lý tổng vợ ngài lại bỏ trốn rồi

ly-tong-vo-ngai-lai-bo-tron-roi

Nguồn ảnh: Pinterest

Bạn đang xem: lý tổng vợ ngài lại bỏ trốn rồi

Nguồn truyện: wattpad.com/user/BrennaHu

Đã rộng lớn tám giờ tối bên trên TP.HCM tráng lệ của nước Mỹ - Los Angeles. Hà Hoa Tử một vừa hai phải về lại nhà sau buổi bữa tối. Không như ngày bình thường, tối ni sư bị người tao mang lại leo cây nên cần cút ăn 1 mình. Người với hứa cút ăn kèm cô tối ni lại bận việc, vậy nên quăng quật rơi cô ở quán ăn không xa lạ của nhị người.

Cô một vừa hai phải đựng giầy vô tủ thì nghe giờ gõ cửa ngõ liên tiếp ko ngớt. Trong lòng Hà Hoa Tử thời điểm hiện tại chợt nổi lên sự phiền lòng, giờ này ai lại cho tới mò mẫm bản thân chứ? Hoa Tử tiếp cận, coi qua chuyện camera bình an thì thấy người gõ cửa ngõ là Dương Việt Bân. Lòng cô trở thành yên tâm, thở phào thoải mái rồi tiếp cận Open.

Nhìn thấy tầm dáng Dương Việt Bân vô nằm trong oi sắng. Hình như với chuyện gì bại đặc biệt cần thiết nên mới mẻ chạy đến tới tận phía trên. Hoa Tử còn chưa kịp chất vấn chuyện gì thì Việt Bân đã đi được trực tiếp vào trong nhà và xối đồ uống. Cô đã và đang quen thuộc với việc bất ngờ của anh ý thất lạc rồi, chẳng buồn la mắng. Hoa Tử thời điểm hiện tại sử dụng giọng điệu hời dỗi, phát biểu với anh:

- Bỏ lại bản thân ở quán ăn còn ko đầy đủ hoặc sao còn chạy cho tới phía trên thực hiện gì? Đến van lỗi?

Dương Việt Bân sau khoản thời gian húp xong xuôi nước vô ly ngay lập tức thở thì hục, lấy khá, đáp:

- Đại đái thư của tôi ơi, cậu chớ giận dỗi nữa. Mình với chuyện đặc biệt cần thiết cần báo mang lại cậu, tuy nhiên cậu cần điềm đạm sau khoản thời gian nghe bản thân.

- Chuyện gì? Là group nhạc hoặc ca sĩ nào là lại cho tới phía trên biểu diễn? Ngày bao nhiêu nhằm bản thân bố trí lịch trình?

Dứt câu nói., Hoa Tử coi Dương Việt Bân. Thấy đường nét mặt mày của anh ý thời điểm hiện tại, cô đoán ko cần chuyện đùa. Chuyện này còn có vẻ đặc biệt nguy hiểm. Mặt Dương Việt Bân lại càng ngày càng trở thành tệ rộng lớn, anh ko biết nên hé câu nói. ra sao mới mẻ ổn định. Hà Hoa Tử nhượng bộ như cũng cảm biến được, chuyện tuy nhiên Việt Bân chuẩn bị tâm sự tiếp tục đặc biệt kinh xịn. Anh ngặt nghèo nghị phát biểu với cô:

- Mình một vừa hai phải cảm nhận được tin cẩn, toàn cỗ CP doanh nghiệp lớn của thân phụ cậu thời điểm hiện tại đều đang trong tay Lý Đông Lượng.

Tim Hà Hoa Tử như ham muốn rơi ra bên ngoài. Cô thất thần và đặc biệt sốc sau khoản thời gian nghe Dương Việt Bân phát biểu, nhâm nhẩm vô miệng: " Không thể nào! ". Đúng như anh suy nghĩ, Hà Hoa Tử ko thể đồng ý được việc này, Việt Bân tiếp cận tóm lấy tay cô, vẻ mặt mày rất là phiền lòng, hỏi:

- Hoa Tử, cậu không vấn đề gì chứ?

- Không! Chắc là vấn đề của cậu sai rồi, anh tao ko thể nào là cư xử với mái ấm gia đình bản thân như vậy?

Hà Hoa Tử trở thành điên loàn sau khoản thời gian nghe tin cẩn dữ. Cô liên tiếp nhấp lên xuống đầu. Không, tin cẩn này chắc hẳn rằng sai thực sự. Đúng rồi, làm thế nào hắn hoàn toàn có thể thực hiện vậy với mái ấm gia đình bản thân chứ.

- Việt Bân, cậu phát biểu cho bản thân có thể đi, tin cẩn này sẽ không cần là việc thiệt, trúng không?

Dương Việt Bân cúi mặt mày, ko vấn đáp Hà Hoa Tử. Cô tức tốc lấy điện thoại cảm ứng thông minh và gọi tức thì về Hà gia tuy nhiên ko thấy ai nghe máy. Không tạm dừng ở bại, Hoa Tử nối tiếp gọi riêng biệt mang lại thân phụ và u tuy nhiên lại ko thể liên hệ được với chúng ta. Đột nhiên, cô vô trang thông tin tiên tiến nhất, thấy với tin cẩn CP doanh nghiệp lớn của Hà gia thời điểm hiện tại đều ở trong tay Lý gia và còn tồn tại tin cẩn Hà gia đang được bên trên bờ vực vỡ nợ.

Trong phút chốc, Hà Hoa Tử tiếp tục trượt gục xuống khu đất. Dương Việt Bân chạy cho tới nâng lấy cô.

- Tại bản thân, toàn bộ là bên trên bản thân. Tại bản thân mà người ta mới phát vì vậy.

Ngay kể từ khi Hà Hoa Tử ko thể gọi được mang lại ba mẹ, cô tiếp tục công bố này trọn vẹn là việc thiệt. Và cũng tức thì khi ấy, Hoa Tử tiếp tục rơi những giọt nước đôi mắt cảm nhận thấy tội lỗi của tớ. Cô tự động trách móc tôi đã khiến cho chúng ta cần khổ sở sở. Nhưng Dương Việt Bân tiếp tục nhanh gọn yên ủi cô, anh biết cho dù bản thân với phát biểu gì, Hoa Tử vẫn ko thể ngừng áy náy.

Xem thêm: cha của cục cưng là tổng tài

Hà Hoa Tử xoay mặt mày vô lòng Dương Việt Bân, khóc thật to. Khóc nhằm bạn dạng thân thuộc cô cảm nhận thấy dễ chịu và thoải mái rộng lớn đối với thời điểm hiện tại.

Sau Khi tiếp tục khóc đồ sộ một trận, Hà Hoa Tử với khuôn mặt thất lạc không còn cả thần sắc, tiếng nói không còn khá mức độ nào là, lênh láng thê lương:

- Việt Bân, cậu phát biểu coi lúc này bản thân nên làm những gì đây?

Dương Việt Bân nhẹ dịu lấy tay ấm cúng vệ sinh giọt nước đôi mắt còn ứ ở khóe đôi mắt Hoa Tử, nhỏ nhẹ nhõm nói:

- Mình suy nghĩ lúc này mặc dầu cậu vẫn muốn hay là không, cũng nên trở lại bại một chuyến.

Hà Hoa Tử nghe xong xuôi ngay lập tức đứng nhảy dậy. Cô cút trực tiếp vô chống, lấy tư trang hành lý đi ra và lôi không còn ăn mặc quần áo xếp vô. Tay cô thời gian nhanh nhẹn, một vừa hai phải thực hiện một vừa hai phải dặn dò Dương Việt Bân:

- Trong khi bản thân xếp ăn mặc quần áo, cậu chung bản thân bịa vé máy cất cánh sớm nhất.

- Được.

- Sẵn tiện chung bản thân khảo sát về điểm ba mẹ bản thân đang được ở.

Một lát sau, Dương Việt Bân quay trở lại vô chống và phát biểu với Hà Hoa Tử:

- Mình tiếp tục bịa chung cậu chuyến cất cánh vô khi chục giờ chục lăm phút. Cậu với tứ mươi lăm phút nhằm sẵn sàng.

- Còn về ba mẹ mình? Họ như vậy nào?

- Bác Hà đang được ở khám đa khoa Nhân Ái.

Ngay cả Khi được Dương Việt Bân tài xế mang tới trường bay, trong tâm Hà Hoa Tử vẫn ko không còn u sầu. Thấy cô cứ ủ rũ mãi, vô xe pháo lại sở hữu sự vắng lặng cho tới không dễ chịu, Việt Bân mới mẻ sử dụng câu nói. nhằm trấn an cô:

- Mọi chuyện rồi tiếp tục ổn định thôi, cậu chớ phiền lòng quá!

- Về cho tới bại, bản thân ko biết cần đương đầu sao với ba mẹ. Mình trúng là 1 đứa bất hiếu, trước giờ đều hồi hộp mang lại xúc cảm của bạn dạng thân thuộc, không dừng lại ở đó toàn đưa đến nỗi buồn mang lại chúng ta.

Nhiều chuyện ko hoặc xẩy ra và một khi tạo cho Hà Hoa Tử khi cảm nhận thấy vô nằm trong ngán chán nản. Cô không hề thiết với việc gì nữa.

Đến trường bay, Dương Việt Bân ôm hình mẫu ôm giã từ với Hoa Tử, luôn nhớ dặn dò cô:

Xem thêm: âu dương y phàm

- Nhớ lưu giữ sức mạnh, với chuyện gì thì gọi tức thì cho bản thân nhằm bản thân chung cậu.

Hà Hoa Tử gật đầu lênh láng miễn chống rồi cô xoay người tách cút. Nhìn bám theo dáng vẻ sống lưng cô cho tới Khi bóng hình ấy không hề vô tầm đôi mắt, Dương Việt Bân mới mẻ tách cút. Anh xoay vô xe pháo tuy nhiên lại ko tách cút, anh âm thầm nghĩ:

" Hoa Tử, cậu cứ đợi bản thân. Mình chắc chắn sẽ hỗ trợ cậu. "