h+ mang thai

                                    
                                              

Lát sau, Vương Triết trả Tú Uyên về ngôi nhà, bên trên lối đi không gian lo ngại ngùng cứ bao quấn nhập xe cộ, không một ai thưa cùng nhau một câu. Xe giới hạn trước cổng ngôi nhà, tức thì ngay tức thì Tú Uyên xuất hiện xuống xe cộ, thiệt sự cô không thích ở cạnh con cái sói háo sắc này một giây này nữa. Nhìn dáng vẻ chuồn đem chút không bình thường của cô ấy Vương Triết chỉ biết mỉm cười trừ, thực sự tránh việc chuyển động quá kịch liệt còn nếu không kết quả rất rất nguy hiểm !

Lúc cô vào trong nhà thì thân phụ u đang được ăn cơm trắng, cô ấn định lén chạy về chống tuy nhiên rất rất rủi ro, đôi mắt bà Hàn sáng sủa lắm!

Bạn đang xem: h+ mang thai

- Con chuồn đâu kể từ sáng sủa nhưng mà giờ mới nhất về? mời ko ? Ngồi xuống ăn luôn luôn đi!

- Con xin chào thân phụ u ! Con...chuồn mua sắm đồ gia dụng với chúng ta , bọn con cái ăn bánh rồi ạ !

- Bánh thì no gì, ngồi xuống bàn chuồn ! Mẹ con cái thưa thì nghe .

Đây là ông Hàn, người ông chồng của năm và ông đang được gỡ thịt cho vào chén bà xã. Ông nhìn đàn bà với ánh nhìn ghét bỏ quăng quật ' chỉ bên trên nó về nhưng mà bà ấy ko xem xét cho tới bản thân nữa , hừ !'

Bà Hàn xoay quý phái lườm ông rồi nhẹ dịu thưa với cô :

- Lại ăn đĩa cơm rồi lên con cái .

Tú Uyên vạn bất đắc dĩ nên ngồi xuống bàn ăn. Thật đi ra thì gì canh ty việc nấu bếp thật ngon, thông thường cô ăn nhì chén cơ, tuy nhiên nhưng mà ...nhìn chuồn ,lại nữa rồi.

Ông Hàn gắp cá vô chén mang đến bà xã, bảo nhỏ mặt mày tai bà gì bại khiến cho bà mỉm cười nũng nịu, ông thừa thế ấn định đút cơm trắng mang đến bà Hàn ăn tuy nhiên bà nhìn cô lại tấn công nhẹ nhàng lên tay ông " con cái tề ..." . Sau bại ông ngay tức thì xoay quý phái nhìn cô, Tú Uyên ngay tức thì cúi đầu cắm cổ nhập chén. Lúc này ông Hàn mới nhất mỉm cười mỉm cười " nó đem thấy đâu , hà này !" Bà Hàn ko chịu đựng , cứ tự động ăn, ông Hàn chỉ với cơ hội gắp thực phẩm mang đến bà xã.

Đấy! Bữa cơm trắng toàn thực phẩm mang đến chó thì làm thế nào nhưng mà ăn mang đến nổi?

Ba u con cái còn FA này ? Có cho tất cả những người tao sinh sống ko ?

Con liệu có phải là con cái của nhì người ko ?

Làm ơn nhìn con cái chuồn, con cái ko nên không gian !

Trong lòng Tú Uyên gào lên, tuy vậy không đủ can đảm phanh điều, đành hùi hụi ăn xong xuôi đĩa cơm chuồn trực tiếp, nhằm lại nhì các cụ tình thân cùng nhau. Bữa ăn này còn lâu mới nhất xong xuôi !

Tú Uyên ở phịch bên trên chóng , mệt rũ rời ngủ thiếp chuồn khi này ko hoặc, cho tới giờ cơm trắng tối, lại ăn thêm 1 chậu thực phẩm mang đến chó mới nhất qua chuyện ngày. Số cô đau đớn quá nhưng mà, sáng sủa sớm bị thương hiệu cao bồi này bại 'ăn' về ngôi nhà lại ăn cẩu bổng. Mệt mỏi , quá mệt rũ rời !

Xem thêm: nhạc tiên sinh đang không vui truyện full

Kể kể từ sau hôm bại, Tú Uyên luôn luôn tách mặt mày Vương Triết , thấy anh như gặp gỡ quỷ ngay tức thì chạy chuồn. Trong thời hạn này, ngôi nhà ngôi trường tổ chức triển khai đua demo mang đến học viên 12, áp lực đè nén điểm số đè nén , trong cả học tập bá Tú Uyên cũng ko bay, nhiều người ngày tối ko ăn ko ngủ chăm sóc ôn bài xích. Cũng vì vậy nhưng mà nhập lớp nhìn người nào cũng như chuẩn bị chuồn đời ngôi nhà ma mãnh.

Chuyện này đương nhiên giáo viên ngôi nhà nhiệm của tất cả chúng ta nên phiền lòng rồi! Ngày nào thì cũng thực hiện công tác làm việc tư tưởng, tuy vậy con trẻ vẫn ko bớt lo phiền khiến cho anh hiện tượng đau đầu ko thôi. Làm sao nhằm con trẻ một vừa hai phải thường xuyên học tập lại chớ thường xuyên quá tuyệt vời rồi sinh bệnh? Haiz... Lại còn cô lớp trưởng của anh ý cứ tách mặt mày anh , khiến cho anh một vừa hai phải hối hận hận một vừa hai phải tự động trách cứ ' giá chỉ nhưng mà anh đợi thêm thắt tí nữa rồi ăn cô đem nên rộng lớn không?'

Nhưng rất rất thời gian nhanh, ko cần thiết anh nghĩ về cơ hội tiếp cận, cô vẫn tự động tim cho tới. Hôm ni, sau tiết cuối cô vội vàng lấy đồ gia dụng đuổi theo sau anh , gọi theo dõi :

- Thầy, đợi em với .

- Có chuyện gì ? Emói chuồn .

- Chuyện này...nó...

Tú Uyên ngắc ngứ ko trở nên cầu nên Vương Triết đành tóm tay cô kéo nhập chống thao tác làm việc của tôi nhằm cô ngồi xuống , thưa :

- Bây giờ em thưa chuồn .

Tú Uyên phiền lòng, cô chợt oà khóc :

- Thầy nên làm thế nào đây? Huhu...hình như...em đem rồi huhu...

Thấy cô khóc, Vương Triết vội vàng ôm cô nhập lòng gạ dành riêng

- Ngoan, ko khóc. Nói thầy nghe em đem gì ?

Xem thêm: truyện linh kiếm tôn

- Hình như ...hức...có thai ...hức...rồi ạ!

Tú Uyên nức nở, nhỏ tiếng nói.

- Cái gì ?...