đừng nháo bạc tiên sinh

                                    
                                              

"Thẩm Phồn Tinh, sao giờ tôi mới mẻ phân phát hiện tại mồm cô tiện như vậy?!"

Kẻ ngốc cũng rất có thể nghe đi ra châm chọc vô cơ, vì thế đương nhiên Lâm Phỉ Phỉ cũng nghe được.

Bạn đang xem: đừng nháo bạc tiên sinh

Mà những điều Thẩm Phồn Tinh phát biểu cũng nhẹ dịu đẩy tâm tình Tô Hằng rơi xuống lòng vực.

Trên mặt mũi anh tớ cũng xuất hiện tại vài ba phần lạnh lẽo băng.

Anh tớ là 1 trong người nam nhi, không chỉ có vậy còn là 1 trong người nam nhi với vị thế, ngồi ở địa điểm cao vẫn nhiều năm, chỉ phát biểu riêng biệt oai nghiêm của một người nam nhi thông thường cũng đầy đủ khiến cho anh tớ ko vui sướng với thái phỏng của Thẩm Phồn Tinh!

"Lấy chi phí đi ra, đem chi phí, tôi tức khắc túa ăn mặc quần áo, vội vàng chục đợt, 280 vạn."

"Hai.....280 vạn?!"

Lâm Phỉ Phỉ thực sự chuẩn bị phân phát điên rồi!

Chỉ là 1 trong cỗ lễ phục thời thượng thôi, nhưng mà gần như là bởi vì một cỗ design riêng!

"Thế nào? Không mang ra được? Mọi người đều phát biểu khó khăn mua sắm được nụ mỉm cười người đẹp đấy, thời điểm này anh lại bởi dự sao?"

Tô Hằng coi chằm chằm Thẩm Phồn Tinh, mang ra chi phiếu, thẳng ký 300 vạn, đem mang đến cô.

Thẩm Phồn Tinh nhận lấy, tùy ý lướt qua loa, tiếp sau đó xoay người vô chống test đồ dùng.

"Tôi thấy cô tớ thèm chi phí ham muốn điên rồi! Đòi chi phí nhưng mà ko biết xấu xí hổ!"

Mà Thẩm Thiên Nhu ở một phía vẫn đang được lặng lẽ hưng phấn, đắc ý vì thế Tô Hằng người sử dụng 300 vạn túa xuống cỗ lễ phục bên trên người Thẩm Phồn Tinh, cũng không bao giờ quên bày vẻ mặt mũi thiện lộc, ôn nhu nói: "Đừng phát biểu như thế, Phỉ Phỉ, vô tay chị ấy còn tồn tại một doanh nghiệp nữa đó, nhiều năm như thế vẫn luôn luôn khổ cực chống hứng, chị ấy cũng chẳng Chịu đựng bại vô ngôi nhà, bên trên người thiếu thốn chi phí cũng chính là chuyện thông thường thôi..."

"Vậy mới mẻ phát biểu.... Rõ ràng là 1 trong con cái khốn nghèo nàn gian khổ, lại ham muốn phồng má fake người mập cho tới điểm này tiêu xài phí!"

Không lâu sau, Thẩm Phồn Tinh thay đổi xong xuôi ăn mặc quần áo ra đi, ném lễ phục mang đến Tô Hằng.

"Cầm chuồn."

Tô Hằng đem cỗ váy mang đến nhân viên cấp dưới đáp ứng, tiếp sau đó nói: "Công ty của em nếu như với gì trở ngại, rất có thể nằm trong anh..."

Một bóng hình lãnh đạm lướt qua loa, Tô Hằng toan thần lại, coi Thẩm Phồn Tinh trọn vẹn ko hề nghe anh tớ phát biểu gì vẫn trực tiếp thừng tách chuồn.

Tiếng phát biểu tạm dừng, anh tớ coi bóng hình của cô ý, ghi nhớ lại từng chuyện một vừa hai phải xong xuôi, hai con mắt của cô ý, thiệt sự không tồn tại nửa phần gợn sóng li ty.

Ánh đôi mắt thâm nám thúy trở thành phức tạp, trong trái tim kéo lên thấp thỏm không yên tâm.

Xem thêm: tao thích mày

"Bà nội, tất cả chúng ta chuồn thôi."

Bạc lão phu nhân nằm trong Lai Dung tảo người, Thẩm Phồn Tinh cho tới mặt mũi chúng ta nằm trong bước tiến.

"Hôm ni cảm ơn anh, cỗ váy đó, em đặc biệt quí."

Đặc biệt là Tô Hằng còn vì thế cô tớ lột xuống cỗ lễ phục bên trên người Thẩm Phồn Tinh, cô tớ lại càng thích!

"Em quí thì đảm bảo chất lượng. Còn ham muốn chuồn dạo bước không?"

"Không được, em ham muốn về doanh nghiệp, dĩ nhiên lúc này đám phóng viên báo chí trước cửa ngõ doanh nghiệp cũng giải thể rồi."

"Anh đem em chuồn."

Thẩm Thiên Nhu với chút rối rắm: "Nhưng em tài xế cho tới....Hay là nhằm Phỉ Phỉ tài xế của anh ấy, anh người sử dụng xe pháo của em đem em về."

Tô Hằng cúi đầu mỉm cười như ko mỉm cười coi cô tớ, Thẩm Thiên Nhu ngượng ngùng, đầu càng hạ thấp rộng lớn.

"Nhìn thấy anh ngay lập tức không thích xa thẳm anh nữa....Anh ở cạnh em một ít ko được sao..."

Cuối nằm trong Tô Hằng cũng thoả hiệp, tuy nhiên lúc đến tầng hầm dưới đất nhằm xe pháo, Thẩm Thiên Nhu lại ngồi vô ghế lái.

"Em tài xế, anh cho tới ngồi nằm trong em về doanh nghiệp."

Thẩm Thiên Nhu phát biểu rồi, hất khuôn mặt nhỏ với Tô Hằng, chọc Tô Hằng trong trái tim giàn giụa sủng nịnh hót.

"Nha đầu, sao lại nhượng bộ lễ phục mang đến cô ta? Dù ko phù hợp với con cháu, con cháu cũng ko thể nhằm bọn họ ham muốn gì được nấy!"

Bạc lão phu nhân trạng thái nhàn hạ nhạt nhẽo, bên trên mặt mũi đặc biệt điềm đạm.

Thẩm Phồn Tinh nhẹ dịu mỉm cười cười: "Không phù hợp với con cháu, cho những người không giống cũng chẳng sao, không chỉ có vậy đợt này con cháu còn lần điều thật nhiều."

Trong đôi mắt lão phu nhân hiện thị lên một tia ý cười: "Xem đi ra con cháu lăn lộn lộn vô giới này cũng lâu rồi nhỉ, đợt trước ở khám đa khoa, tớ còn nơm nớp con cháu vượt lên trên cố chấp!"

Xem thêm: nhạc tiên sinh đang không vui truyện full

Thẩm Phồn Tinh mỉm cười nhẹ: "Lỗ rất có thể ăn, tuy nhiên ko thể ăn cả đời được."

Lai Dung ở ở bên cạnh với chút thất vọng: "Thật là tiện ngờ vực cho những người phụ phái đẹp gian sảo kia! Chắc trong trái tim vui sướng chuẩn bị bị tiêu diệt rồi!"

Trong đôi mắt lão phu nhân lại phổ thông tinh khéo: "Cứ nhằm cô tớ đắc ý trước một thời hạn chuồn. Sẽ với ngày cô tớ cần khóc!"