không bạch hiệt

Bầu trời vừa phải tờ nhòa sáng sủa, xuyên qua quýt cái căn nhà hấp thụ vào hiên chạy dọc điểm A Tá đang được ngủ ở kề bên lan can, tuy nhiên cậu lại ham muốn ở mãi vô niềm mơ ước bại liệt, nhất là vô mơ cậu chỉ ham muốn Đỗ Triết ở mặt mũi, độ sáng tầm thông thường này sẽ không thực hiện rung rinh động được cậu. Nhưng nó đã biết thành thực hiện đảo lộn niềm mơ ước của cậu vì thế được hắn tá đi qua thức tỉnh.

Y tá căn vặn cậu vì thế sao lại ở phía trên ngủ?

Bạn đang xem: không bạch hiệt

Đèn ngoài hiên chạy dọc sáng sủa rực, khóe mồm ươn ẩm ướt, vừa phải quyết định vệ sinh nước miếng, mới nhất quan sát bên trên tay đem nhị tấm miếng dán hạ sốt? Việc này đã xẩy ra khi nào? Thoạt nhìn thiệt là ngu ngốc.

Cậu trôi chảy xé tinh khiết rồi ném vô thùng rác rưởi, cảm ơn cô hắn tá đang được nằm trong cậu tăng trưởng bậc thang, cậu trêu rằng tứ bể là căn nhà, buồn ngủ thì điểm nào thì cũng là chóng.

Đầu tiên, cậu trộm chuồn thoát khỏi chống, trước đôi mắt gần như là trở thành một color hắc ám, sau rất nhiều lần cố định và thắt chặt thần, cậu nhìn trộm kể từ dù cửa ngõ kính nhỏ trực tiếp đứng bên trên ô cửa nhưng mà đầu Đỗ Triết đang được dựa sườn lưng vô ghế sô trộn, đôi mắt nhắm nghiền và tay đan vô nhau đặt tại bên trên đùi, khắp cơ thể dựa sườn lưng vô số trộn.

Họ vẫn đang được ngủ, chúng ta sẽ ảnh hưởng thức tỉnh nếu như cậu chuồn vô. Eo đau tới mức đứng ko được, cậu đứng trực tiếp chống một tay, cho tới phía bên ngoài nhìn vô gương Tolet công nằm trong phía bên ngoài.

Dùng rất là lực toàn thân thiết gập người trở nên một vòng cung. Thấy bên trên sườn lưng lại càng thêm thắt sưng, cướp địa điểm trung tâm. Cậu tức thì ko vui vẻ, uể oài rồi tức phẫn uất nghĩ: 'Haizzz, bản thân ko đầy đủ tư phương pháp để mang trong mình một làn domain authority ko sẹo sao?!'

Cậu dứt khoát tiếp cận căn nhà ăn mua sắm món ăn sáng sủa, sung sướng về bên với túi đồ ăn, nghĩ về cho tới cảnh lại được nhìn chúng ta bữa sáng, lòng cậu càng vui vẻ sướng, thắt sườn lưng nhức nhối như 1 người binh thất thủ bước về cấm trại, quả thực dung dịch gây mê là cực tốt.

Cánh cửa ngõ được há cẩn trọng, rèm bao phủ đang được kéo lịch sự nhị mặt mũi, và mang trong mình một tia nước phun đi ra kể từ chống tắm.

Bước chân A Tá rất rất nhẹ dịu, ngại túi nilông vô tay cọ vô người phân phát đi ra giờ đồng hồ, cũng không đủ can đảm để trên bàn cafe, phá vỡ khoảng không gian yên lặng tĩnh này, người sử dụng độ sáng có một không hai hòn đảo xung quanh dịch rời lịch sự cửa ngõ chống tắm

Ở cửa ngõ trộm nhìn Đỗ Triết lòi ra nửa khuôn mặt mũi mặt mũi, đang được chỉ dẫn Nhu Nhu tấn công răng vệ sinh, chỉ rất có thể kể từ khía cạnh của cậu nhìn đi ra một chút ít đàng sau đầu anh.

Đỗ Triết thực sự rất rất xuất sắc. Ngay cả hình dạng đàng sau đầu của anh ấy cũng tương đối tuyệt vời, làn tóc ngắn ngủi nhỏ gọn của anh ấy trọn vẹn tương thích. Đường viền của cái áo sơ-mi giản dị và đơn giản ôm sát khung người đưa đến lối cong hấp dẫn.

Thực sự là rất rất ham muốn chạm vô nó.

Thật xin xỏ lỗi, mới gần đây có lẽ rằng cậu đang được rất rất mệt rũ rời, khung người tạo nên tội ác này chỉ với lại một phản xạ tương đối đỏ lòe tai.

Nhắc mới nhất lưu giữ, tối qua quýt thực sự là thời tự khắc ấn tượng

Cho nên, chạy cái quỷ a! Thật là rơi rụng đuối

Đỗ Triết và Nhu Nhu hòa thích hợp cho tới ko đành lòng huỷ hỏng cảnh quan, tấn công răng vệ sinh cũng không bao giờ quên học tập giờ đồng hồ Anh, Đỗ Triết đem nước ngoài ngữ chất lượng rộng lớn cũng không tồn tại gì quá xa lạ, cho dù sao khi tham gia học ĐH, cậu đang được biết vấn đề này. Đỗ Triết là một trong những Chuyên Viên về ngữ điệu, và những ngữ điệu phụ thì rất có thể học tập rằng nghịch tặc. Chứ Tiếng Anh ko nên là rằng đùa.

Cậu ko lưu giữ rằng giờ đồng hồ Anh ở ngôi trường mầm non ko cho tới chuyên môn này.

"Nhu Nhu, con cái ra đi ngoài trước, baba nép dọn một thời gian."

Nhu Nhu thiếu hụt ngủ trầm trọng bước đi ra kể từ chống tắm còn đang được ngủ gà ngủ gật, vừa phải trông thấy A Tá, hai con mắt tơ tưởng của con cái nhỏ nhắn chợt lóe lên những vì thế sao, cuống quýt vàng chạy cho tới bao bọc lấy cậu: "Daddy! Tại sao Nhu Nhu tỉnh người mới nhất cho tới. Daddy! Lần sau chớ nghịch tặc trốn mò mẫm với con cái nữa, con cái không thích nghịch tặc trò này với những người đâu."

A Tá phụ thuộc tường đáp: "Daddy chuồn mua sắm món ăn sáng sủa mang đến con cái và Baba."

Đỗ Triết nghe giờ đồng hồ cậu, cũng ko túa căng thẳng bên trên tay đi ra, nước nhỏ giọt chảy xuống, trông thấy cậu xách nhị túi điểm tâm, ngay tắp lự túa căng thẳng đặt tại bên trên bàn cafe, tiếp sau đó hỏi: "Cậu chuồn như này lại trốn?"

Trốn? Cái gì nên trốn?

A Tá bị Nhu Nhu kéo xuống, nửa giây sau cậu lưu giữ cho tới cái cớ tối trong ngày hôm qua tình cờ thể hiện, rằng tránh việc lời: "Ân, đem lão gia gia ở chống không giống. Ông tớ mất ngủ, nên em đang được ngồi nghịch tặc cờ với ông ấy." Sợ rằng anh tiếp tục truy cứu vớt tiếp, cậu nhanh gọn đem chủ thể nói: "Ăn chút bữa sáng sủa nhé!"

Nhu Nhu kể từ vào trong túi đồ ăn lựa chọn kể từ trái khoáy nên, mang ra cái lớn số 1 đút vô mồm A Tá: "Daddy! ăn chuồn ~!" Khi A Tá trông thấy cái bánh bao rộng lớn hấp, khắp cơ thể đều ko chất lượng, cậu thực chất nhút nhát, ngay tắp lự cố lấy nó đi vào mồm Nhu Nhu: "Nhu Nhu ăn trước chuồn."

"Baba, người cũng ăn đi!"

Đỗ Triết xoa xoa cái đầu Nhu Nhu, hai con mắt thâm nám thúy như sao, khẽ cười: "Con ăn trước chuồn."

Ai, hẳn là vì thế lại ngồi ở phía trên nên Đỗ Triết mới nhất không thích bữa sáng.

Cậu ham muốn rằng với Nhu Nhu rằng bản thân nên tách chuồn trước, tuy nhiên Nhu Nhu tựa như một đái binh sỹ đang được theo đòi dõi kẻ thủ, chỉ việc cậu ham muốn thì thầm, nhị cái bánh bên trên tay Nhu Nhu đang được nhét vô mồm cậu, nhai một ngụm rộng lớn nhồi phồng nhị má, nhưng mà ko kịp rằng lời nói này.

Ăn hoàn thành nhị cái bánh bao rộng lớn hấp, người sử dụng ống bú chọc vô sữa đậu nành một giờ đồng hồ "chất" nhẹ nhàng, đem mang đến cậu chắc chắn nên nốc hoàn thành, sau khoản thời gian đánh giá lòng bình thật sạch sẽ. Sau bại liệt cố cái rộng lớn của tớ lên, đem lên mồm gặm một miếng, nhấp lên xuống đầu như 1 bà cụ non, bất lực nói: "Daddy, con cái bồn chồn bữa tiệc cho tất cả những người lắm".

A Tá sửng oi một hồi, tiếp sau đó ko nhịn được cười cợt nói: "Thiên a, ai dậy con cái này?"

Nhu Nhu liếc cậu một cái: "Người dạy dỗ nó."

A Tá tràn trề ý cười cợt, cậu dạy dỗ nó khi nào?

Nhưng kỹ năng ngữ điệu của Nhu Nhu trái khoáy thực cực mạnh, có lẽ rằng được thừa kế kể từ ren ngữ điệu mạnh mẽ của Đỗ Triết. Câu thứ nhất của đứa trẻ con ko nên kêu "Baba" thì đó là "Daddy". Nhưng Nhu Nhu lahi lợi nhị rộng lớn, gọi "Daddy's Death", cậu bất lực nhưng mà bao phủ mặt mũi. (Chắc ai ai cũng biết nghĩa chữ bại liệt ha: thân phụ bị tiêu diệt ấy 😳😳😅😅)

Sau này nghĩ về kỹ lại, có lẽ rằng là vì thế thông thường rằng với Nhu Nhu "Daddy mệt mỏi bị tiêu diệt rồi, thiệt sự mệt mỏi bị tiêu diệt rồi", tuy nhiên câu này so với cô nhỏ nhắn chín mon tuổi tác quá nhiều năm, vì thế cô nhỏ nhắn mới nhất giản dị và đơn giản hóa trở nên "cha chết", sửng oi tột nằm trong...

Hai thân phụ con cái bữa sáng hoàn thành, Đỗ Triết còn ko tiếp đây, nếu như không bữa sáng tiếp tục nguội rơi rụng, A Tá nhanh gọn đứng lên chuồn vô chống tắm: "Ăn chút điểm tâm đi? Nếu ko....không thích em ở bại liệt, em rất có thể ra bên ngoài ...

Cái nhưng mà Đỗ Triết đang được cố lên, nếu như nhìn kĩ, thì nó là cái áo lenđã dìm nước rất nhiều lần nhưng mà vẫn còn đó bám tiết.

Không hoàn thành, ăn mặc quần áo cậu quên giặt.

Đỗ Triết đang được giặt ăn mặc quần áo dơ, nhướng mi hỏi: "Một lát chưng sĩ sẽ tới tiêm mang đến cậu, Nhu Nhu cũng tiếp tục thái sợi. Cậu quyết định trốn sao?"

"Được ... Được rồi, tôi ko chuồn nữa." A Tá đứng ở kề bên Đỗ Triết, nhìn xuống song căng thẳng tay vật liệu nhựa của Đỗ Triết bị dìm nội địa, rồi nói: "Em tự động bản thân thực hiện, em tự động thực hiện, anh chuồn bữa sáng chuồn, nhìn anh thiệt tiều tụy, châc là ko nghỉ dưỡng, công ty lớn..."

Đỗ Triết đang được xoa tay tạm dừng, óc A Tá như bị đoản mạch, quan sát tôi đã rằng bậy, tránh việc nhắc gì cho tới công ty lớn, nhanh gọn xâm nhập vô chậu một cơ hội thông tục, cố lấy chậu ăn mặc quần áo dơ. Xoay người lịch sự nhị mặt mũi, đẩy Đỗ Triết lịch sự một phía, nói: "Anh chuồn nghỉ dưỡng một chút ít chuồn, vô đôi mắt đều là xích thằng tiết."

Thực khiến cho người tớ nhức lòng

Đôi tay đang được sưng trở nên heo giạng vô vào chậu, gặp gỡ nước thì tựa như câu cá nội địa đá, phút chốc tay tiếp tục sưng đỏ lòe, ngày hè thì cảm nhận thấy ngày đông ra làm sao.

Đỗ Triết bị đẩy đi ra cũng ko nhúc nhắc, ham muốn nhìn cậu đương đầu với việc giặt giũ phiền toái nhất, tuy nhiên tay của cậu thiệt sự sưng lên, bên trên mu bàn tay phù lên một viên rộng lớn, động tác rất rất đủng đỉnh, những vết dơ cứng đầu dính vào.

Sau từng nào năm vẫn không tồn tại chút tiến thủ triển này.

Đô Triết đem tay gạt nước, lấy khăn tinh khiết vệ sinh chuồn những giọt nước còn còn lại, lãnh đạm nói: "Nhu Nhu đang được gọi cậu."

Cậu tảo tai ra bên ngoài tức thì tức thì, cậu liệu có bị nặng tai rồi không? Tại sao lại ko nghe thấy gì cả.

"Daddy!" Giọng gọi rất rất rộng lớn.

"?"

Cậu xoa xoa lỗ tai, cảm nhận thấy ko thể phân tích và lý giải được, đó là tiết điệu tín hiệu lờ lững trễ sao? Hôm ni là ngày cần thiết nhằm Nhu Nhu tháo dỡ chỉ vá. Đừng nhằm xẩy ra trường hợp hi hữu rộng lớn này. Cậu cuống quýt vàng bước đi ra ngoài: "Anh cứ nhằm đấy! Em ra bên ngoài coi qua".

Xem thêm: Mitom - Kênh Xem Bóng Đá Online Uy Tín Hàng Đầu Hiện Nay

Đỗ Triết không xoay đầu lại, nhưng mà là nhẹ nhàng gật đầu.

Nhu Nhu cố cuốn sách hình ảnh kỳ quặc, giọng con cái nhỏ nhắn cao lên thật nhiều, "Hahahha! Con ham muốn nghe cuốn sách hình ảnh của Daddy."

A Tá bất lực nói: "Để baba phát âm mang đến con"

"Daddy, con cái ham muốn người phát âm." Nhu Nhu ngồi bên trên đùi mượt nhũng của cậu, ngăn ngừa ko mang đến cậu tách chuồn, độc đoán nói: "Hôm ni con cái chuồn thái sợi, người nên chiều con!

"Được, được." A Tá rằng nhanh chóng, rằng ngay tắp lự mươi lăm trang vô một phút ko thở, khi Vương Duẫn Triết phi vào, nghe thấy vận tốc, ko ngoài rằng đùa: "Dung lượng phổi của cậu thiệt chất lượng."

Khi Nhu Nhu trông thấy Vương Duẫn Triết như trông thấy một bóng ma mãnh, "A" vùi trong tầm tay của cậu, xứng đáng thương nói: "Daddy, con cái ngại."

A Tá trong trái tim nghĩ về, tôi cũng ngại, chỗ bị thương bên trên sườn lưng của cậu rất rất nhức, sau khoản thời gian vá chuyến loại nhị bên trên sườn lưng vô sáu năm vừa qua, đau tới rút mũi chỉ nhìn lại cũng ko Chịu nổi, chưa tính còn chỗ bị thương đem mủ vì thế địa điểm kha khá cao, nên quan ngại ngùng ko thể bôi dung dịch đúng chuẩn nhưng mà ko vặn cánh tay cho tới vị trí nhức.

Đùa thôi, vì thế chỗ bị thương sau sườn lưng đang được đem mủ nhưng mà oi cao siêu mon, khó khăn nhưng mà quên được.

Đỗ Triết giặt ăn mặc quần áo treo bên trên ban công, tiếp cận bế Nhu Nhu lên vỗ sườn lưng an ủi: "Đừng ngại, baba cho tới rồi." Dư quang quẻ trông thấy A Tá càng khẩn trương rộng lớn Nhu Nhu, miễn chống theo đòi con cái nhỏ nhắn, chỉ vô bản thân, cậu rằng, "Daddy cũng ở phía trên."

Vương Duẫn Triết ngồi xổm xuống tổ chức đả kích nhẹ dịu so với Nhu Nhu, nhằm con cái nhỏ nhắn đặt điều chống bị xuống, phối phù hợp với mình: "Nào, Nhu Nhu, chớ ngại, tớ rất rất hiền lành lành lặn."

Nhu Nhu ậm ừ với anh tớ, nhanh gọn ngồi xuống thân thiết nhị người chúng ta, từng người cướp một đùi nén chặt vô nhau.

Nhu Nhu bị nghiền cho tới vô pháp thay cho thay đổi dạng, sánh vai nhị chân đặt điều cạnh nhau, rất có thể lưu giữ lại kết cấu không xa lạ xuyên qua quýt lớp vải vóc, mặt mũi A Tá đỏ lòe bừng, hung hăng vỗ đầu, tâm lý vật gì a?

Nhưng Nhu Nhu đang đi tới tai cậu thì thầm: "Daddy, con cái chớ ngại, hehe, là con cái cố ý thực hiện vậy."

Cậu đầy đủ đồ sộ đôi mắt, rơi rụng một khi lâu sau mới nhất trả hồn lại.

Đầu nhức, Nhu Nhu bị thương vẫn không bao giờ quên trợ công thiên chức Thiên sứ của tớ, có vẻ như như việc dậy con nhỏ nhắn kể từ quăng quật dự định này vẫn còn đó một đoạn đường nhiều năm phía đằng trước.

Y tá đang được sẵn sàng khí cụ thanh trùng Vương Duẫn Triết tháo dỡ băng thoát khỏi vết phẫu thuật, anh cố khí cụ đem mang đến hắn tá và người sử dụng hễ trị khuẩn vùng domain authority xung xung quanh vết phẫu thuật. Anh tớ nói: "Nhu Nhu chớ ngại, ca ca thực hiện rất rất nhẹ dịu. "

A Tá còn ngại hãi rộng lớn Nhu Nhu liếc đôi mắt một chiếc, kể từ xa thẳm trông thấy chỗ bị thương vá vá, kim chỉ đang được rơi xuống, cai trị cả một cánh tay, bất giác nhíu mi, buồn phiền cho tới ham muốn hộc tiết.

Cậu tức phẫn uất đập ghế sô trộn, hận bạn dạng thân thiết đang không đảm bảo an toàn được Nhu Nhu, Nhu Nhu xinh xắn như vậy, sau đây làm thế nào rất có thể mang trong mình một cái váy nhỏ thực hiện lộ cánh tay? Tại sao bản thân lại không có tác dụng như vậy?

Cùng khi bại liệt, bờ vai dựa chặt lại, Đỗ Triết nhíu mi chú ý để ý từng động tác của Vương Duẫn Triết, mới nhất nhẹ dịu đứng lên nhìn xung xung quanh, Đỗ Triết cúi đầu tò mò mẫm nói: "Không sao đâu. Sẽ mau khỏe khoắn thôi."

Với sự tự do thoải mái thứu tự của nhị người thân phụ này, Vương Duẫn Triết căn bạn dạng ko cần thiết hoạt động trí tuệ, người sử dụng nhịp triệu tập nâng sợi chỉ lên, người sử dụng kéo hạn chế sợi chỉ chôn vô domain authority thoát khỏi đôi mắt kim, người sử dụng nhịp kéo đường chỉ may đi ra ở kề bên sợi chỉ, sau khoản thời gian thanh trùng domain authority vị hễ một đợt tiếp nhữa, người sử dụng gạc bao phủ lại, sau cuối người sử dụng băng bám cố định và thắt chặt lại, giơ ngón tay cái lên mỉm cười: "Nhu Nhu trái khoáy là gan dạ."

Nhu Nhu ngửng mặt mũi lên và rằng một cơ hội tự động hào: "Tất nhiên rồi!" Sau bại liệt con cái nhỏ nhắn đòi hỏi Daddy và baba hít lên má mình: "Con ham muốn hôn!".

A Tá và Đỗ Triết bên cạnh đó tiến thủ cho tới hít lên má cô, Vương Duẫn Triết cảm nhận thấy tấm hình rất rất đã mắt, mới nhất lấy Smartphone địa hình đi ra bấm chụp.

A Tá ngại hãi nhìn Đỗ Triết, trong trái tim ko vừa phải ý, tiếp sau đó nhanh gọn tảo lịch sự Vương Duẫn Triết đang được nhìn xuống Smartphone địa hình, tự dự ko biết nên rằng như vậy nào: "Bác sĩ Vương, đặc điểm này ...

"Cảm ơn, lát nữa gửi hình ảnh mang đến tôi." Đỗ Triết nhéo sinh sống mũi Nhu Nhu, vẻ mặt mũi ôn nhu rằng tức thì.

A Tá thở phào thoải mái, Vương Duẫn Triết rằng một giờ đồng hồ "Ò":

"Không trở nên yếu tố ~!

A Tá hỏi: "Cắt chỉ ngay tắp lự rất có thể xuất viện đi?"

Giấy tờ ở phong VIP là một trong những việc rất rất hiểm nguy

Vương Duẫn Triết nép dọn đồ vật nghề: "Có thể xuất viện!"

Đỗ Triết thờ ơ liếc nhìn cậu, ghẻ lạnh nói: "Tốt rộng lớn không còn nên ở lại thêm thắt nhị ngày nhằm để ý. Tại căn nhà không tồn tại nhân viên cấp dưới hắn tế nên ko biết xử lý chỗ bị thương ra làm sao."

Đỗ Triết đối cách thức phàn nàn phiền chỗ bị thương ko xử lý được, hảo chuồn, thiệt sự ko được, tuy nhiên rất có thể đem đến khám đa khoa tổ hợp được ko, ngân sách cao ngất trời nhưng mà vướng như thế, thiệt ham muốn khóc quá chuồn.

Một khi sau, cho tới lượt A Tá chuồn tiêm, hiệu trưởng vườn trẻ đích thân thiết cho tới và một vài ba nghề giáo, nghe rằng thời điểm hôm nay Nhu Nhu đang được thái sợi, ngay tắp lự cho tới phía trên yên ủi nằm trong hiệu trưởng ngôi trường mầm non, hỏi: "Ngoài đi ra, tôi rất rất hàm ân Đỗ tiên sinh phía trên. Đã tài trợ mang đến hoạt động và sinh hoạt bố mẹ - con cháu. Chung tay thực hiện áo tơi, ngày mai ko biết Đỗ tiên sinh đem rảnh tham gia không?"

Chờ đang được, hoạt động và sinh hoạt của thân phụ u và con cái cái?

Hình thức hoạt động và sinh hoạt của thân phụ u - con cái cái?

Tại sao cậu ko biết?

Đỗ Triết cúi đầu căn vặn Nhu Nhu, "Có ham muốn chuồn không?"

Với hai con mắt lung linh, Nhu Nhu hào hứng nói: "Có tương tự chuyến trước nằm trong baba thực hiện áo tơi không? Muốn đi! Muốn đi!"

Sau tai nạn thương tâm của Nhu Nhu, Đỗ Triết đang được tâm lý rất mất thời gian vô thời hạn rảnh rỗi, đưa ra quyết định phân bổ nhị quỹ cá nhân tài trợ mang đến ngôi trường mầm non, một phía, cậu đòi hỏi góp vốn đầu tư nhiều hơn thế vô an toàn ngôi trường mầm non, mặt mũi không giống, cậu tổ chức triển khai hoạt động và sinh hoạt "Chung tay thực hiện áo mưa" của bố mẹ và con cháu. (Nghe cho tới 2 chữ "áo mưa" đầu tui lại liên tưởng cho tới loại không giống 😱🌚)

Vấn đề này anh vẫn nên tâm lý với tư tưởng thơ ngây của toàn bộ lũ trẻ con, chuyện này sẽ không được cố ý, rất có thể chỉ là việc tò mò mẫm thâm thúy và vô tình đem đẩy, tuy nhiên vấn đề đó lại nhắc anh một điểm không giống, này là những đứa trẻ con không giống rất có thể ko bị nockout trừ tiếp tục ghen tị ghen tị vì thế Nhu Nhu đem những loại mới nhất nhưng mà bọn chúng không tồn tại, nên là anh ấy lo ngại rằng Nhu Nhu sẽ ảnh hưởng xa lánh, cho dù sao thì anh đã và đang demo loại mùi vị này, nó thực sự không dễ chịu.

Nhưng thực hiện thế này nhằm Nhu Nhu hòa nhập vô group như quý khách và không trở nên xa lánh lúc không nên đem ngôi trường khuôn giáo? Cách anh nghĩ về đi ra là nỗ lực nhằm những thiếu nhi mang trong mình một cái áo tơi tương tự nhau, bên cạnh đó, để ý rộng lớn nhằm rời con cái nhỏ nhắn bị rất nhiều ganh tị nổi trội.

Bây giờ Nhu Nhu có vẻ như rất rất mong ngóng sự khiếu nại này, nở một nụ cười cợt nhẹ nhàng, Đỗ Triết ko ngoài ngửng đầu đáp: "Vậy tất cả chúng ta cũng chuồn."

A Tá ko rằng gì vô xuyên suốt quy trình. Cậu nghĩ về này là hoạt động và sinh hoạt thân thiết thân phụ u và con cháu tự vườn trẻ tổ chức triển khai. Cậu kỳ vọng rằng Đỗ Triết ko xuất hiện nhằm cậu rất có thể nhập cuộc. Dù sao thì Đỗ Triết và Nhu Nhu đang được bên cạnh nhau thao tác này rồi, phần còn sót lại cậu ham muốn thâu tóm thời cơ này một cơ hội chắc hẳn rằng.

Nhưng sự khiếu nại này không chỉ là đem Đỗ Triết bảo trợ, giờ khắc này anh cũng hứa tiếp tục nhập cuộc, vì thế cậu là không tồn tại thời cơ trông đợi.

Cậu nên tự động yên ủi bản thân, không vấn đề gì cả, đợi chuyến sau vẫn luôn luôn có tương đối nhiều thời cơ.

"Vậy ngày mai tôi tiếp tục đợi mái ấm gia đình thân phụ người cho tới. Tôi rất rất cảm ơn Đỗ tiên sinh đang được tương hỗ mang đến ngôi trường mầm non của Cửa Hàng chúng tôi.

Một mái ấm gia đình thân phụ người!

Xem thêm: Theo dõi kết quả bóng đá trực tiếp tại Xôi Lạc TV

Hai đôi mắt sáng sủa ngời rồi nhòa chuồn vô giây khắc, cúi đầu kéo góc ăn mặc quần áo.

Vui vẻ vật gì, một mái ấm gia đình thân phụ người, Đỗ Triết vững chắc tiếp tục đem Vương Hy nằm trong chuồn.

____&&&&_______
Lười sửa lỗi chủ yếu quá, nhỏ nhỏ.
Mn phát âm đem hoặc nhằm ý "Daddy" tui viết lách hoa còn "baba" tui viết lách thông thường ko.
Đó là phân biệt xử sự bại liệt, mang đến chừa thằng công 😁😁