giáo sư em có thể tốt nghiệp chưa

  Ngày tía mon sáu, ngôi trường học tập tổ chức triển khai dạ hội liên hoan, Lâm Nhất Nhiên ngồi ở bên phía trong khán chống đang được bổi hổi xúc động, học tập công cộng tía năm, lúc này chuẩn bị nên đàng ai nấy lên đường, nghĩ về cho tới chuyện này cô lại cảm nhận thấy ko phấn khởi.

Cô ngồi ở phía mặt mày tay nên, cạnh lối lên đường nhỏ, Đường Cẩm ngồi ở phía phía trái, nháy đôi mắt rời khỏi hiệu với cô, "Ôi chao, sao còn không lo ngại lưu giữ số ghế cho tất cả những người nam nhi của cậu?"

Bạn đang xem: giáo sư em có thể tốt nghiệp chưa

Lâm Nhất Nhiên nghịch ngợm Smartphone, cũng ko thèm ngấc đầu lên, "Anh ấy ngồi ở đoạn giành cho nghề giáo."

"Lừa ai vậy?" Đường Cẩm đẩy Lâm Nhất Nhiên một chiếc, nâng đầu cô lên, chỉ về phía cơ hội cơ ko xa thẳm, "Tự cậu coi lên đường."

Trần Tư Tầm khoác một cái áo color xám, cổ hình chữ V, ống tay áo xắn lên 1/2, bên dưới khoác một cái quần trườn, nom như 1 chàng thanh niên mới chỉ nhị mươi tía, nhị mươi tư tuổi tác, thú vị biết từng nào ánh nhìn ngưỡng mộ của nữ giới sinh ở trên đây.

Tất cả người xem đều triệu tập vô anh, Lâm Nhất Nhiên há to tát mồm, nom anh vẫn thản nhiên đặt chân tới kề bên bản thân ngồi xuống.

Đường Cẩm ở một phía liều mình mách bảo ống tay áo của Lâm Nhất Nhiên, tương tự như là đang được nói: Thấy ko, cậu coi đi!

"Anh. . . . .sao ko ngồi ở đoạn của giáo viên?" Lâm Nhất Nhiên gạt tay Đường Cẩm rời khỏi, "Sao lại ngồi ở đây?"

"Không được à?" Trần Tư Tầm kháng cằm, nhướng ngươi quan sát về phía Lâm Nhất Nhiên mỉm cười, "Anh ko yên tâm về em."

Không yên tâm. . . . . .

Lâm Nhất Nhiên túng quẫn bách, "Em ko nên là trẻ em con cái, anh lo ngại cái gì?" Nói xong xuôi, cô lại đẩy đẩy cánh tay anh, "Anh mau quay trở lại số ghế lên đường."

"Sao nên về?" Trần Tư Tầm ko nhúc nhắc tí nào là, anh ngồi vững vàng vàng như núi Thái Sơn, "Em hoảng hồn vật gì cơ chứ?"

Động tác của Lâm Nhất Nhiên tạm dừng một chút ít, cảm biến được ánh nhìn của toàn ngôi trường đang được bịa bên trên người bản thân, khóe môi cô teo lúc lắc.

Tuy có không ít người trình bày xa xăm tuy nhiên cô vẫn ko lo ngại ngùng gì, thông thường xuyên chạy cho tới chống thao tác làm việc của anh ấy, tuy nhiên nhưng mà chính vì cô dựa dẫm vô thân thích phận của tớ là lớp trưởng nha! Cô thiệt sự không thích những tin đồn thổi đãi khó khăn nghe cơ trở nên thực sự.

Nghĩ sắp tới đây, Lâm Nhất Nhiên nhất quyết rộng lớn, "Mau quay trở lại đi!"

"Không." Trần Tư Tầm như trẻ con đang được giận dỗi, quay đầu sang một bên lịch sự một phía, "Anh ham muốn ngồi với em."

Lâm Nhất Nhiên "A" lên một giờ đồng hồ, "Thầy, anh đang khiến nũng sao?"

Trần Tư Tầm "bốp" một vạc vô tay của Lâm Nhất Nhiên đang được đặt tại bên trên người bản thân, anh xoay đầu lại, nhe răng mỉm cười với cô, "Em trình bày test xem!"

"Ách. . . . ."

Tiếng buôn chuyện mặt mày tai nhường nhịn như càng to hơn, Lâm Nhất Nhiên ngoan ngoãn ngoãn ngồi yên lặng, "Không sở hữu, không tồn tại."

"Cũng ko không giống nhau nhiều lắm." Trần Tư Tầm ko kiêng khem kị điều gì, nhẹ dịu vuốt ve sầu mái đầu của Lâm Nhất Nhiên, táp vào bảo nhỏ mặt mày tai cô: "Nếu em lại ko nghe tiếng, coi anh trị em ngay lập tức bên trên khu vực này như vậy nào!"

May mắn thời điểm này đèn vừa vặn tắt không còn, ko một ai phát hiện ra động tác của anh ấy, Lâm Nhất Nhiên đỏ hỏn mặt mày, liếc đôi mắt nom anh một chiếc, cái người này, sao nhiều khi cô cảm nhận thấy anh đối với Từ Thụy còn ko đứng đắn rộng lớn.

Một tràng vỗ tay vang lên, người dẫn công tác xinh rất đẹp, hứng trí dạt dào, tuyên tía buổi tiệc đang được chính thức.

Bởi vì thế chuẩn bị chất lượng tốt nghiệp, toàn bộ người xem đều thể hiện tại tài năng xuất bọn chúng, ham muốn cho tới chúng ta học tập níu lại một chút ít tuyệt hảo chất lượng tốt về phần mình.

Ca hát, nhảy đầm, trình diễn kịch, cho tới ngay lập tức cả những thầy thầy giáo đều lên trình diễn tiết mục của bạn dạng thân thích, mà mỗi khi người nhảy đầm có tiếng nhất của ngôi trường bước lên sảnh khấu, khoảng không gian lại một lần tiếp nữa lại trở thành náo nhiệt độ cho tới đỉnh điểm.

Lâm Nhất Nhiên sung sướng mỉm cười ha hả, tuy nhiên Trần Tư Tầm lại chỉ lẳng lặng ngồi yên ổn kề bên, nhẹ dịu vỗ vỗ sau sống lưng cô, ánh nhìn tương đối lo ngại.

"Sau đấy là tiết mục tấn công đàn Piano tự các bạn Tân Lương biểu diễn: Bản tình khúc nhức thương bất tận! Mọi người hãy vỗ tay hoan nghênh!"

Người dẫn công tác treo lên một nụ mỉm cười chi chuẩn chỉnh, Lâm Nhất Nhiên sửng bức một phen, khi người xem đang được trằm trồ tán tụng ngợi, cô tảo lịch sự nom Trần Tư Tầm, xung xung quanh đặc biệt tối, ko nhìn thấy được vẻ mặt mày của anh ấy, Lâm Nhất Nhiên nghi ngại hỏi: "Tân Lương?"

"Ừhm!" Trần Tư Tầm nhẹ dịu lên giờ đồng hồ, giơ tay kéo bàn tay nhỏ của cô ý về phía anh, "Là Tân Lương!"

"Không nên bao nhiêu ngày này cô ấy ko cho tới ngôi trường học tập rồi sao?" Nghe thấy anh vấn đáp, Đường Cẩm cũng chen mồm vô nói: "Đã một thời hạn ko bắt gặp cô ấy rồi."

Lâm Nhất Nhiên cau ngươi, kéo tay Trần Tư Tầm, ánh nhìn nom chằm chằm về phía đằng trước.

Bên bên dưới khán đài im re, không tồn tại một chút ít tiếng động nào là.

Tân Lương khoác một cỗ ăn mặc quần áo Trắng, kể từ từ tăng trưởng sảnh khấu, ko biết sở hữu nên chính vì tự ánh đèn sáng hay là không tuy nhiên khuôn mặt mày Trắng nõn của Tân Lương lúc này trở thành khôn xiết xanh biếc.

Cô tiếp cận ngồi kề bên cái Piano, tay trái ngược nâng lên lên rồi lại hạ xuống.

Đông-----

Giả vờ vĩnh thiệt thản nhiên, ko đụng chạm vô ký ức kia

Sợ rằng ko cảnh giác lại rớt vào cạm bẫy

Không đơn giản và dễ dàng phủ lấp liếm hoặc học tập được cơ hội lừa dối

Lừa bịp được người không giống tuy nhiên ko lừa bịp được bạn dạng thân thích mình

Bước thoát khỏi ngọn lửa mối tình, chỉ với lại một miếng tàn tro

Đi không còn một vòng tròn trĩnh, từ trên đầu cho tới cuối, toàn bộ chỉ với là hỏng vô

Xem thêm: vợ của ảnh đế lại phá hỏng showbiz

Xuân Hạ Thu Đông đều tương tự như giấc mộng

Tại sao tôi vẫn tiếp tục mãi đắm chìm . . . .

Lâm Nhất Nhiên trước đó chưa từng nghe Tân Lương hát khi nào, từ xưa đến giờ đều là Chiêu Dương hát còn Tân Lương thì đệm nhạc, Lâm Nhất Nhiên ko khi nào biết. . . . . .giọng hát của Tân Lương cũng hoàn toàn có thể trầm thấp mà đến mức này, còn tồn tại một chút ít lập cập rẩy, giờ đồng hồ Piano thanh thúy lại vang lên bên trên sảnh khấu, thiệt khó khăn nhằm hoàn toàn có thể cảm biến được không còn nỗi bi thương.

Đây là Tân Lương trước giờ vẫn sắc bén và rét lùng kiêu ngạo sao?

Lâm Nhất Nhiên cảm nhận thấy đặc biệt bất thần, Đường Cẩm ngồi kề bên cũng nhăn mặt mày, "Lâm Nhất Nhiên, Tân Lương. . . . .thiệt sự là đang được chia ly với Chiêu Dương rồi à?"

Lâm Nhất Nhiên im re rung lắc đầu, cô dụi dụi đôi mắt, không hiểu biết tại vì sao, cô cảm nhận thấy khóe đôi mắt bản thân cay cay, đùng một phát ham muốn khóc.

Bỗng nhiên, sở hữu 1 bàn tay phủ trước đôi mắt cô, nghe thấy hương thơm mùi hương không xa lạ, mặt mày tai là tiếng nói của anh ấy. . . . .

Tân Lương ko nom phím đàn, cũng ko nom bạn dạng nhạc, tay trái ngược nhẹ dịu xẹt qua loa, đàn lên tía nốt âm bè, một quãng nhạc đệm nguy nga nổi lên, phía bên dưới khán đài xôn xang, một tràng vỗ tay ko biết kể từ đâu vang lên.

Ai ngờ, cô đùng một phát ngừng lại, bên trên sảnh khấu là 1 trong miếng yên bình.

Tân Lương tương đối cúi thấp đầu, hướng về phía Microphone nói:

"Mặc kệ lúc này cậu đang được ở điểm nào là, khoác kệ cậu thời điểm hiện tại ra sao. . . . ."

Giọng trình bày của cô ý nghẹn ngào, lập cập rẩy:

"Hãy quên tôi lên đường."

Phía bên dưới ồ lên, Tân Lương cũng ko nhằm ý, ngón tay nối tiếp bịa bên trên phím đàn.

Hát ko không còn một bạn dạng tình khúc nhức thương nhiều năm vô tận

Thế giới này không tồn tại một tình thương trả mỹ

Ngày tối nghe bão rít, hoa rơi rụng

Càng thêm thắt tàn nhẫn

Hát ko không còn một bạn dạng tình khúc nhức thương nhiều năm vô tận

Thế giới này không tồn tại số phận vĩnh hằng

Nghe trình bày điểm vị trí đều xinh rất đẹp, tuy nhiên ko thể thấy rõ

Hạnh phúc của tôi đến tới nằm trong đang được ở điểm đâu

Nghe trình bày điểm vị trí đều xinh rất đẹp, tuy nhiên ko thể thấy rõ

Hạnh phúc của tôi đến tới nằm trong đang được ở điểm đâu

Trái tim của Lâm Nhất Nhiên đập đặc biệt nhanh chóng, mặt mày tai vẫn vang lên tiếng nói dễ dàng nghe của Trần Tư Tầm, còn đem theo đòi một chút ít tự dự: "Máy cất cánh A330 nước Pháp sau tía giờ chứa chấp cánh kể từ Rio Janeiro, đang được bắt gặp tai nạn thương tâm bên trên chống hải dương Tỉnh Thái Bình Dương, Chiêu Dương. . . . . .chín người Hoa kiều bên trên máy cất cánh, toàn cỗ. . . . Toàn cỗ đều bắt gặp nàn."

Lâm Nhất Nhiên chỉ cảm nhận thấy vô đầu bản thân "oanh" lên một giờ đồng hồ, bàn tay cô đang được cầm lấy tay anh lập cập lên lập cập.

Đôi đôi mắt đã trở nên anh lép vế, thính giác trở thành khôn xiết nhạy cảm, cô nghe được giờ đồng hồ ca nghẹn ngào của Tân Lương ở phía bên dưới, tiếng động của từng phím đàn đang được lúc lắc lên, bên trên người xem xôn xang buôn chuyện.

Giọng trình bày mặt mày tai vẫn tiếp tục: "Mẹ của Tân Lương thì hiện nay đang bị dịch nguy cấp kịch, hiện nay. . . . .khó khăn rời ngoài nguy hại cho tới tính mạng con người."

"Tân Lương. . . ."

"Cô ấy biết không còn rồi."

Người nam nhi kề bên thở nhiều năm một giờ đồng hồ, kể từ từ lấy cô ôm cho tới trước vùng ngực, vẫn như cũ, lép vế ánh nhìn cô, nhẹ dịu nói: "Em ham muốn khóc thì nên khóc lên đường, khi lên đường yên ủi cô ấy thì nên nỗ lực chớ rơi nước đôi mắt."

Hát ko không còn một bạn dạng tình khúc nhức thương nhiều năm vô tận. . . .

Thế giới này không tồn tại một tình thương trả mỹ

Trên sảnh khấu, giọng ca của Tân Lương đang được nghẹn ngào cho tới đỉnh điểm, không hề hoàn toàn có thể nghe rõ rệt được nữa, bên dưới, người xem càng buôn chuyện xôn xang, người dẫn công tác phát hiện ra tình thế dường như không bình thường, hấp tấp vàng bước lên sảnh khấu, mỉm cười gượng: "Dường như tình cảm của Tân Lương so với ngôi trường học tập đặc biệt đậm đà, hô hô."

"Tiết Trạch! Là học tập trưởng Tiết Trạch!"

Đường Cẩm tự nhiên hô to tát, kéo tay Lâm Nhất Nhiên: "Lâm Nhất Nhiên, học tập trưởng Tiết Trạch lấy Tân Lương dẫn lên đường rồi! Ôi, Lâm Nhất Nhiên, cậu lên đường đâu vậy?"

Lâm Nhất Nhiên tự nhiên đứng nhảy dậy, ko nhằm ý cho tới Đường Cẩm đang được hô to tát, chạy về phía cửa ngõ sau.

Xem thêm: truyện chiến thần ở rể dương thanh

"Để cho tới cô ấy lên đường lên đường." Trần Tư Tầm giơ tay, ý bảo Đường Cẩm điềm đạm, "Không sao đâu."

"A. . . ." Trần Tư Tầm đang được trình bày như thế, Đường Cẩm cũng ko biết nên trình bày gì nữa, chỉ hoàn toàn có thể ngoan ngoãn ngoãn gật đầu, nối tiếp coi những tiết mục phía bên trên sảnh khấu.

Trần Tư Tầm lại gật đầu kính chào với cùng 1 nghề giáo ngồi kề bên rồi vùng lên rời khỏi ngoài theo đòi Lâm Nhất Nhiên.