khế ước tình yêu

Khế ước tình yêu

* Truyện cộc của Sitandun (Mỹ)

Bạn đang xem: khế ước tình yêu

Khi tôi và Marge cưới nhau cuộc sống đời thường của công ty chúng tôi rất rất quẫn bách bách, chẳng cần thiết rằng chi cho tới việc chọn mua xe cộ, mua sắm mái ấm, trong cả cái nhẫn cưới mang lại Marge cũng cần tích lũy mãi mới sắm được. Nhưng ni thì không giống rồi. Những người chuẩn bị kết duyên không chỉ mến huyênh hoang vùng của nả mà còn phải mướn khắp cơ thể tư vấn hôn nhân gia đình và ký khế ước tình yêu nữa! Nghe rằng còn tồn tại ngôi trường phanh lớp chỉ dẫn chuyện này!

 

Tôi thiệt sự kỳ vọng tôi và Marge hoàn toàn có thể thu có được những điều có lợi về mặt mũi này, ko cần vì như thế cuộc sống đời thường phu nhân ông chồng của công ty chúng tôi ko trả thiện; ko, trọn vẹn ko cần vì vậy. Nên hiểu được, trước lúc lấy nhau công ty chúng tôi vẫn sở hữu một điểm công cộng - Marge và tôi đều ko mến bánh rán - Hãy nghĩ về coi, ê chẳng cần là 1 trong điểm tương đương thú vị sao? Chẳng cần là hạ tầng vững chãi mang lại nguyệt lão tình của công ty chúng tôi sao?

Tôi nghĩ về, việc thỏa thuận khế ước tình yêu tiếp tục phanh rời khỏi tuyến phố cải cách và phát triển trúng đắn vô cuộc sống đời thường mái ấm gia đình của công ty chúng tôi. Vì thế tôi ra quyết định rỉ tai này với Marge.

- Marge này, tôi rằng, hôn nhân gia đình là 1 trong việc rất rất cần thiết vô cả đời người. Nhưng Khi tất cả chúng ta kết duyên cùng nhau, tất cả chúng ta ko hề sở hữu những thỏa thuận hợp tác gì với nhau…

- Ơ, anh rằng gì vậy anh yêu? Marge sững sờ, cái gì ê vô tay em rơi xuống khu đất.

- Em nom tề, vỏ chuối rơi không còn rồi - tôi cố ý phía Marge lịch sự chuyện không giống - Thùng rác rến ăm ắp rồi, nếu như em sụp rác rến trước thì làm những gì sở hữu chuyện này.

- Bốn đứa con trẻ, bao nhiêu gian lận chống, sao anh chỉ quan hoài cho tới mớ vỏ chuối - Marge có vẻ như gắt.

Tôi lấy vô túi đeo rời khỏi quyển bong tay “Kim chỉ phái mạnh thơm nhân”, nói:

- Quyển bong này anh mua sắm ở tiệm thuốc đấy…

Không đợi tôi rằng không còn câu Marge vẫn bê thùng rác rến giận hờn bước ra bên ngoài. Không sao. Sách về hôn nhân gia đình dạy dỗ tôi, tuyệt kỹ lớn số 1 là kiên trì, kiên trì chắc chắn tiếp tục trở thành công! Sau Khi Marge quay trở lại chống, tôi nói:

- Em coi cút. Trong quyển bong này còn có một phiên bản khế ước, hoàn toàn có thể xem như là kiểu mẫu mực, vì thế song phu nhân ông chồng có tiếng Moryson và Rawsha ký, nó phù phù hợp với toàn bộ những song phu nhân ông chồng không giống.

Marge có vẻ như rất rất yêu thích nom tôi giục:

- Anh rằng tiếp cút.

Tôi ngay tắp lự phanh sách rời khỏi đọc:

“Thứ nhất, cần thám thính hiểu cuộc sống đời thường vô vượt lên trên khứ của phu nhân ông chồng, coi vô nhì người dân có ai bị bệnh dịch tinh thần hoặc bệnh dịch DT gì không? Có ai tội phạm gì không? Có ai…

- Thôi thôi, anh ko cần thiết gọi nữa đâu. Em không thích nghe nữa! - Marge tuyệt vọng rằng - Chỉ sở hữu kẻ ngốc mới mẻ kết duyên với những người dân như vậy.

- Ðương nhiên rồi - tôi lý giải - Ðây ko cần là chuyện tình của Moryson và Rawsha, tuy nhiên thám thính hiểu vượt lên trên khứ của những người tình chắc chắn là đảm bảo chất lượng rộng lớn là ko biết tí gì cả. Như thế, sau tuần tuần trăng mật, mang lại dù là gặp gỡ cần trường hợp khó khăn xử hoặc không dễ chịu thế nào là cút nữa tôi cũng nâng cảm nhận thấy lúng túng, bất lực.

- Những chuyện vì vậy so với em không thể cần thiết nữa! Mọi chuyện đều vẫn vượt lên trên muộn!

- Sao lại vượt lên trên muộn? Mọi chuyện đều hoàn toàn có thể chính thức từ trên đầu, nếu như lúc này tất cả chúng ta cũng ký một phiên bản khế ước…

- Khế ước ư? Marge không thể tinh được căn vặn.

- Ðúng! K..h..ế … ư..ớ..c- tôi cố ý kéo dãn giọng.

- Anh thực sự ham muốn vậy sao? Marge ngờ vực căn vặn.

- Ðúng vậy! Em nên hiểu được, khế ước phiên bản thân thích nó sở hữu sự buộc ràng ko thể phản kháng được! Bên cạnh đó, nó còn hoàn toàn có thể phân loại một cơ hội hợp lí trách cứ nhiệm và quyền lực tối cao thân thích bọn chúng ta!

Tôi tạm dừng một lúc, len lén nom vô đôi mắt Marge, đoạn, nhẹ dịu ý kiến đề nghị, tất cả chúng ta cũng ký một phiên bản khế ước em nhé, ví như, tất cả chúng ta giao phó hứa hẹn, vô năm lẻ em là kẻ ra quyết định tất cả chúng ta cút nghỉ ngơi ở đâu, còn năm chẵn tiếp tục vì thế anh quyết định…

- Nếu như vậy đến thời điểm em thực hiện công ty, tuy nhiên trong tay không tồn tại chi phí, chẳng cần là tất cả chúng ta chỉ với biết ở mái ấm thôi sao?- Marge căn vặn vặn.

Xem thêm: cha của cục cưng là tổng tài

- Ờ…Ờ…Nhưng đấy chẳng qua chuyện chỉ là 1 trong trường hợp đặc trưng, khan hiếm Khi gặp gỡ phải… Vả lại, khế ước cũng đâu cần là nhất trở thành không bao giờ thay đổi, tất cả chúng ta vẫn đang còn quyền Để ý đến trước lúc xử lý tình hình tuy nhiên em - tôi cố ý biện bạch.

- Nếu khế ước hoàn toàn có thể tùy tiện thay cho thay đổi như anh rằng, liệu nó sở hữu còn độ quý hiếm gì ko, anh yêu?

- Em rằng cũng có thể có lý, tuy rằng nhiên… - tôi cảm nhận thấy đuối lý - Mà thôi, ko ngờ em cũng hiểu được không ít điều như vậy…

- Nếu anh cũng hiểu được không ít điều vì vậy, chắc hẳn rằng anh ko ý kiến đề nghị ký khế ước đâu nhỉ? - Marge liếc nom tôi nghịch ngợm căn vặn.

- Tại anh nghĩ về, phụ phái nữ thông thường mến bàn về tự tại, đồng đẳng, một phiên bản khế ước ít nhất cũng hoàn toàn có thể giải quyết và xử lý yếu tố này về mặt mũi tư tưởng.

- Tại anh thiếu hiểu biết không còn phụ phái nữ bọn chúng em đấy thôi- Marge nom trực tiếp vô đôi mắt tôi, xúc động rằng - Bình đẳng so với người phụ phái nữ ko cần là vấn đề cần thiết nhất, điều cần thiết nhất, cốt lõi nhất ở ở vị trí, người nam nhi ê đã có được người phụ phái nữ thực sự chiều chuộng hay là không. Và về phần bản thân người nam nhi ê sở hữu thực sự chiều chuộng, tôn trọng phu nhân bản thân ko. Nếu người phụ phái nữ thực sự yêu thương một người nam nhi, cô tớ tiếp tục tự động nguyện thực hiện từng chuyện nhằm người nam nhi của tớ được hí hửng. Ðiều ê quyết ko cần là vì một phiên bản khế ước nào là ê đem đến, anh hiểu chứ, anh yêu? Nói kết thúc Marge xoay người cút vô nhà bếp.

Không ngờ Marge vượt lên trên hiểu loại đạo lý ấy, tôi ko biết rằng gì nữa.

- Anh ham muốn húp coffe ko, anh yêu? Em trộn kết thúc rồi này - Marge thuồn người vô chống nom tôi, êm ả căn vặn.

- Cà phê hả? Tốt vượt lên trên - tôi quay trở lại và thấy Marge đang được nhai một cái gì ê.

- Em nên ăn gì vậy?

- Bánh rán. Anh cũng muốn nếm thử? Ngon lắm! - Em cười cợt cười cợt, căn vặn.

Trời khu đất ơi! Tôi và Marge vẫn sinh sống cùng nhau trong cả mươi bảy năm trời, lẽ nào là em lại ko biết là tôi ghét bỏ bánh rán? Chính em cũng từng bảo bản thân bị buồn ói Khi bắt gặp bánh rán rán dầu, sao giờ lại như vậy? Tôi ngờ ngợ lao vào nhà bếp.

- Marge, em mến bánh rán thiệt sao, em yêu? - tôi nghi vấn căn vặn.

- Ðúng vậy. Có yếu tố gì sao anh? Marge nheo đôi mắt nghịch ngợm nom tôi.

- Anh còn lưu giữ thứ tự hứa hẹn nhau trước tiên của tất cả chúng ta, anh mua sắm mang lại em ly coffe, căn vặn em ăn bánh rán ko, em nhất quyết cự tuyệt, rằng ko mến mà!

- Ðúng vậy ê anh yêu thương. Anh lưu giữ đảm bảo chất lượng quá! - Marge khoái chí rằng - Hồi ê vào bên trong túi anh chỉ mất năm hào, lại vừa vặn mượn của những người tớ nữa chứ!

- Nhưng bánh rán cũng chỉ tồn tại một hào thôi mà!

- Thôi anh ơi, chớ sở hữu nghèo mà bày để làm lịch sự nhá! Vừa rằng Marge vừa vặn nhảy cười cợt giòn rụm.

Trong thông thoáng chốc tôi chẳng biết rằng gì nữa. Cảm thấy thương yêu thương em vô kể!

Marge nom tôi, nhẹ dịu nói:

- Khế ước tình thương thân thích Moryson và Rawsha, em nghĩ về, nó vô nghĩa gì đâu. Trong cuộc sống đời thường thông thường nhật của tất cả chúng ta chắc chắn rằng sẽ có được nhiều trường hợp không giống với những điều nêu vô khế ước xẩy ra, tất cả chúng ta cần nghĩ về cơ hội giải quyết và xử lý làm sao cho thật hợp lí anh à - Marge tạm dừng khá lâu, trầm lặng, ý vị - Khế ước tình thương đơn giản những điều ghi trên giấy tờ tuy nhiên thôi! Ðiều cần thiết rộng lớn đó là sự quan hoài phiền lòng, share lẫn nhau thân thích nhì tình nhân nhau và còn phải ghi nhận thể vớ lẫn nhau anh ạ.

Marge là 1 trong người phu nhân tuyệt vời! Liệu sở hữu ai như em tức thì kể từ khi mới mẻ yêu thương nhau vẫn hiểu rất rất kỹ và đỡ đần tôi chu đáo cho tới như vậy! Tôi ngồi xuống cạnh em, hào hứng ăn cái bánh rán rét rẫy em fake mang lại, ngon ko thể tả!

Một khi sau, tôi lấy vô gói giấy má rời khỏi nhì cái bánh rán, fake mang lại em một cái, nói:

- Hồi trước anh ko ăn bánh rán, tuy nhiên anh tiếp tục học tập cách sử dụng nó tức thì kể từ thời điểm ngày hôm nay, được ko em?

TRÀ LY

Xem thêm: be yeu truyen

(Dịch kể từ phiên bản Trung văn của Dật Danh)