- Anh này!!
Câu trình bày của cô ấy cắt theo đường ngang dòng sản phẩm suy tư của anh ấy.
- Hmm?? – anh xoay sang trọng nhìn cô.
- Nếu anh dẫn em cho tới trên đây...là ham muốn em ghi nhớ lại điều nào đấy...thì em thiệt sự ko muốn!! Em suy nghĩ có thể có lẽ rằng điều này là một trong loại rất rất nhức buồn hay như là một thực sự rất rất kinh xịn nên em mới nhất quên nó đi! Em thiệt sự nài lỗi nếu mà nhập kí ức ê sở hữu anh!! Nhưng nếu như anh dẫn em cho tới trên đây nhằm tạo thành mang đến em những kí ức đẹp tươi và nhập ê sở hữu anh...thì có lẽ rằng tiếp tục chất lượng tốt hơn!! Bắt đầu lại tiếp tục chất lượng tốt rộng lớn là xoay quay về vượt lên trên khứ!! – cô nhẹ dịu trả tay lên gò má anh, nhìn anh vị hai con mắt tràn trề xúc cảm và một chút ít gì ê khó khăn hiểu.
Anh nhìn cô! Trong hai con mắt cô giờ đang sẵn có gì?? Trong tâm trí của cô ấy giờ đây là gì?? Đôi bàn tay này vẫn như xưa , vẫn đem mang đến anh cái cảm hứng thân mật nằm trong ngày ấy.
Có lẽ cô trình bày đúng!! Anh nên tạo nên dựng những kí ức mới nhất mẻ, rất đẹp đẻ ở điểm này mang đến cô và nhập kí ức này tiếp tục mãi sở hữu anh!
- Hmmm....được rồi!! – anh nhẹ dịu vuốt tóc cô! – anh trả em cút ăn nhé!!

- Ừm!! – cô gật đầu rồi nằm trong anh rời ngoài cái ghế chao.
_______Dinh Thự Viên Trang Đào!!________
- Viên thiếu thốn gia!! – một người nam nhi luống tuổi kính cẩn cúi đầu trước Viên Trang Đào.
- Hồ sơ tôi kêu ông khảo sát cho tới đâu rồi??! – Viên Trang Đào khẽ nheo đôi mắt nhìn người nam nhi.
- Dạ thưa thiếu thốn gia! Cô Triệu Thần Nhi 17 tuổi! Lớp 12 ngôi trường trung học phổ thông Diên Thành tuy nhiên 4 mon trước vẫn nghỉ!! Hiện đang được là Cố phu nhân của Chủ tịch Cố Đông Thành Vương – quản trị công ty lớn thẩm mỹ và nghệ thuật vui chơi giải trí Hoa Đông!!
- Cái gì?? Cố phu nhân?? Chủ tịch?? Cố Đông Thành Vương?? – con cái ngươi Viên Trang Đào căng cho tới nỗi ko thể này căng tăng được nữa.
- Dạ vâng!! – người nam nhi kính cẩn đáp.
- Ông trình bày là cái brand name Cố Đông Thành Vương??
- Dạ vâng!! Chính là ngài ấy!!
- Haha! Ta thiệt ko ngờ!! Bị hắn hớt tay trên!! Ta....

- Hmmm!!! Không chỉ mất từng mi là bị hớt tay bên trên đâu thằng em yêu thương quý!! – một tiếng nói chan chứa mùi hương dung dịch súng phân phát đi ra ngăn ngang điều trình bày của Viên Trang Đào!!
- Kính xin chào Moon đại nhân!! – người nam nhi xoay sang trọng cúi người xin chào Tô Phương Nguyệt.
Viên Trang Đào trả hai con mắt hình viên đạn nhìn Tô Phương Nguyệt đang được ngồi chĩnh chện bên trên cái ngôi trường kĩ yêu thương quí của anh:
- Anh cho tới trên đây thực hiện gì?? – Viên Trang Đào không tồn tại ý tiếp khách hàng.
- Đến bảo mang đến mi – thằng em tay đùa còn non của tao – nên vứt cuộc cút thì rộng lớn. Anh mi trên đây – Tô Phương Nguyệt này còn ko có thể đáp ứng tiếp tục giành được cô ấy!! Huống gì là thằng nhóc con ranh như mày! – Tô Phương Nguyệt vân vê cái nhẫn hình phụng hoàng bên trên ngón tay trỏ của tớ, ko mùng nhìn cho tới Viên Trang Đào!!
Câu trình bày của Tô Phương Nguyệt thực hiện mang đến Viên Trang Đào lắc mình:
- Anh...anh trình bày cái gì??!! Không lẽ anh...cũng..!!
- Tất nhiên...mi ko hãy nhờ rằng năm ê vì thế con cái nhỏ bé này mà tao đang không đi ra tay được với hắn à?!...Hmm.....tuy nhiên nên thừa nhận rằng, con cái nhỏ bé ê khi ấy rất giản đơn thương, giờ đây lại còn xinh hơn!! Với lại....ở sát nó...sở hữu cảm hứng rất rất tự do, thoải mái và dễ chịu, bình yên!!!
Gương mặt mũi Viên Trang Đào càng xanh rì hơn:
- Anh... ở sát cô ấy khi nào??
- Hmm.....khi con cái nhỏ bé ở nhập cơ sở y tế vì thế cú sốc của thằng em nó!! Mà cũng nên trình bày điều cảm ơn kẻ vẫn phun ૮ɦếƭ thằng em nó!!Nhờ vậy tuy nhiên nó vẫn quên tất cả về thằng Chủ Tịch kia!! Cơ hội nhằm giành lấy con cái nhỏ bé vẫn tồn tại....tuy nhiên tuy nhiên...đơn giản so với tao thôi!!! Hahahahahaaaa!! Còn mi....thằng em ngu ngốc!! – ngón trỏ của Tô Phương Nguyệt rung lắc trước mặt mũi Viên Trang Đào – Hoàn Toàn Không Thể!!
Tô Phương Nguyệt rời cút nhằm lại một tràn mỉm cười thâm nám hiểm vang rộng rãi khuôn viên dinh cơ thự của Viên Trang Đào!!
- KHỐN KIẾP!!! – Viên Trang Đào tức phẫn nộ hất sụp cái bàn ngay lập tức trước mặt
- Viên thiếu thốn gia bớt phẫn nộ !! – người nam nhi này rất rất hoảng hồn từng phen Viên Trang Đào tức phẫn nộ, mỗi một khi phẫn nộ anh rất có thể ɢɨết ૮ɦếƭ bất kì ai chỉ cẩn đứng trước mặt mũi anh.
- XÉO RA NGOÀI CHO TAO!!! – Viên Trang Đào hai con mắt hằn lên tia lửa nhìn người nam nhi.
- Dạ vâng!! – trình bày rồi người nam nhi mất tích, nhằm lại Viên Trang Đào với nỗi tức phẫn nộ đỉnh điểm và mớ láo độn vì thế anh bày đi ra.
_______Nơi này đó________
- Lão gia!! Người sở hữu cần thiết tôi đem cô nhỏ bé ê cho tới trên đây ko ạ?!! – nam giới nhân khoác trang phục white cúi đầu sau cái ghế tựa.
Đôi đôi mắt người ngồi bên trên cái ghế khẽ nheo lại, làn sương white kể từ nhập mồm nhẹ dịu cất cánh đi ra.
- Không cần!! Ta chỉ cần phải biết hiện nay cô ấy đi ra sao tuy nhiên thôi! Nhưng thiệt ko ngờ thương hiệu anh chúng ta Chủ Tịch của tớ lại đem cô ấy cút mất!! Thật là làm những công việc tớ nên nhọc nhằn tâm!!! Hắn ko nên là loại người dễ dàng đối phó!!
- Vậy Ngài...toan làm cái gi ạ?! – nam giới nhân khoác trang phục kính cẩn trình bày.
- Hmm...đành nên quay về thực hiện..... " Đại Mỹ Nhân" của cô ấy ấy rồi!! – chàng trai bên trên ghế lừ đừ rãi dụi tắt điếu dung dịch bên trên tay.
- Ý Ngài là.....Giả Ngọc Mỹ Nhân!! – nam giới nhân khoác trang phục khẽ chau mi.
- Hmmm...sẵn sàng đi!!
- Dạ vâng!! – nam giới nhân khoác trang phục lùi ra phía bên ngoài.
Chàng trai ngồi bên trên ghế giờ đây vẫn xoay lại. Trên cái ghế tựa quấn domain authority sói là một trong chàng trai với khuôn mặt anh tuấn, bay tục. Đôi đôi mắt màu xanh da trời ngọc sáng sủa lên nhập bóng tối, khóe mồm nhếch lên một nụ mỉm cười cùn mị.
Đúng vậy!! Anh đó là Giả Ngọc Mỹ Nhân tuy nhiên vạn người bên trên toàn cầu đang được tò mò mẫm mò kiếm – một cô nàng với vẻ rất đẹp xuất bọn chúng, rất đẹp hơn hết tiên nữ giới giáng trần, cô nàng chỉ xuất hiện tại một phen có một không hai bên trên biệt thự hạng sang bên trên núi bên trên quần thể du ngoạn Sun, vô tình bị một họa sỹ vẽ lại trong những lúc sướng đùa, hình ảnh về cô vẫn vẫn đang rất được đấu giá chỉ trong tầm hai năm nay!! Và giá chỉ tiền bạc hình ảnh Giả Ngọc Mỹ Nhân vẫn đang được tăng.
Giả Ngọc Mỹ Nhân đó là – Vương Băng Hoa em chúng ta của Cố Đông Thành Vương. Tất nhiên về mặt mũi tình thân thân mật đồng đội chúng ta thì đơn giản số lượng 0.
Tất nhiên ko nên vô tình tuy nhiên Vương Băng Hoa anh lại phát triển thành một Đại Mỹ Nhân. Chỉ là vì thế hôm ấy là cuộc hội ngộ triệu phú tộc nên bọn chúng mới nhất bắt anh khoác cái loại phục trang truyền thống lâu đời tai ác quỷ và cũng chủ yếu vì thế làn tóc lâu năm của anh ấy nên vẫn đổi thay anh trở nên một Đại Mỹ Nhân của Đất nước và Thế Giới.
Anh vẫn ghi nhớ cho tới ngày thứ nhất anh bắt gặp cô.
"Hôm ấy..............
Cô nhỏ bé đang được ngồi bên trên một hòn đá nghịch ngợm nước..
- Này cô bé!!
Một tiếng nói vang lên thực hiện cô nhỏ bé giật thột. Cô nhỏ bé xoay người lại nhìn người phân phát đi ra tiếng nói.
Trước mặt mũi cô nhỏ bé là một trong người đẹp rất rất xinh rất đẹp.
- Chào...xin chào chị!!
Gương mặt mũi của Mỹ nhân đổi thay sắc:
- Chị?? Cô nhỏ bé mới nhất gọi tớ là gì?? Chị??!!
- Vâng ạ!! – cô nhỏ bé nhìn người đẹp vị một hai con mắt lung linh như mặt mũi hồ nước.
- Ta trình bày mang đến cô nhỏ bé biết! Ta là con cái trai!! Không nên con cái gái!!
- Ơ... - cô nhỏ bé ngây người – anh...con cái trai...sao rất đẹp như là đàn bà...!!
- Haizz!! Ta biết tớ như là đàn bà rồi, em chớ nhìn tớ như vậy nữa! – người đẹp ngồi xuống cạnh cô nhỏ bé.
- Anh là Vương Băng Hoa! Còn em..cô nhỏ bé thương hiệu gì??
- Em thương hiệu là Triệu Thần Nhi, người xem hoặc gọi em là Tiểu Nhi.
- Vậy...em cũng muốn thực hiện các bạn với anh không?
- Hi hi!! Được thôi.. anh Tiểu Hoa!! – cô nhỏ bé mỉm cười tít đôi mắt.
- Cô nhỏ bé này!! – anh trả tay xoa đầu cô bé!!
Những ngày Vương Băng Hoa ở biệt thự hạng sang đều cho tới mò mẫm cô nhỏ bé. Khi rời ngoài anh thiệt sự rất rất buồn, vì thế anh thiệt sự vẫn quí cô nhỏ bé thất lạc rồi."
_______________
Sinh nhật cô vẫn qua quýt, những ngày cút du ngoạn cũng kết cổ động. Thần Nhi mệt rũ rời tựa nhập vai Thành Vương tuy nhiên ngủ.
Anh trả tay vuốt tóc cô khẽ mỉm mỉm cười.
- Rmmmm......
- Alo....chuyện gì vậy??
- Dạ thưa Chủ Tịch.. giới báo chí truyền thông đang được loàn lên vì thế sự xuất hiện tại quay về của Giả Ngọc Mỹ Nhân!!
- Mẹ kiếp!! Thằng nhóc con Vương Băng Hoa! – Thành Vương nghiến răng, nghiến lợi. – được xong để ê đi!! Chờ tôi về.
- Dạ vâng!! Thưa Chủ Tịch!!
_________
- Alo!! Chào ông anh chúng ta kính mến!! Chuyện gì vẫn xẩy ra tuy nhiên khiến cho ông anh gọi năng lượng điện mang đến tôi thế.?
- Hmm...tôi chừng như vẫn trình bày với cậu chớ khi nào xuất hiện tại lại với cái hình tượng Mỹ nhân tai ác quỷ của cậu sao??
- Ố ồ!! Nhưng tuy nhiên giờ đây tôi thiệt sự ham muốn như thế!!
- Cậu thiệt sự ngán sinh sống rồi sao??
- Ôi!! Tôi ko ham muốn ૮ɦếƭ đâu!! Tôi còn nên sinh sống nhằm TIỂU NHI còn quan sát tôi nữa chứ!! Haha !!
Vương Băng Hoa hớt tóc máy nhằm lại một tràn mỉm cười khinh thường miệt phía bên trong điện thoại thông minh.
Thành Vương thiệt sự rất rất làm cho đầu đau vì thế cái hình tượng khốn kiếp đó!! Hình tượng tai ác quỷ ê của Vương Băng Hoa vẫn một phen ςướק cô ngoài anh!!
Và cái hình tượng này đã khiến cho công ty lớn vui chơi giải trí của anh ấy loàn lên tuy vậy chỉ vài ba ngày tuy nhiên cũng khiến cho anh rất rất mệt rũ rời.
Bây giờ chắc chắn rằng Vương Băng Hoa quay về với cái hình tượng ê một lần tiếp nữa và chắc chắn rằng phen này sẽ không giản dị và đơn giản.
Tại dinh cơ thự Cố Gia Tộc________
Thành Vương nhăn mặt mũi trước title của bài bác báo: " GIẢ NGỌC MỸ NHÂN xuất hiện!! Vẻ rất đẹp "nghiêng nước nghiêng thành" xoay trở lại".
Và loại khiến cho khuôn mặt anh khó khăn coi rộng lớn đó là tấm hình họa bên trên mặt mũi báo, là hình họa của Vương Băng Hoa nhập cỗ phục trang truyền thống lâu đời và đang được nở nụ mỉm cười rất rất tươi tỉnh trước ống kính.
Thành Vương chau mi ném tờ báo sang trọng một phía. Anh đứng lên trở về phía nệm, điểm cục cưng của anh ấy đang được ngủ.
- Uhmm.... – Thần Nhi nhăn mặt mũi khó khăn chịu
- ...
- Uhmm.... – phen này thì cô hé đôi mắt thiệt sự nhìn kẻ hủy hoại giấc mộng của tớ.
- Em nhìn cái gì?? Mặt trời đứng bóng rồi, còn ở trên đây tuy nhiên lăn lộn lộn bên trên nệm này!! – anh trả tay vỗ sườn lưng cô, hứng cô ngồi dậy.
- Hmm...em ham muốn ngủ!!
- Không được! Em ngủ nữa tiếp tục trở nên heo mất!!
Cô bực tức nhìn anh rồi bước xuống nệm lết cho tới cửa ngõ chống tắm.
- xuất hiện gom em!! – cô ko xoay lại tuy nhiên lên giờ gọi anh.
- Thế sở hữu cần thiết...anh thay cho đồ gia dụng gom em không??!! – anh vòng đeo tay ôm cô.
Cô xoay lại lườm anh và đổi thay trực tiếp nhập phòng tắm.
Thật là....thực sự chỉ mất bà xã anh mới nhất dám nhìn anh như vậy.