không ai cần tôi

Chương 1


"Trình Dư, cậu còn đứng thẫn thờ ở bại liệt thực hiện gì? Mau đừng chậm tay lên!"
"Dạ."
Tiếng thúc đẩy giục của quản lý và vận hành thực hiện Trình Dư giật thột vội vã lấy lại ý thức, hiện nay tiếp tục rộng lớn chục một giờ tuy nhiên việc làm vẫn còn đó thật nhiều, Trình Dư thì thầm nghĩ về, ngày hôm nay sở hữu lúc tới một giờ mới nhất rất có thể kết thúc việc.

Bạn đang xem: không ai cần tôi

Tối qua chuyện ko ngủ được, sáng sủa sớm tiếp tục nên tới quán nước thao tác một ngày dài, ăn vội vã miếng bánh mỳ lại chính thức nhảy vào việc làm bốc vác sản phẩm & hàng hóa nhập kho, vần vật một ngày dài như thế mặc dầu là ai đã và đang sớm kiệt mức độ.
"Sao sản phẩm còn nhiều vậy chứ."
Đồng nghiệp lân cận cũng chính thức uể oải ko chịu đựng được than vãn đau đớn một câu.

Dạo này không khí đang được xấu xí sản phẩm ko thể vận gửi bị hóa học đụn một khu vực, tuy nhiên phía người sử dụng liên tiếp thúc đẩy giục nên những người dân như bọn họ nên thức ngày thức tối kiểm kê lại một thứ tự nhằm sáng sủa mai rất có thể rước lên xe cộ sản phẩm, sở hữu những hôm thực hiện cho tới một nhị giờ sáng sủa là chuyện thông thường.
"Tỉnh táo lại lên đường, còn chây lười biếng như thế thì không còn tối ni cũng ko kết thúc đâu."
Lưu Trương là quản lý và vận hành kho sản phẩm này, coi một đám nhân viên cấp dưới than vãn đau đớn cũng ngán ngẩm theo đuổi, rộng lớn giờ là vậy tuy nhiên hắn cũng ko hề sở hữu thái chừng phách lối của quản lý và vận hành, còn nỗ lực khích lệ nhằm người xem lấy lại ý thức.
"Xong thứ tự này anh khao người xem bữa lẩu."
Quả nhiên nghe thấy lời nói này toàn bộ đều phấn chấn hẳn lên, sở hữu người còn rộng lớn khẩu ca đùa: "Em ham muốn ăn ở nhà hàng quán ăn năm sao cơ!"
"Cậu lặng lên đường." Lưu Trương người sử dụng tờ giấy tờ bị vo lại gõ lên đầu người bại liệt một chiếc tỏ vẻ ngán ghét bỏ nói: "Có voi yêu sách tiên, còn ko mau thực hiện."
Nhờ sở hữu những phút trêu đùa này tuy nhiên bỗng nhiên chốc nhập kho cũng sôi sục lên hẳn, người xem hào hứng thao tác rộng lớn, Trình Dư cũng khẽ cúi đầu xuống thao tác của tôi.

Hàng hóa nhập kho tuy rằng ko nặng nề tuy nhiên việc làm kiểm kê lại cực kỳ mệt nhọc, thà rằng cứ thẳng vác lên xe cộ thực hiện việc làm tay chân còn nhẹ nhàng đầu rộng lớn.

Vì kiêng dè tính sai nên Trình Dư càng nên trừng mắt rời khỏi triệu tập rộng lớn gấp hai.
Lưu Trương nhận ra cậu mệt rũ rời xoa đôi mắt cũng lại ngay gần quan hoài hỏi: "Sao đi dạo này coi yếu hèn ớt vậy? Đêm lại ko ngủ được à?"
"Vâng ạ." Trình Dư lễ phép tắc đáp: "Em cũng ko biết sao nữa, rõ rệt là đi làm việc về cực kỳ mệt nhọc tuy nhiên ở xuống lại ko ngủ nổi."
"Cậu ấy, mới nhất 21 tuổi hạc thôi cần thiết gì nên quyên sinh mò mẫm chi phí như thế, sức mạnh vẫn chính là cần thiết nhất.

Tầm tuổi hạc cậu rất lâu rồi anh cũng quyên sinh mò mẫm chi phí như vậy, sau đây mới nhất biết hương thơm."
Lưu Trương còn rằng vài ba câu khuyên nhủ nhủ, hầu hết là dặn dò cậu lưu giữ gìn sức mạnh tránh việc cố vượt lên trên.

Trình Dư lễ phép tắc mỉm cười mỉm cười dạ vâng tuy nhiên thiệt rời khỏi trí nhớ tiếp tục trôi đến tới phương nào là.

Xem thêm: hoang my the gioi

Lưu Trương coi cậu, hiểu rõ những lời nói bản thân rằng chẳng ngấm nhập đâu đành thở nhiều năm một giờ rồi tách lên đường.
Hắn tiếp tục bắt gặp thật nhiều yếu tố hoàn cảnh trở ngại vì như thế chi phí tuy nhiên lao nguồn vào thao tác, tuy nhiên Trình Dư lại không giống, ngôi nhà cậu ko cho tới nỗi vượt lên trên nghèo khó, phụ vương u bằng hữu cũng đều mạnh khỏe, tuy nhiên quyên sinh như thế chỉ nhằm anh trai sở hữu đầy đủ chi phí đóng góp ngân sách học phí.
Nghe rằng anh trai Trình Dư đỗ nhập ngôi trường ĐH X, là ngôi trường lừng danh và lớn số 1 TP. Hồ Chí Minh Nam, song song với nó cũng chính là giá cắt cổ đến mức độ những người dân thông thường ko thể trả nổi, vậy nên Trình Dư nên nỗ lực đi làm việc nhằm phần nào là giúp sức cha mẹ.
Nghĩ cho tới ngôi nhà này cũng thiệt kỳ kỳ lạ, rõ rệt là bằng hữu, làm những gì sở hữu lý em trai nên nghỉ ngơi học tập nhằm đi làm việc phụ gom anh trai chứ?
Lưu Trương ghi nhớ lại khi bạn dạng thân thích thổ lộ câu này Trình Dư chỉ mỉm cười mỉm cười rằng rằng: "Em kể từ nhỏ tiếp tục ngu dốt nát cha mẹ bảo học tập làm những gì cho tới tốn chi phí, anh trai em học tập xuất sắc như thế sau đây anh ấy sở hữu việc làm đảm bảo chất lượng còn rất có thể phụ gom chúng ta, em cũng thấy như thế chẳng sao cả."
Nói thì rằng vậy tuy nhiên thời hạn trước Lưu Trương thấy Trình Dư lén lên mạng mò mẫm coi vấn đề bao nhiêu ngôi trường Đại học tập mới đây, anh chất vấn rời khỏi thì cậu mới nhất nói: "Anh trai em chuẩn bị rời khỏi ngôi trường rồi, em nỗ lực tiết kiệm ngân sách và chi phí một ít chi phí nhằm tới trường."
Thật rời khỏi cậu ko mến học tập cho tới lắm, tuy nhiên ở xã hội tân tiến này không tồn tại vị cung cấp làm thế nào tìm được một việc làm ổn định lăm le, mặc dầu ko vì như thế bạn dạng thân thích cậu thì cậu vẫn ham muốn nỗ lực nhằm nhập đôi mắt người bại liệt cậu không thật thấp xoàng xĩnh.
Thời gian dối cứ thế vấp chạp trôi qua chuyện, đợi cho tới khi hết giờ làm thì kim đồng hồ thời trang tiếp tục chỉ cho tới một giờ.

Giờ này bên trên lối không thể nhiều xe cộ nữa, cũng may căn hộ chung cư cậu ở từ thời điểm cách đó ko xa vời nên rất có thể quốc bộ về ngôi nhà.
Đến khi đứng trước cửa nhà thân thuộc Trình Dư đứng coi một khi mới nhất mò mẫm khóa xe rời khỏi Open, tuy nhiên táy máy người xem chẳng thấy đâu, chắc chắn là ngày hôm nay nhằm quên ở quán nước rồi.
Nhưng thời điểm hiện tại muộn như thế quán nước đã và đang ngừng hoạt động, cậu sở hữu trở về cũng ko lấy được.
Do dự một khi Trình Dư lấy điện thoại cảm ứng rời khỏi, tìm về một sản phẩm số thân thuộc tuy nhiên cho tới dù cho có nhắm đôi mắt lại cậu vẫn rất có thể gọi được, bên trên vấn đề ko ghi thương hiệu chỉ duy nhất một nhãn dán hình ngược tim red color chót, tuy vậy không tồn tại kể từ nào là thao diễn miêu tả tuy nhiên cũng đầy đủ thể hiện tại được sự quan trọng so với người chiếm hữu sản phẩm số này.
Tiếng chuông vang lên hồi lâu không tồn tại người nghe máy, muộn như thế rồi có lẽ rằng ai đã và đang ngủ.

Cậu cũng không thích phiền phức cho tới anh tuy nhiên nếu như ngày hôm nay không tồn tại khóa xe nhập cửa ngõ cậu tiếp tục nên ngồi ngoài này xuyên đêm mất mặt.
Không biết qua chuyện bao lâu, giờ chuông điện thoại cảm ứng nhiều năm như vô vàn càng vang lên rõ ràng rệt bên trên hiên chạy dài trống trải vắng ngắt, đợi cho tới khi gọi lại thứ tự loại tư mới nhất sở hữu người nghe máy, giọng thanh niên vì như thế bị thức tỉnh nên sở hữu chút khàn, vẫn ko che ỉm được tức bực hỏi:
"Ai đấy?"
Trình Dư cảm nhận thấy ngược tim như ai bại liệt cào lên, mím chặt môi lại nhỏ giọng nói: "Anh ơi, Open cho tới em với."
Đầu chão mặt mũi bại liệt ngừng một khi, tiếp sau đó quắp máy loại rụp.

Tiếng ngắt máy đột ngột như thau nước giá buốt thực hiện ngược toàn bộ cơ thể Trình Dư lạnh giá cho tới trị run rẩy, cậu cắm chặt môi bên dưới cho tới mẩn đỏ, ngón tay cũng bất giác siết chặt lại.
Chắc là anh ấy đang được ngủ nên ko nghe rõ ràng, sở hữu nên gọi lại không?
Tự yên ủi lòng bản thân như vậy tuy nhiên ở đầu cuối Trình Dư cũng chẳng dám phiền phức ngoài ra, bao tử cuộn lên một trận động cào, bữa tối chỉ ăn một chiếc bánh mỳ nên giờ lại chính thức cảm nhận thấy đói bụng.
Đột nhiên cửa nhà trước mặt mũi cạch một giờ tiếp sau đó há rời khỏi, cậu phát hiện khuôn mặt quạu quọ vì như thế bị thức tỉnh của anh ý, đầu tóc mới nhất tỉnh dậy lộn xộn che mất mặt 1 phần đôi mắt tuy nhiên cũng vì vậy tuy nhiên coi anh có vẻ như hiền khô lành lặn rộng lớn thông thường.

Xem thêm: diệp giáo sư chịu rồi sao

Sống mũi cao trực tiếp, khuôn mặt trả mĩ đến mức độ không tồn tại kể từ nào là rất có thể thao diễn miêu tả, thứ tự trước tiên Trình Dư nhận ra tiếp tục máu mê muội nhảy vào chẳng không giống gì con cái thiêu thân thích, biết bại liệt là vấn đề ko nên, là sai lầm đáng tiếc vẫn luôn luôn chấp máu mê bất ngộ chẳng nỡ buông rời khỏi.

"Không nhập lên đường còn đứng đấy thực hiện gì?"
Trình Dư tịch thu lại tầm đôi mắt, chân vừa phải bước qua chuyện cửa ngõ đã biết thành Tạ Lâm đóng góp loại rầm, rõ rệt là bị thức tỉnh nên tâm lý rất là tức bực, anh coi Trình Dư từ trên đầu cho tới chân, lại quan sát về phía đồng hồ thời trang bên trên tường, cơn giẫn dữ ko biết kể từ đâu lại nổi lên không có căn cứ.

Tạ Lâm giá buốt lùng hỏi:
"Có từng khóa xe thôi khi nào thì cũng quên, cậu ko thể nhằm ý một ít à?"
"Em van lỗi." Trình Dư mím môi, tương đối cúi đầu xuống nhỏ giọng đáp..