mang con thiên tài đi đánh tổng tài

Cho cho tới Khi trở về quê hương, Thời Ngọc Diệp vẫn ở tình trạng u ám và sầm uất.

Vì vừa phải mới nhất hiểu được ghi nhận kết duyên của cô ý và Phong Thần Nam vẫn tồn tại hiệu lực hiện hành, một không khí của nhị người đùng một cái trở thành xấu xí hổ.

Bạn đang xem: mang con thiên tài đi đánh tổng tài

Trong mối liên hệ hôn nhân gia đình, nếu như 1 trong nhị mặt mày tuyên tía thất lạc thì mối liên hệ hôn nhân gia đình sẽ không còn ngừng, bởi vậy cả nhị ko cần thiết tái mét thơm như Khi hoàn thành giấy tờ thủ tục ly thơm.

Ở bên trên bàn ăn, Phong Thần Nam nhìn chằm chằm vẻ mặt mày sững sờ của Thời Ngọc Diệp, hồi lâu mới nhất căn vặn.

“Vì vậy, em đang được tìm hiểu đi ra cơ hội phân tích và lý giải toàn bộ những điều này với tôi chưa?”

Định thần lại, cô nhấp lên xuống đầu trình bày xuôi: “Tôi không tồn tại gì nhằm trình bày. Quá khứ đang trở thành quá khứ. Mọi người hãy quan sát về phía đằng trước và chớ bị ám ảnh vày ký ức.”

“Tôi suy nghĩ anh hoàn toàn có thể van nài giấy tờ khai tử, sau hoàn toàn có thể cưới Tô Cẩm Tú”

Phong Thần Nam nheo đôi mắt, hai con mắt thâm thúy và thấu đáo bại khiến cho người tớ cảm nhận thấy áy náy.

“Đó là cơ hội nhưng mà em mong muốn tôi kết duyên với cô ta?”

“Tôi đang được hệ trọng nhập tình thân của anh ấy, và người nên tháo lui là tôi.”

“Ai trình bày loại này?”

Lần này, lúc tới lượt Thời Ngọc Diệp, cô ko trình bày nên điều.

“Không nên sao? Mặc cho dù tôi bị thất lạc trí lưu giữ, tuy nhiên người xem đều bảo rằng anh và cô ấy là thanh mai trúc mã và đang được kết duyên kể từ lâu”

Phong Thần Nam bắt được then chốt câu này, cau ngươi hỏi: “Em thất lạc trí nhớ?”

“Ừ, với chuyện gì vậy? Đừng cố lường gạt tôi trong lúc tôi thất lạc trí lưu giữ, tôi tiếp tục tìm hiểu đi ra thực sự.

Trước Khi tìm hiểu đi ra, tôi sẽ không còn xen nhập tình thân của ngẫu nhiên ai.”

Cô trực tiếp thắn quá nhận rằng bản thân đã trở nên thất lạc trí lưu giữ, Phong Thần Nam sững sờ vài ba giây rồi mới nhất thở phào thoải mái và thì thì thầm với cùng 1 nụ mỉm cười gượng gạo gạo.

“Chẳng trách móc, em trọn vẹn quên thất lạc tôi.”

Trước bại là vì vậy.

Bây giờ vần vì vậy.

Anh luôn luôn là đối tượng người tiêu dùng bị cô quên khuấy.

€ô trình bày chỉ bảo rằng người xem nên quan sát về phía đằng trước và chớ bị ám ảnh vày những ký ức, vậy nhưng mà anh…

Nghĩ lại trong năm mon trước đó Khi chỉ lưu giữ những ký ức bao nhiêu năm vừa qua, anh chợt cảm nhận thấy bản thân như 1 kẻ ngốc.

Thời Ngọc Diệp nhìn nụ mỉm cười với phần chua chát của Phong Thần Nam, trong tâm địa cảm nhận thấy nhói lên ko thể phân tích và lý giải được, tuy nhiên cô vẫn không hiểu nhiều câu bại Có nghĩa là gì, cô chính thức thấ thỏm trình bày.

“Có chuyện gì đang được xẩy ra với anh vậy?”

“Nếu đấy là cuộc sống đời thường nhưng mà em mong muốn sinh sống, thì kể từ ni về sau tôi sẽ không còn quấy nhiễu em nữa”

Phong Thần Nam đùng một cái thổ lộ một câu Tóm lại, ngây người đứng lên, tiếp cận cửa chính.

Thời Ngọc Diệp nhìn anh thoát khỏi ngôi nhà, sững sờ hồi lâu, trong tâm địa với chút nhức.

“Chính xác thì việc gì đang được xẩy ra ở phía trên..”

Đột ngột xuất hiện tại, và đột ngột tách chuồn.

Có vẻ như không tồn tại gì chính thức thân thiện chúng ta, tuy nhiên nó kết thúc đẩy ko thể phân tích và lý giải được. Vấn đề là cô mong muốn khóc quá.

“Mẹ ko được khóc, quá đạo đức nghề nghiệp fake.”

Thời Ngọc Diệp vội vã vàng đem tay vệ sinh nước đôi mắt bên trên khóe đôi mắt, tuy nhiên Khi cô nhìn lên, cô thấy Bé Lớn đang được đứng ở phía trên đầu cầu thang với vẻ mặt mày khổ cực.

“Con đang được nghe toàn bộ rồi sao?”

Bé Lớn gật đầu và nói: “Con nghe thấy u trình bày dối”

“Mẹ này có?”

“Rõ ràng là u mong muốn tìm hiểu lại những ký ức đang được thất lạc, tuy nhiên lại thổ lộ loại điều trình bày sẽ không còn mong muốn lưu giữ về quá khứ, thực hiện thương tổn chú ấy, nhưng mà còn giúp thương tổn chủ yếu mình”

Xem thêm: công chúa tha mạng

Thời Ngọc Diệp mím môi im re.

Cô ko biết thực hiện thế này nhằm trình bày những điều vì vậy.

Bé Lớn nhìn cô tương tự như mẫu mã cô học tập trò nhỏ thực hiện bậy, thở lâu năm, tiếp cận cái ghế vừa phải nấy Phong Thần Nam người sử dụng, ngồi xuống, đương đầu với cô.

“Mẹ ơi, u cũng hoảng lúc biết thực sự của quá khứ sao?”

“Một chút.”

“Chỉ Khi với dũng khí đương đầu, mới nhất hoàn toàn có thể Phục hồi trọn vẹn trí lưu giữ. Bệnh tim sau cùng tiếp tục nên sử dụng thuốc trợ tim, 1 mình con cái chữa trị cũng không tồn tại hiệu suất cao trọn vẹn. Nếu thực sự mong muốn lấy lại trí lưu giữ, trước tiên nên giải quyết và xử lý những hoảng hãi trong tâm địa đi”

Mẹ và nam nhi kết thúc đẩy chủ thể, ko lâu sau, Bé Hai bước xuống lầu với vẻ mặt mày phức tạp, như thể đang được xẩy ra chuyện rộng lớn.

Bé Lớn nhìn Bé Hai và hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

“Hotsearch ko thể kế tiếp dìm xuống, với người cố ý mua sắm, do đó em ko thể đè xuống”

“Còn với chuyện như vậy?!”

“Em đang được đánh giá bài xích đăng. Phát hiện tại bại là một trong những thông tin tài khoản vừa được tạo ra. Hộ chiếu quốc tế được dùng nhằm xác thực thương hiệu thiệt hoàn toàn có thể là hàng nhái. Nếu ko nên bởi ai bại cố ý mua sắm, bài xích đăng sẽ không còn được phổ cập không có căn cứ, tuy nhiên em đang được bất thần vì thế em ko thể tìm hiểu đi ra hotsearch này là ai mua”

“Còn địa điểm IP của mặt mày bại thì sao?”

“Em đã và đang đánh giá. Đó là quán Internet ko chủ yếu quy. Khách ko cần thiết ĐK thương hiệu thiệt Khi nhập nên ko tìm kiếm được người tiêu dùng thông tin tài khoản. Mé bại cố ý tìm về quán mạng internet ko tìm kiếm được địa điểm IP nhằm đăng bài xích đăng bên trên Facebook. Rõ ràng là nó đang được lập cập nhắm cho tới mẹ: Thời Ngọc Diệp cảm nhận thấy ko thể phân tích và lý giải được: “Nhưng u ko thể lưu giữ ai hoàn toàn có thể thực hiện điều này”

“Ngoại trừ cuộc đấu giá bán, u đang được xúc phạm ai?”

Cô tâm trí một hồi, kể lại những chuyện xẩy ra nhập doanh nghiệp lớn thời gian gần đây, rồi trình bày thêm: “Mẹ suy nghĩ ko cứng cáp người cùng cơ quan nhập doanh nghiệp lớn tiếp tục thực hiện đi ra chuyện như vậy này”

Bé Hai xoay đầu nhìn Bé Lớn với vẻ mặt mày phức tạp rồi mới nhất nói: “Mặc kệ thế này, chắc chắn nên chống thủ. Bất kể thế này, tôi cũng nên lưu ý cho tới biểu diễn biến chuyển thời gian gần đây của những người dân này nhập công ty”

Thời Ngọc Diệp nhìn vẻ mặt mày nhất quyết của Bé Hai Thời hướng dẫn Thiên và hiểu được cậu bé nhỏ sẽ không còn vứt cuộc, bởi vậy cô nhẹ dịu thuyết phục cậu bé: “Để Vân Mặc Tích thực hiện những việc nhỏ này. Mẹ chẳng sao, những con cái không cần thiết phải phiền lòng”

Thời hướng dẫn Thiên nghe u trình bày, bắt chặt tay nói: “Không được, con cái nên đích thân thiện nhằm người bắt nạt u nên nếm vị đăng đắng, cho tới bọn bọn chúng biết với sáu người tất cả chúng ta ở phía trên, chớ hòng động vào trong 1 sợi tóc của mẹ!”

Vào giờ chiều, Mẫn Tuyết Nguyệt cho tới thăm hỏi cửa ngõ và tỏ vẻ lo ngại ngay trong lúc cô ấy vừa phải nhập cửa ngõ.

“Ngọc Diệp, cậu chẳng sao chứ?”

“Tớ chẳng sao.”

“Tớ phát âm được nội dung bài viết bên trên Facebook. Những người bên trên mạng thiệt sự căn bệnh thiến. Cậu vô cùng chớ lưu ý bọn họ! Tớ đang được nhờ người thu xếp thư trạng sư cho tới cậu. Tớ tiếp tục thay cho cậu khiếu nại bao nhiêu con cái chó bại cho tới giã gia bại sản.”

Thời Ngọc Diệp khá cảm động trước sự việc chính đạo của Mẫn Tuyết Nguyệt.

Lần này cô ko nhằm ý cho tới thông tin bên trên Facebook, tuy nhiên người xem xung xung quanh đều vội vã vàng giải quyết và xử lý cho tới cô.

Thời Ngọc Diệp cảm nhận thấy rằng cô rất rất niềm hạnh phúc.

Mãn Tuyết Nguyệt thấy cô ngẩn người ko trình bày nên điều, còn tưởng rằng cô đang được gặp gỡ chuyện rủi ro, nên yên ủi cô: “Ngọc Diệp, chớ buồn, tấm hình này rất giản đơn điều tra”

“Nó nên được khảo sát. Tớ lo ngại rằng những đứa trẻ con có khả năng sẽ bị tác động Khi tất cả cải tiến và phát triển, hoàn toàn có thể tác động cho tới việc đến lớp của bọn nhỏ nhập tương lai…”

“Đừng lo ngại, yếu tố tiếp tục sớm được giải quyết và xử lý.

Nhưng nhưng mà, Ngọc Diệp, cậu với xúc phạm ai bại không? Khi tớ đòi hỏi khảo sát việc này, tớ trừng trị xuất hiện rằng ai này đã mua sắm Hotsearch và việc khống bình bài xích đăng của cậu thì vô thuộc tính, ko thể ép xuống được”

“Tớ ko thông thường chuồn đâu, chỉ đi làm việc.”

Mẫn Tuyết Nguyệt nghe cô trình bày vậy, chợt lưu giữ đi ra điều gì bại nên lấy vào trong túi đi ra một tấm danh thiếp.

“Đúng rồi, trợ lý của tớ bảo rằng hôm bại với người cho tới quán ăn và tìm hiểu cậu mọi chỗ. Về sau tìm hiểu ko thấy nên nhờ trợ lý mang đến cậu danh thiếp của cô ý tớ. Theo những gì tôi thấy thìa là và một doanh nghiệp lớn cậu mà? Tại sao cô ấy lại chuồn một vòng rộng lớn nhằm tìm hiểu như vậy?”

Thời Ngọc Diệp hoảng sợ chũm lấy danh thiếp, nhìn bên trên bại với viết lách thương hiệu của Lý Mạn Như, điều này khiến cho cô càng tăng sững sờ.

Xem thêm: tình yêu trong sáng

“Tại sao cô tớ lại cho tới quán ăn tìm hiểu tôi?”

“Thực đi ra, tôi ko biết cô tớ với thực sự tìm hiểu cậu hay là không. Tôi nghe trợ lý bảo rằng người cô ấy tìm hiểu là Wy, tuy nhiên tôi lưu giữ rằng cậu ko người sử dụng cái brand name này sau khoản thời gian về bên nước. Ngọc Diệp, cậu sẽ không còn trình bày với những người của doanh nghiệp lớn rằng cậu là Wy, đích thị không?”

Thời Ngọc Diệp khá kéo khóe mồm đi ra, rồi mỉm cười ngượng ngùng đáp lại cô: “Ư”