minh thiên hạ

Trời đem khi hé khi tỏ, White có những lúc khuyết khi tròn trặn, triều đại thịnh rồi suy vong.Năm Thiên Khải loại 6 triều Minh, nhà vua lơi lỏng triều chủ yếu, thái giám lũng đoạn, chính vì sự phân ly nóng bức vị đảng giành, thiên tai thất bát miên man, triều đình lại thoáng rộng với sĩ nhân, khắt khe với bá tánh, dân ân oán dậy khu đất, tặc khấu nổi lên kể từ phía, người lanh lợi đều coi rời khỏi, khi số Đại Minh đã không còn, thiên hạ đại loàn ngay lập tức trước đôi mắt rồi.…… ……Người thứ nhất nhập Bát đại khấu – Lý Hồng Cơ.Lý Hồng Cơ rút đao kể từ nhập ngực Ngả CN rời khỏi, tiếp sau đó khẽ đẩy Ngả CN mặt mày ăm ắp kinh hoàng một chiếc, có lẽ rằng vị CN thông thường ngày cao cao bên trên thượng ấy ko ngờ bản thân lại bị tiêu diệt vị thương hiệu võ nhân thô bỉ nhưng mà thông thường ngày có lẽ rằng chỉ việc một ngón tay cũng dí bị tiêu diệt được.

Nhìn ngực hắn chảy ngày tiết mượt oặt trượt xuống khu đất, Lý Hồng Cơ khẽ thở dài: “ Gia gia chẳng biết gặp gỡ nên chuyện xúi quẩy gì, 2 năm giết thịt nhì CN, tiếp sau còn nên giết thịt thương hiệu cẩu quan lại Yến Tử Tân.

Bạn đang xem: minh thiên hạ

Xem rời khỏi, gia gia trời sinh ko phù hợp với triều Đại Minh rồi.”Cháu hắn Lý Quá dẵn con cái lừa Ngả CN từng cưỡi cho tới, nhổ kho bãi nước miếng lên Ngả CN đang được teo lúc lắc bên trên mặt mày khu đất, ko cảm khái, lòng chỉ mất thù hằn hận: “ Thứ chó bị tiêu diệt, thúc giục thúc chẳng qua quýt chỉ nợ hắn nửa quan lại chi phí, ko nên là ko trả, đem cần thiết cáo quan lại ko, còn mong muốn còng thúc giục thúc rước giễu phố, bị chó phí ăn là xứng đáng đời.”“ Ta vốn liếng không thích giết thịt hắn, chỉ là người này nghiền người quá lắm, thôi vậy, giết thịt thì cũng giết thịt rồi, bị tiêu diệt sớm đầu bầu sớm, coi như gia gia thực hiện một việc tốt.

“ Nói rồi Lý Hồng Cơ ngồi trước tử thi Ngả CN, móc kể từ túi thắt sống lưng của hắn rời khỏi nhì mẩu bạc vụn nằm trong mươi bao nhiêu đồng xu tiền, thuận tay ném mang đến Lý Quá: “ Cầm số chi phí này mang theo bốc dung dịch mang đến u ngươi, mới gần đây bà ấy ho càng ngày càng dữ.”Lý Quá biết thúc giục thúc bản thân là kẻ trọng nghĩa tình, coi nhẹ nhõm chi phí gia tài nên ko khách hàng khí mỉm cười hì hì nhận lấy, rút kể từ bên cạnh hông một con cái dao nhiều năm nửa thước mong muốn giết thịt con cái lừa.Lý Hồng Cơ niên kỷ ước đạt bên trên nhì mươi sát phụ vương mươi, toàn thân cao gầy guộc, thủ công đều nhiều năm, thần sắc rét mướt lùng, song nhãn sắc như chim ưng rạm thâm thúy khôn lường, khiến cho người tớ biết hắn là người tàn nhẫn quyết đoán, mặt khác cũng cũng đem bá khí làm cho được sự tin cậy tưởng với những người đối lập, đem tay ngăn đứa con cháu đang được rét lòng mong muốn giết thịt lừa lại: “ Đừng giết thịt ở trên đây, rời khỏi mặt mày sông ấy, nhằm dành riêng tớ một chiếc chân, mang đến thẩm nương ngươi ăn nâng thèm.”Hai chú con cháu trước tiên bịa tử thi Ngả CN lên sống lưng lừa, dò xét một khe ném bừa nhập cơ, thời đại giặc cướp mọi chỗ, mặc dù là vị CN bị tiêu diệt chăng nữa, chẳng có thể bước đi đâu nhưng mà tra, tiếp sau đó đẩy mảng núi khu đất chôn vùi tử thi, men theo dõi khe cho tới sông Ngân Xuyên.Giết lừa xong xuôi, nhì người thấy sắc trời tiếp tục muộn, ở ngoài đồng phí nướng thịt lửa tu rượu, cho tới khi trời sáng sủa mới mẻ từ tốn quay trở lại Ngân Xuyên Dịch.Ngân Xuyên Dịch là vùng biên thùy hẻo lánh, trước cơ còn tồn tại thương cổ tương hỗ thanh toán giao dịch với phương bắc còn tấp nập chút, giờ thương cổ chạy không còn rồi, điểm trên đây khu đất đai ko mến phù hợp với cả trồng trọt láo nháo chăn nuôi, vì vậy mặc dù trời tiếp tục sáng sủa, cũng ko nghe thấy giờ đồng hồ gà gáy.Lý Hồng Cơ kết duyên vài ba năm, vì thế thực hiện dịch trạm thông thường xuyên xa xăm căn nhà, khá áy náy với thê tử, chuyến vác dòng sản phẩm chân lừa xuất hiện căn nhà bản thân ấn định thực hiện nường bất thần.

Rón rón rén cút nhập, sẵn sàng thức tỉnh nương tử căn nhà bản thân, chợt nghe thấy giờ đồng hồ nam giới tử nhập chống, hắn tức thời nghỉ chân, tư bề vắng vẻ lặng, giờ đồng hồ thở áp lực của nam giới nhân nằm trong giờ đồng hồ rên siết triền miên của phái đẹp nhân nghe rất là rõ nét.

Khuôn mặt mày đang được tươi tắn mỉm cười tức thì phủ ăm ắp sương giá bán, đem theo dõi nhu tình quay trở lại lại gặp gỡ nên chậu thau nước rét mướt dội trực tiếp mặt mày, tin cậy rằng ngẫu nhiên nam giới nhân nào là nhập trường hợp này cũng ko nhẫn nhịn được.Thế tuy nhiên hắn lại nhịn được, Lý Hồng Cơ đứng sững người nhập giây lát, tiếp sau đó quyết đoán xoay người cho tới căn nhà Lý Quá.Nhà Lý Quá ở ngay lập tức đối lập căn nhà hắn, qua quýt cửa ngõ ngay lập tức thấy Lý Quá đang được hậu hạ u già cả của hắn ăn thịt lừa bọn họ nướng tối qua quýt.“ Đừng nhằm tẩu tẩu ăn miếng rộng lớn, tẩu ấy đói quá lâu rồi, xé nhỏ rời khỏi, nấu nướng với cháo loãng, còn nếu không sợ hãi cho tới bao tử đấy.

“ Lý Hồng Cơ sắc mặt mày như thông thường, ném chân lừa vác bên trên vai lên phòng bếp, ngồi xuống nệm khu đất, thay cho Lý Quả rước thịt lừa xé rời khỏi đút mang đến tẩu tẩu nhiều hơn thế nữa hắn mươi bao nhiêu tuổi tác, mặt mày không tồn tại 1 chút nào không giống thường:Lý thị bệnh tật nhiều ngày, người chỉ với domain authority với xương, ăn vài ba miếng rằng với Lý Hồng Cơ: “ Bà nương đệ ko ăn nhưng mà.”Lý Hồng Cơ mỉm cười thoải mái: “ Cô ấy ăn rồi.”Lý thị quan sát về phía tòa nhà đối lập, ngần ngừ một khi rồi nhỏ giọng nói: | Sau này sẽ không cút đem thư thì ở trong nhà nhiều một ít, chớ đem trong cả này lêu bêu với đám chúng ta xấu xa của đệ.”Lý Hồng Cơ nghe vậy mỉm cười lớn: “ Tẩu tẩu của đệ ơi, năm ngoái nếu như không tồn tại những hảo huynh đệ cơ cướp đệ kể từ nhập tay Văn CN rời khỏi thì xương của đệ đã trải dùi rỗng rồi, tẩu tẩu chớ nhiều điều, đệ tự động đem lý của tôi.”Lý thị thở nhiều năm, nhận chén cháo gạo Lý Quả bê cho tới húp một ngụm, ko rằng mặt khác, đệ đệ này dòng sản phẩm gì rồi cũng chất lượng, trọng tình trọng nghĩa, nên dòng sản phẩm quá nhằm ý chuyện thiên hạ lại lơ là chuyện căn nhà.Lý Hồng Cơ làm thế nào không hiểu biết nhiều vì thế sao tẩu tẩu lại rằng những điều ấy, hắn là kẻ gửi gắm du tứ hải, lại là kẻ vô pháp vô thiên, tuy nhiên thao tác gì cũng có thể có bố cục tổng quan.

Thấy tẩu tẩu vẫn còn đấy tủ vết mang đến ả tiện nhân cơ, cũng ko vạch trần, nâng tẩu tẩu ở xuống, tấn công giờ đồng hồ với Lý Quả một giờ đồng hồ rồi cút.Lúc này mặt mày trời tiếp tục lên rất cao, trời khu đất ko vì thế khá đầy đủ ánh mặt mày trời nhưng mà nhập sáng sủa rộng lớn, ngược lại vì thế nhiều năm thô hạn khu đất đai nứt nẻ, vết mờ do bụi khu đất mọi chỗ, vì vậy coi đâu cũng chỉ thấy tù mù.Từ xa xăm phát hiện ra thê tử Hàn Kim Nhi tiếp tục dậy, đang được châm lửa nấu nướng cơm trắng ở nhập phòng bếp, Lý Hồng Cơ mỉm cười, thắt chặt đai sống lưng xoay người cho tới dịch trạm.Lý Hồng Cơ trước cơ ko nên ko nghe thấy tin đồn thổi đại ngoài mặt phố về thê tử bản thân và Cái Hổ, vì thế tin cậy tưởng thê tử, hắn chỉ mỉm cười mang đến qua quýt, ko ni phát hiện, khiến cho hắn vừa vặn xấu hổ vừa vặn giận dỗi, uất ức dồn nén ở ngực ko cơ hội nào là tan biến được.Chớp đôi mắt tiếp tục cho tới trước căn nhà Cái Hổ, Cái thị đầu buộc dòng sản phẩm khăn tay màu sắc lam táp vào chuồng heo ôn nhu coi nhì con cái heo mập vì thế nường nuôi, nhì thằng đái tử nước mũi ròng rã ròng cũng bắt chược u phụ thuộc vào chuồng heo, không ngừng nghỉ chất vấn u lúc nào mới mẻ rất có thể giết thịt heo.Cái thị phát hiện ra Lý Hồng Cơ, kể từ xa xăm lên giờ đồng hồ xin chào, Lý Hồng Cơ tủm tỉm mỉm cười tiếp cận, xoa dòng sản phẩm đồng tròn trặn xoa của nhì thằng bé bỏng một chiếc rồi cút.Oan đem đầu, nợ đem công ty, Lý Hồng Cơ ko lúc nào thấy giết thịt phụ nhân trẻ em là chuyện thoải mái ân thù hằn, chỉ mất đám hiệp khách như súc sinh ở Quan Trung mới mẻ thực hiện dòng sản phẩm chuyện trời ko dung khu đất ko buông tha ấy.Cái Hổ ko ở trong nhà, Lý Hồng Cơ suy ngẫm một ít rồi cho tới mặt mày đàng đem thư, dò xét dòng sản phẩm cọc mộc ngồi xuống, coi mặt mày trời gold color sẫm, chẳng biết đang được nghĩ về vật gì.Ngân Xuyên Dịch vốn liếng chẳng nên điểm phồn vinh, thêm vô năm mới gần đây hiên hoán vị ko dứt, thông thường đem người Mông Cổ cho tới vùng này "kiếm cỏ", khách hàng thương sớm tiếp tục bặt tăm sạch sẽ, còn về phần bá tánh bạn dạng địa thì đa số là quân sĩ hộ sở, ngày mùa tất bật, ai hào hứng sáng sủa sớm rời khỏi lối đi dạo bước chứ.Cũng ko biết qua quýt bao lâu một bóng người hùng tráng ngông nghênh kể từ phía mặt mày trời lên tiếp cận, to lớn như cái brand name của hắn, Cái Hổ.Lý Hồng Cơ phát hiện ra tiếp cận thì lên giờ đồng hồ gọi, Cái Hổ thông thoáng ngẩn người rồi nặn rời khỏi nụ mỉm cười, cao giọng xin chào tủ vết sự chột dạ nhập lòng: “ Hồng Cơ huynh đệ, huynh cút Hoành Sơn thao tác xong xuôi rồi à? Cước lực nhanh chóng thiệt đấy, còn tưởng là mai huynh mới mẻ về cơ.”Bát Đại Khấu 2“ Đúng thế, lòng ghi nhớ người thân vì vậy oi ruột một ít, thao tác xong xuôi là về ngay lập tức nhập tối, Cái Hổ huynh đệ, tu rượu đấy à? Sáng ngày rời khỏi tiếp tục xuống rượu, đời nào đem chuyện phấn chấn sao? Nào nào là nào là, tiếp đây nghỉ ngơi chân, kể mang đến ca ca nghe chuyện nhập dịch trạm, nghe rằng Trương dịch quá chuẩn bị thăng tiến rồi hả? “ Cứ như không tồn tại chuyện gì xẩy ra, Lý Hồng Cơ vỗ vỗ cột mộc mặt mày cạnh:Thấy thái phỏng Lý Hồng Cơ vẫn như thông thường ngày, không tồn tại gì mới lạ, lông mi Cải Hổ giãn nở ra một ít, yên ổn tâm ngồi phịch xuống cột mộc ợ một khá rượu, thậm chí còn nghĩ về cho tới trước cơ ko lâu lão bà xinh rất đẹp của Lý Hồng Cơ còn như con cái chó dòng sản phẩm r ên rỉ cầu van lơn bản thân ân sủng, lòng đắc ý khôn khéo miêu tả, mỉm cười ha hả: “ Trương dịch quá đoán chừng là nên bị tiêu diệt già cả ở Ngân Xuyên Dịch tất cả chúng ta rồi, ngược lại kinh trở nên xẩy ra một chuyện rộng lớn, ngày hôm qua mới mẻ đem thông tin truyền cho tới, nghe thực hiện người tớ sởn domain authority gà.”Lý Hồng Cơ hấp tấp xích cho tới sát Cái Hổ, người sử dụng vai huých hắn: “ Nói cút, chuyện rộng lớn gì? Chẳng lẽ là Nô tù băng qua Ninh Viễn? Không nên rằng Nô tù đã trở nên Viên đại soái người sử dụng hỏa pháo phun bị tiêu diệt rồi à?”Nhân vật nhưng mà nhì người nhắc cho tới là Nỗ Nhĩ Cáp Xích là kiêu hùng nổi lên ở phương bắc, hắn thống nhất cỗ tộc Nữ Chân, sau khoản thời gian vùng vẫy từng vùng hướng đông bắc ko phe đối lập, chính thức nhòm ngó phương nam giới.

Kẻ này là kỳ tài quân sự chiến lược, từng lập thành công nhập sáu ngày người sử dụng 6 vạn quân quấy tan tác 14 vạn quân liên minh của Đại Minh – Triều Tiên – Diệp Hách, thực hiện thiên hạ chấn động.

Từ bấy trở cút, quân Bát kỳ của hắn tiếp cận đâu, quân tướng mạo Đại Minh choáng choàng dỡ chạy cho tới cơ, cứ ngờ rằng người này nhân khi nội cỗ rối ren tấn công ngay lập tức một khá qua quýt biên ải uy hiếp Trung Nguyên, ko ngờ ở Ninh Viễn gặp gỡ nên Viên Sùng Hoán, không chỉ ko tiến thủ thêm thắt bước nào là, còn bị đại pháo phun trọng thương, quân Bát kỳ thua thiệt to lớn dỡ chạy.Do là kẻ dịch trạm, thông tin của mình tinh tế bén rộng lớn người thông thường nhiều, Cái Hổ nhấp lên xuống đầu, thực hiện vẻ mặt mày nguy hiểm, giọng kịch tính: “ Nô tù ngoan ngoãn ngoãn chui ở Liêu Đông ko rời khỏi, kinh trở nên lại xẩy ra sấm hạn, công văn rằng trước tiên là mang trong mình 1 trái khoáy cầu lửa vô cùng rộng lớn cù cuồng sống lưng chừng ko, tiếp sau đó đùng một cái nổ tung, chớp đôi mắt một chiếc trời thong manh khu đất mịt, khu đất cát, ánh lửa cất cánh vèo vèo, trời tan khu đất vỡ.”“ Nào mộc, nào là đá, xác người, xác thú rơi kể từ bên trên ko xuống như mưa.

Xem thêm: đại pháp tẩy trắng của phản diện

Mấy vạn gian tham căn nhà, rộng lớn nhì vạn người nổ trở nên vết mờ do bụi, bạch ngói cất cánh lên rơi xuống, đồ đạc và vật dụng cất cánh cho tới tận Xương Bình, người bị tiêu diệt đều trần truồng.

Các tượng sư đang được thực thi ở nhập Tử Cấm Thành rơi kể từ bên trên giàn dáo cao xuống, rộng lớn 2000 người rơi trở nên lô thịt nát nhừ.”“ Voi rộng lớn nhập team nghi hoặc trượng chuẩn chỉnh mang đến nhà vua xuất cung vì thế kinh kiêng dè chạy kể từ nhập chuồng voi rời khỏi, chạy từng mặt phố, dẫm giẫm bá tánh, người bị tiêu diệt vô số.”“ Ta còn nghe rằng, đái thiếp của Hà ngự sử vốn liếng đem ăn mặc quần áo thong dong, sau giờ đồng hồ nổ rộng lớn, tất cả bên trên người thất lạc sạch sẽ, ko miếng vải vóc tủ thân thiện, sử dụng tay tủ chắn...!Huynh rằng coi, cảnh quan cơ vì thế sao huynh đệ tất cả chúng ta không tồn tại phúc thấy?”Lý Hồng Cơ đem nguyệt lão bận tâm không giống, cau mày: “ Có câu loàn thế xuất yêu thương nghiệt, đời nào Đại Minh chuẩn bị thất lạc rồi?”Cái Hổ mỉm cười lớn: “ Đại Minh thất lạc hoặc còn tương quan gì cho tới huynh đệ bọn chúng ta? Mai tất cả chúng ta nên giục Trương dịch quá trừng trị chi phí lộc ông tớ còn nợ mới mẻ đích thị.”Lý Hồng Cơ mỉm cười gật đầu, đem vai Cái Hổ: “ Đại Minh thất lạc hoặc còn thực sự ko tương quan cho tới tất cả chúng ta, tuy nhiên nhưng mà chuyện ngươi ngủ với lão bà tớ, đem nên tất cả chúng ta nên rằng mang đến rõ nét không?”Cái Hổ thất kinh mong muốn đứng nhảy dậy, còn còn chưa kịp đem phản xạ gì thì ngực nhói nhức, một mũi đao nhuốm ăm ắp ngày tiết tươi tắn tiếp tục đâm xuyên qua quýt ngực hắn, mồm mấp máy liên tiếp những ngoài ngày tiết rời khỏi thì không tồn tại tiếng động nào là không giống.Lý Hồng Cơ rét mướt lùng coi hai con mắt ăm ắp vẻ khẩn khoản van lơn của Cái Hổ, siết cổ hắn rồi kéo nhập kho bãi vệ sinh sậy mặt mày đàng.

Bãi vệ sinh sậy lúc lắc động một ít Phục hồi lại vẻ thông thường.Buổi trưa Lý Hồng Cơ về căn nhà, thực hiện rời khỏi vẻ giờ đây mới mẻ xong xuôi việc quay trở lại, ném mang đến Hàn Kim Nhi một từng miếng thịt, bảo: “ Nấu thịt cút, thực hiện không nhiều rượu.”Hàn Kim Nhi mừng khôn khéo siết, cố gắng thịt ấn định cút, hắn lại bảo chớ nửa không còn ngày tiết, như vậy ăn thịt không tồn tại vị, nường gật đầu triền miên, ko cọ thịt, cho tất cả tảng thịt tiếp tục nhổ lông vào trong nồi, ngồi xổm mặt mày phòng bếp châm lửa.

Nàng treo tạp dề, cái đầu tóc thâm buộc khăn vải vóc xanh rờn lam, ống tay áo xắn lên phân nửa, bầy trần hai tay nõn nường, váy thô khăn vải vóc, ko trang sức đẹp son phấn vẫn xinh xinh xắn hơn người.Lý Hồng Cơ xưa ni luôn luôn thấy bản thân là võ nhân tục tĩu ko xứng với Hàn Kim Nhi nên rất mực kính yêu, cũng ngồi xổm mặt mày phòng bếp, thấy Hàn Kim Nhi đem vài ba lọn tóc buông xuống, chu đáo vén lên, ánh nhìn ôn nhu, Hàn Kim Nhi mỉm cười duyên, nhích người cho tới sát hắn.“ Mấy năm vừa qua theo dõi tớ vất vả mang đến nường rồi, dò xét bữa cơm trắng no cũng khó khăn, sau đây ko thế nữa, nường sẽ không còn nên theo dõi tớ Chịu đói.”“ Nếu như ko nên chàng rước thực phẩm nhập căn nhà tiếp tế mang đến đám huynh đệ túng thiếu cơ thì thực phẩm nhập căn nhà tiếp tục đầy đủ ăn.”“ Nàng yên ổn tâm, nợ của Ngả CN tiếp tục xóa rồi.”Hàn Kim Kim sửng oi, xoay đầu chất vấn Lý Hồng Cơ: “ Chàng lấy đâu rời khỏi nhiều chi phí như vậy nhằm trả mang đến Ngả cử nhân?”Lý Hồng Cơ thản nhiên đáp: “ Ta tự động đem cơ hội.”Hàn Kim Nhi biết khả năng của trượng phu, ở bao nhiêu chục dặm xung quanh trên đây, hắn là người dân có danh nổi tiếng, khả năng rộng lớn gửi gắm du nhiều, chủ yếu vì thế thế giới quá nghĩa khí, thông thường coi việc huynh đệ như việc của tôi, bởi vậy thông thường đem thiết bị nhập căn nhà tiếp tế người chẳng tương quan, khiến cho nường ko lý tưởng, rất mất thời gian sau mới mẻ rằng tiếp: “ Giờ nghề đời ko chất lượng, thiếp nghe rằng ở kinh trở nên đem sấm hạn, bị tiêu diệt bao nhiêu vạn người, chàng chớ ra bên ngoài thực hiện bao nhiêu chuyện bị sét tấn công.”Lý Hồng Cơ mỉm cười ko rời khỏi giờ đồng hồ, vỗ sống lưng nàng: “ Chớ bồn chồn, chớ bồn chồn, Lôi Thần chỉ dò xét những người dân yếu ớt, không tìm kiếm kẻ ác như tớ đâu.”“ Chàng lại mong muốn dẫn người đi tìm kiếm Trương dịch quá đề nghị chi phí lộc ông tớ nợ à?”“ Lần này sẽ không cút nữa, Trương dịch quá gầy guộc thô, mặc dù đem ông tớ rời khỏi nghiền dầu, cũng nghiền được từng nào chứ? Ta sẵn sàng đi tìm kiếm Yến Tử Tân, hắn mập chất lượng, nhiều mỡ.”Trong khi nhì phu thê truyện trò thì thịt vào trong nồi tiếp tục bốc khá nước, hương thơm thịt thơm nức phủ rộng từng gian tham căn nhà nhỏ.

Hàn Kim Nhi người sử dụng đũa chọc chọc từng miếng thịt, lấy thực hiện lạ: “ Hôm ni thịt mượt quá, tiếp tục chín sáu phần rồi.”Lý Hồng Cơ vực dậy coi từng miếng thịt, thò tay vớt một không nhiều, ngoạm một miếng rộng lớn, gật gù:” Mùi vị vừa đẹp.”Hàn Kim Nhi cũng ăn một miếng, vị chẳng như nường nghĩ về, khá khó khăn ăn, tuy nhiên nhưng mà mặc dù sao cũng chính là thịt bao nhiêu khi được ăn, nên vẫn cúi đầu ăn.Lý Hồng Cơ chùi mép rút đao bên cạnh hông, ánh đao thông thoáng lên như chớp, một đao chém rụng đầu Hàn Kim Nhi.Cái đầu rơi xuống khu đất, lăn chiêng trọc hếu bao nhiêu vòng, từng miếng thịt ko nuốt rơi thoát khỏi mồm nường, đến tới khi bị tiêu diệt vẫn ko biết gì không còn.“ Chúng tớ thực hiện phu thê phụ vương năm, nhằm nường bị tiêu diệt ko hoặc biết gì là sự việc độ lượng lớn số 1 của tớ với nường rồi.”Lý Hồng Cơ rằng xong xuôi câu ấy thuận tay rút kể từ nhập phòng bếp rời khỏi một thanh củi đang được cháy, ném nhập lô cỏ thô ngóc ngách nhà cửa rồi rời khỏi ngoài.Không lâu sau căn nhà hắn bốc lên sương thâm đặc, lưỡi lửa kể từ hành lang cửa số chui ra bên ngoài.Lý Quá trừng trị hiện nay căn nhà thúc giục thúc bốc cháy, coi thúc giục thúc kể từ bên phía trong rời khỏi, ko tiếp cận, cao giọng nói: “ Thúc biết không còn rồi à?”Lý Hồng Cơ gật đầu: “ Sáng ni mới mẻ trừng trị hiện nay...!Làm gia gia Chịu nhục bao nhiêu năm.”“ Thúc ấn định cút đâu?”“ Tích Thạch Sơn!”“ Cháu nghe rằng biên quân của Tích Thạch Sơn tiếp tục loàn rồi, ko nên điểm chất lượng đâu.”Lý Hồng Cơ ngừng bước:” Với tớ nhưng mà rằng, điểm cơ mới mẻ là nơi cực tốt.” Nói rồi ko đợi Lý Quá vấn đáp, sải bước tiến về phía Tích Thạch Sơn.“ Thúc thúc giục, con cháu cũng đi! “ Lý Quá gọi lớn:Lý Hồng Cơ vẫy tay qua quýt loa: “ Đợi thân mẫu ngươi trăm tuổi tác rồi tời Tích Thạch Sơn dò xét tớ.”Lúc này nhà đất của Lý Hồng Cơ tiếp tục bao chùm nhập lửa rộng lớn, xã giềng xung xung quanh lôi ra, thấy lửa dường như không ngăn nổi nữa, đành vứt tâm tư nguyện vọng cứu giúp người, dò xét tìm tòi Lý Hồng Cơ mọi chỗ, kể từ xa xăm xa thấy hắn tiếp tục trèo lên ngọn đống, cút nhập cát vàng bát ngát càng ngày càng xa xăm....Bát Đại Khấu 3Người loại nhì nhập chén đại khấu: Trương Bỉnh Trung.Gió lồng lộng kéo theo cát vàng thổi lá cờ cất cánh lật phật, rộng lớn ngàn người đứng trước đài duyệt quân, bầu không khí yên bình cho tới nút quỷ dị, rất nhiều quả đấm bóp chặt, rất nhiều dòng sản phẩm đầu cúi xuống tủ cút những giọt nước đôi mắt.“ 50, 51, 52, 53...”Toàn ngôi trường chỉ mất giờ đồng hồ hô đều đều nằm trong giờ đồng hồ gậy gộc tấn công chan chát lên thân thiện thể, đầu mục thân thiện binh của Trần Hồng Phạm mặt mày vô cảm điểm số, song đường binh tráng khiếu nại giơ quân côn lên rất cao, tấn công mạnh xuống.Quân côn tấn công lên dòng sản phẩm mông dầy của Trương Bỉnh Trung, ko hề nương tay, từng gậy gộc đều rất là, thực hiện ngày tiết văng mọi chỗ.Mỗi gậy gộc tấn công xuống, cơ mặt mày Trương Bỉnh Trung teo lúc lắc, cắm răng ko kêu giờ đồng hồ nào là, mặc dù vậy nhì tay cắm thâm thúy nhập khu đất vàng, lửa giận dỗi ko có gì kìm nén được, đôi mắt đỏ loét ngầu như thú dữ khiến cho người tớ khiếp đảm.Trần Hồng Phạm toàn thân thiện giáp trụ đứng bên trên đài cao, khẽ thở nhiều năm, trở về rằng với tổng binh Vương Uy:” Trong những người dân bị chấp hành binh pháp thời điểm hôm nay, chỉ mất người này là không mong muốn nhất, hắn mức độ lực vô tuy vậy, tác chiến gan dạ trước đó chưa từng một chuyến gặp gỡ đau đớn chiến nhưng mà vứt chạy, rất nhiều chuyến hùn quân tớ bay ngoài cảnh khốn khó khăn.”Vương Uy cũng giáp trụ áp lực, ngồi đàng bệ ở ghế công ty tướng mạo vô nằm trong uy nghiêm nghị, liếc xéo Trần Hồng Phạm:” Một thương hiệu tội tù, đem gì không mong muốn, pháp luật nhập quân nghiêm nhặt, nếu như không tồn tại ngươi rằng nâng, thủ cung cấp thương hiệu tội tù này tiếp tục treo ngoài cổng thị bọn chúng rồi.

Kẻ nào là kẻ nấy coi quân tớ là vật gì, chỉ thiếu hụt quân lộc nửa năm thôi nhưng mà dám kêu gào mãi, chặt đầu còn là một nhẹ nhõm.”Trần Hồng Phạm thấp giọng nói:” Tổng binh đại nhân, chỉ riêng rẽ thời điểm hôm nay tiếp tục xử lý 237 loàn binh rồi, kế tiếp ko trừng trị quân lộc, e rằng lòng quân không ổn định.”Vương Uy tức bực vỗ tay vịn ghế:” Ai cũng bảo Vương Uy tớ khắt khe, lại ko hiểu được quân lộc vốn liếng cung cấp mang đến quân bị binh cỗ ngăn lại cút cứu giúp kinh sư rồi.

Binh cỗ ko trừng trị lộc, ngươi bảo tớ lấy gì trừng trị mang đến chúng?”Trần Hồng Phạm nhấp lên xuống đầu:” Đi bộ đội ăn lộc, thiên kinh địa nghĩa, hiện nay mạt tướng mạo còn miễn chống giữ lại viên diện, kế tiếp ko trừng trị lộc thì binh trở nên ngay lập tức trước đôi mắt rồi.”“ Thiểm Tây bao nhiêu năm vừa qua tiếp tục Chịu nhiều tai ương, hạn hán kéo dãn dài, thất bát thường xuyên, đại loàn tiếp tục là sự việc thực, triều đình cũng biết tuy nhiên không tồn tại mức độ cứu giúp tế, vì vậy loàn thì loàn cút, mặc dù sao cũng rộng lớn là kinh sư loàn.

Xem thêm: tung hoành cổ đại

Một vụ nổ rộng lớn ở kho dung dịch nổ, quá nửa kinh sư trở nên lô sụp nát nhừ, quan lại rộng lớn nhập triều bị tiêu diệt nhì người, thái giám ngự thiện chống của chúa thượng cũng trở thành gạch men ngói đập trúng nhưng mà bị tiêu diệt, chúa thượng trốn bên dưới bàn cúng thom thóp không đủ can đảm rời khỏi...!Cục diện như vậy, còn ai nhằm ý cho tới điểm biên thùy xa xăm xôi này? Duy trì cút, giữ lại ko được, thế nào là cũng có thể có cơ hội...”Trần Hồng Phạm coi vẻ mặt mày lộ sự ngao ngán của Vương Uy cũng thở nhiều năm theo dõi, kế tiếp coi xử trừng trị.“95, 96...!100, hành quyết xong xuôi.”Đầu mục thân thiện binh điểm cho tới 100, song đường binh hành quyết mặt khác ngừng tay, kháng gậy gộc thở hồng hộc.Trương Bỉnh Trung kể từ từ ngửng đầu lên, coi nhì vị quan lại bên trên ngồi bên trên đài, ko kêu nhức cũng ko cầu van lơn, cứ coi chằm chằm.Vương Uy liếc hắn một chiếc, bảo với Trần Hồng Phạm:” Kẻ này võ lực rộng lớn người, tuy vậy kiệt ngạo bất thuần, nếu như thông thường, dũng chất lượng như vậy bạn dạng quan lại mến nhất, tuy nhiên giờ chớ nhằm loại như hắn ở lại nhập quân, rời sợ hãi bản thân.”Trần Hồng Phạm mỉm cười khổ:” Tuân mệnh lệnh đại nhân.” Nói rồi vực dậy tiếp cận trước Trương Bỉnh Trung, kể từ bên trên coi xuống:” Bản quan lại vì thế ngươi thực hiện không còn nút rồi, tổng binh đại nhân ko dung ngươi, Trương Bỉnh Trung, ngươi tự động dò xét lối cút không giống cút.”Trương Bỉnh Trung trầm đem hồi lâu, mang trong mình 1 tay rời khỏi, giọng rét mướt tanh:” Nửa năm thực phẩm ko cung cấp.”Trần Hồng Phạm ngửa mặt mày lên trời, coi khung trời thong manh nhòa giây lát, móc trong tâm địa rời khỏi cầm chi phí đồng ném trước mặt mày Trương Bỉnh Trung, nhạt nhẽo giọng nói:” Chỉ có khoảng này.”Trương Bỉnh Trung nguy hiểm trườn dậy, kẻ này thân thiện cao tám thước, kinh điển tuấn tú, râu ria lờm xờm, mũi như sư tử, dung mạo rất là cổ tai quái khác thường, gặp gỡ một chuyến khắc sâu vào tâm trí.

Hắn kệ dòng sản phẩm quần ở mặt mày, đem vẹn toàn dòng sản phẩm mông đàn nhầy ngày tiết thịt nằm trong loại khiếm nhã lủng lẳng bên dưới háng, quỳ bên dưới khu đất nhặt từng đồng, từng đồng xu tiền một...Đợi hắn moi được đồng xu tiền sau cùng nhập khu đất rời khỏi, ngồi lẩm nhẩm điểm một hổi mới mẻ tiếc rẻ rúng coi mặt mày khu đất rỗng ko, lẩm bẩm:” Còn thiếu hụt 147 đồng!”Trần Hồng Phạm nghiêm nghị mặt:” Đây là ân điển của bạn dạng quan lại mang đến ngươi.”Cái mặt mày râu ria xanh tươi của Trương Bỉnh Trung teo lúc lắc bao nhiêu dòng sản phẩm, tay cầm chặt tuyên bố:” Tóm lại, dòng sản phẩm triều Đại Minh này nợ tớ 147 đồng.”Uy vọng triều đình tiếp tục xuống thấp cho tới nút này rồi, cho tới trong cả một thương hiệu quân chất lượng tội phạm còn dám rộng lớn lối như vậy, Trần Hồng Phạm mỉm cười lạnh:” Mặc quần của ngươi nhập, xéo cút.”Trương Bỉnh Trung nhặt quần lên, cũng chẳng đem, thuận tay vắt lên vai, cứ vậy tập dượt cùn tấp tểnh, kể từ từ lết ngoài quân doanh, nhằm lại sau sống lưng rất nhiều huynh đệ nằm trong kề vài ba tác chiến luyến tiếc ko thôi.Đi một mạch rời khỏi cửa ngõ, không xoay đầu lại nữa.Từ khi quân doanh lập ở điểm này, xung xung quanh ngay lập tức không thể bóng người.Phóng đôi mắt coi cho tới, chỉ thấy một gò đống, ngay lập tức kề một gò đống, những gò đống này đều không đảm bảo, tương đương những dòng sản phẩm bánh bao vô cùng rộng lớn ở vắt ngang mặt mày khu đất, bất kể coi trái khoáy hoặc là phải cũng chỉ thấy mặt mày khu đất thô nứt, cây xanh bị tiêu diệt thô, bể bề có duy nhất một gold color, màu sắc của việc đói thông thường.Trương Bình Trung cút, cút mãi, chỗ bị thương bên trên mông dường như không chảy ngày tiết nữa, sinh sống sống lưng không trở nên thương, này là suôn sẻ lớn số 1 của hắn, đoán chừng bao nhiêu thương hiệu cơ cũng nể mặt mày huynh đệ nương tay phần nào là rồi.Đi kể từ trưa cho tới khi mặt mày trời lặn, lại cút kể từ mặt mày trời lặn cho đến sáng sủa, Trương Bỉnh Trung nghỉ chân lại ở một khe núi.Loáng thông thoáng nghe thấy bao nhiêu giờ đồng hồ chiên kêu, mặt mày hắn xuất hiện nay nụ mỉm cười kỳ dị, cút nhanh chóng rộng lớn nhập vào khe núi, bước đi đem phần vội vàng.Năm ni lượng mưa ko chất lượng, bên trên mặt mày khu đất không tồn tại bao nhiêu cỏ, dầu đem cũng xác xơ vàng thô vàng cháy chẳng đem tí đủ chất nào là, trước mặt mày mươi bao nhiêu con cái chiên gầy guộc đang được nỗ lực gặm rễ cây.Một người chăn chiên ngồi bên trên dòng sản phẩm cây không tồn tại vỏ coi đàn chiên của tôi, đùng một cái trừng trị hiện nay Trương Bình Trung ngay lập tức la rộng lớn một giờ đồng hồ, nhảy xuống vứt chạy.

Tên khốn kiếp này sẽ không nên loại chất lượng lành lặn, vốn liếng là tên gọi cao bồi vô lại, dựa dẫm nhập sức khỏe không giống thông thường hoành hành mọi chỗ, kể từ sau khoản thời gian nhập quân ngũ tay bám ăm ắp ngày tiết tanh tưởi càng thêm thắt ko biết kiêng dè ai, xóm thôn xung xung quanh thấy hắn là rời như rời cùn.Trương Bỉnh Trung ko xua đuổi theo dõi, tóm lấy con cái chiên ném mạnh xuống khu đất, be be … con cái xứng đáng thương chiên kêu thảm, chân người chăn chiên nghe thấy như bị đóng góp đinh bên trên mặt mày khu đất, ko chạy nữa.Không biết lấy đâu rời khỏi dũng khí, người chăn chiên gào khan giọng:” Trương Bỉnh Trung, ngươi còn mang đến tớ sinh sống nữa không? Còn mang đến tớ sinh sống nữa không?”Trương Bỉnh Trung mỉm cười híp mắt:” Gia gia chỉ việc một con cái chiên...!Ngoài rời khỏi, tớ mong muốn người sử dụng lão bà của ngươi.”Người chăn chiên giận dỗi lắm, xé toác áo lao đầu húc Trương Bình Trung, tuy nhiên hắn quá gầy guộc gò đâu nên phe đối lập của những người tớ, chỉ thấy Trương Bình Trung đứng cơ lừng lững như ngọn núi, nhằm người chăn chiên tấn công mệt nhọc rồi mới mẻ người sử dụng một tay ngay lập tức lưu giữ chặt đầu người chăn chiên, nhì tay người chăn chiên quờ quạng mong muốn tấn công kẻ ác này, không mong muốn Trương Bỉnh Trung tay nhiều năm người mẫu, sự kháng cự của hắn không khác gì con trẻ con cái.Trương Bỉnh Trung lật cổ tay, người chăn chiên ko chống được xoay một vòng, tiếp sau đó bị dòng sản phẩm chân lông lá đá lộn phèo.Ngực người chăn chiên bị dẫm lên ngực, hắn người sử dụng rất là cũng ko kéo được dòng sản phẩm chân cơ rời khỏi, vô vọng hét về phía căn nhà giành ko xa: “ Xuân Nha, mau chạy cút...”.