đổi chồng cưng chiều em đến nghiện

Chương 37: Vợ yêu! Em nên nghỉ dưỡng rồi

Một tay Tờ Kế Nao mách bảo nhỏ nhắn gái đang được khϊếp đảm, một tay ko biết làm thế nào đành cần níu lấy ăn mặc quần áo bản thân, len lén nhìn một mùng ôn nhu mặt mày chóng, trong tim thiệt tò mò mẫm, cái người con trai to lớn tựa như đại minh tinh anh cơ là ai? Trong lòng Tờ Kế Nao ê độ ẩm suy nghĩ cho tới một mùng trước đôi mắt, bọn họ thiệt xứng là 1 trong những song kim đồng tiên nữ.

Bạn đang xem: đổi chồng cưng chiều em đến nghiện

Bé gái bám theo Tờ Kế Nao dạt dẹo nhiều năm nên tuy nhiên nhỏ tuổi tác tuy nhiên cực kỳ hiểu chuyện, dẫu vậy thì vẫn chỉ là 1 trong những đứa nhỏ nhắn, nghe mùi hương thơm sực của canh nhập không gian, thấy một tay Sở Chiến đang được ráng chén canh, một tay anh ráng thìa sẵn sàng trả lên mồm Đường Tố Khanh, cô nàng nhỏ chừng năm sáu tuổi tác tức tốc nuốt nước miếng.

Nhìn thấy cỗ dáng vẻ thèm thuồng của phụ nữ bản thân, trong tim Tờ Kế Nao tức thời khốn cùng quẫn ko dứt, vì thế tiết kiệm ngân sách chút chi phí ăn cơm trắng, sáng sủa sớm và giữa trưa anh chỉ cho tới nhỏ nhắn ăn nhị cái bánh bao, nhưng mà chủ yếu anh cũng chỉ được một chiếc bánh bao, cảm biến được mùi hương thơm sực cơ lòng anh cũng chạm cào.

Nhìn một ít người con trai anh tuấn đang khoác trên người cỗ ăn mặc quần áo luộm thuộm lốc thốc, thời điểm hiện tại Tờ Kế Nao mới mẻ lĩnh ngộ được cô và người con trai cơ ko nằm trong đẳng cấp và sang trọng với anh, tròng đôi mắt Tờ Kế Nao tức thời trở thành ngán chán nản.

Nhưng anh nắm được mục tiêu đợt này bản thân sắp tới đây, nhìn người con trai cơ nhịn nhường như chẳng bao nhiêu mừng mừng khi anh cho tới, Tờ Kế Nao thấp thỏm phanh mồm nói: "Phó Thị trưởng, thiệt nài lỗi, đợt này là vì công ty chúng tôi sai, cô cũng chớ. . . . . ." . Nằm bên trên phía trên.

Lời còn ko phát biểu không còn, đã trở nên Đường Tố Khanh rời đứt, chỉ thấy cô đang được phía trên l*иg ngực người con trai cơ, đột nhiên mỉm cười cợt nhìn anh và bé: "Ăn cơm trắng chưa?" .

"Hả?" Tờ Kế Nao ko kịp hiểu tâm trí của cô ấy, chỉ hoàn toàn có thể lo ngại trị đi ra thắc mắc đem bám theo quá bất ngờ, nếu mà anh không tồn tại tưởng lầm, nhịn nhường như Phó Thị trưởng mới mẻ một vừa hai phải căn vặn anh ăn cơm trắng rồi chưa? Nhưng anh cho tới đó là nhằm nài lỗi, có lẽ nào cô ko nghe rõ ràng ý nhập câu nói. phát biểu của anh ý sao?.

"Nơi này còn một ít canh, ko quan ngại thì ăn nó hùn tôi lên đường." Đường Tố Khanh cười cợt nhạt nhẽo một giờ, đỏ ửng mặt mày, xoay đầu, nhẹ nhõm giọng căn vặn người con trai mặt mày cạnh: "Trong nồi của anh ý còn canh không?", tiếng nói thiệt nhỏ, như chỉ làm cho nhị người hoàn toàn có thể nghe thấy.

Nhìn góc nhìn sáng sủa quắc đem bám theo vẻ mong ngóng của cô ấy, biết cô chất lượng bụng ham muốn hùn người, đứa nhỏ nhắn nghe thế nuốt nước miếng một chiếc ực, làm thế nào nhỏ nhắn lại ko nghe được câu nói. phát biểu kia? Sở Chiến ko đành lòng, cố rước câu nói. phát biểu ‘canh này chỉ tương thích cho tới người mắc bệnh uống’ nuốt xuống, thở lâu năm một giờ nói: "Còn thật nhiều." .

Nói kết thúc câu cơ, tâm tình Sở Chiến nói theo một cách khác là vô nằm trong ganh tị, anh tráng lệ nấu nướng canh xẻ, là ham muốn làm cho thiên thần của anh ý nốc, thế mà bấy giờ lại cho tới nhập bụng người không giống, anh ko căm tức mới mẻ là lạ?!

Mới một vừa hai phải nghe những câu nói. của Tờ Kế Nao phát biểu, hình như thể sắp tới đây nhằm nài lỗi, suy nghĩ cho tới chuyện người trước mặt mày nhịn nhường như thể người thực hiện thương tổn thiên thần của anh ý, tròng đôi mắt Sở Chiến càng trở thành sắc bén, ko tự động mái ấm nhưng mà trị đi ra tương đối thở giá rét, lạnh lẽo lùng liếc về phía người con trai đang được đứng ở cửa ngõ. Trong lòng tâm trí, hắn tớ dám thực hiện thương tổn thiên thần của anh ý, thời điểm hiện tại còn quá cơ hội cô ăn cơm trắng cho tới phía trên đoạt lấy dung dịch xẻ của cô ấy, thiệt là xứng đáng hận.

Thật đi ra thì Tờ Kế Nao cũng tương đối oan uổng, làm thế nào anh hiểu rằng đó là thời hạn ăn cơm trắng trưa và nghỉ dưỡng của cô ấy, anh bữa sáng kết thúc ngay lập tức dắt bám theo con cái cho tới phía trên, lên đường rộng lớn nhị giờ mới mẻ cho tới được phía trên.

Đường Tố Khanh phía trên người của Sở Chiến cũng cảm nhận thấy sự giá rét đột nhập nhập khung hình bản thân, cho rằng anh ko mừng khi cô lấy canh xẻ anh nấu nướng cho tới cô đem cho tất cả những người không giống nốc, ko biết tại vì sao, trong tim cô cũng cảm nhận thấy ko tự do thoải mái, nhẹ dịu giùng giằng ham muốn ở xuống gối.

"Đừng động, mới mẻ một vừa hai phải nốc canh kết thúc ngay lập tức ở tiếp tục bất lợi cho tới hấp thụ." Sở Chiến cau ngươi, tráng lệ phát biểu, ôm thân thiết thể nhỏ nhỏ nhắn của cô ấy, nhập tiếng nói tràn trề sự quan hoài giành cho cô.

Đường Tố Khanh trực thuộc ngực anh, đùng một phát không đủ can đảm động che nữa, suy nghĩ cho tới bộ thời điểm hiện tại của chúng ta, lỗ tai cô ngay lập tức rét lên, nhìn Sở Chiến một hồi tiếp tục khiến cho cô ý loàn tình say mê.

"Tôi đang được no rồi, vào phía trong bình thuỷ vẫn còn đấy canh, vứt sạch sẽ thì tiêu tốn lãng phí vượt lên trước, một ít nữa nhị người lấy về ăn đi!" Đường Tố Khanh cười cợt nhạt nhẽo phát biểu, khuôn mặt mày tươi tỉnh cười cợt rực rỡ như thể trị sáng sủa, càng khiến cho biến động lòng người rộng lớn.

Xem thêm: độc giả cùng tác giả đồng thời xuyên vào sách

Tờ Kế Nao nhìn mặt mày của cô ấy, ko tự động mái ấm được gật đầu, trong tim tựa như mang 1 đóa hoa nhỏ xinh đẹp nhất lan đi ra mừi hương ngát, vô nằm trong hạnh phúc, cô không tồn tại trách móc anh, thiệt là chất lượng quá!

Sở Chiến ngâm mình trong nước vào phía trong bình dấm chua, nỗ lực thu toàn bộ nhập đôi mắt, đợt đó lại cảm nhận thấy ko thỏa mãn khi cô cười cợt với những người không giống, không chỉ có vậy người cơ còn hoàn toàn có thể là tên gọi đầu sỏ thường xuyên sinh chuyện, anh ngay lập tức êm ả sờ sờ làn tóc của cô ấy, rạm tình và cưng chìu nói: "Vợ yêu thương, em nên nghỉ dưỡng rồi.".

Đường Tố Khanh trọn vẹn ko nhằm ý cho tới quỷ kế tiếp dụ dỗ dành riêng của những người con trai cơ, cô đang được ngủ cho đến giờ này rồi, không thích ngủ tiếp nên là thẳng nói: "Em còn ko mệt mỏi." .

Mà trí tuệ Tờ Kế Nao như ngừng hoạt động và sinh hoạt, cứ mãi suy nghĩ về lời nói cơ của Sở Chiến, giờ mới mẻ nắm được hoá ra cô đang được lập mái ấm gia đình, tức thời thần sắc trở thành u ám, trong tim khẽ nhói nhức.

Dù là cô ko lập mái ấm gia đình, thì anh và cô cũng không thể nào đem kỳ vọng, người tớ đem toàn cảnh, tài năng sản rộng lớn, làm thế nào hoàn toàn có thể thương anh, trong tim Tờ Kế Nao đem bám theo tự động ti, âm thầm suy nghĩ.

Đối với tình thương, Đường Tố Khanh là kẻ phản xạ chậm trễ lụt, trọn vẹn thiếu hiểu biết được những chuyện cơ. Mất bao nhiêu giây cô mới mẻ dần dần hiểu, hoá ra nhị người con trai này đang được lặng lẽ giao phó chiến, sau cuối thì người con trai một vừa hai phải phúc hắc, một vừa hai phải bá đạo có tên Sở Chiến toàn thắng.

"Người chúng ta nhỏ, em thương hiệu là gì?" Đường Tố Khanh êm ả căn vặn cô nàng nhỏ, đứa nhỏ nhắn này rõ rệt cực kỳ ham muốn nốc canh, cũng ko phanh mồm, chỉ rắn rỏi nhìn cô, như thế đang được minh chứng nhỏ nhắn hiểu chuyện rất là nhiều đứa nhỏ nhắn không giống rồi, làm cho cô cần tự động dữ thế chủ động nhưng mà hạ thấp tiếng nói.

Có lẽ nhỏ nhắn biết Đường Tố Khanh vì thế cứu vãn nhỏ nhắn nhưng mà quên bản thân, còn trả canh ngon cho tới nhỏ nhắn nốc, còn nở một nụ cười cợt êm ả với nhỏ nhắn, biết cơ ko cần là kẻ xấu xa, nên là cô nàng nhỏ giòn giã nói: "Chị ạ, em thương hiệu là Nhân Nhân, cảm ơn chị đang được cứu vãn Nhân Nhân." .

"Nhân Nhân hả, ngày cơ em không trở nên thương gì chứ?" Đường Tố Khanh êm ả căn vặn, cũng chẳng hiểu sao lại làm cho một đứa nhỏ nhắn tự do thoải mái đi đi lại lại ở công trường thi công, nếu như ngày cơ cô ko lên đường tuần tra, kinh hoảng rằng thời điểm hiện tại – đứa ở phía trên đó là cô nhỏ nhắn cơ, tâm trí một ít cô đang được cảm nhận thấy kinh hoảng rồi.

Cô gái nhỏ nhấp lên xuống đầu một chiếc, thản nhiên nói: "Chị bị thương, người nhà thầu đang được xua đuổi tía và Nhân Nhân lên đường rồi, bảo rằng cần đợi chị lành lặn bệnh dịch rồi mới mẻ ra quyết định được.".

"Nhân Nhân! Đừng nghe nhỏ nhắn phát biểu bậy." Tờ Kế Nao khẽ quát tháo một giờ, xoa vạt áo, ko được ngẫu nhiên phân tích và lý giải, thời điểm hôm nay chúng ta cho tới đó là nhằm nài lỗi ko cần nhằm tố giác, huống chi Phó Thị trưởng quả tình chính vì chúng ta nhưng mà bị thương, người nhà thầu xua đuổi chúng ta lên đường cũng thích hợp tình hợp lí.

Đường Tố Khanh vốn liếng suy nghĩ tiếp tục trách móc cứ chúng ta sao làm cho trẻ em chạy cho tới dự án công trình, ko nhìn đi ra sự gian nguy ở cơ sao? Nhưng nhận ra người con trai cơ một vừa hai phải rầy phụ nữ nhỏ một vừa hai phải nhức lòng và áy náy. Lúc này cô lại liên tưởng cho tới tình cảnh của những người dân cày túng cần dạt dẹo mọi nơi, phiên phiến đoán được tại vì sao nhỏ nhắn tiếp tục xuất hiện nay ở công trường thi công, cũng hiểu cô nàng nhỏ đang được phát biểu gì, tức tốc bảo Sở Chiến ráng Smartphone cho tới đến cô, bấm một số trong những Smartphone.

Đầu Smartphone cơ, người nhà thầu rước toàn cỗ sự tình kể lại cho tới Đường Tố Khanh, cũng đợt tiếp nhữa cách điệu lời hứa hẹn sẽ không còn nhằm chuyện này tái diễn đợt tiếp nhữa, còn phát biểu người đầu sỏ sinh chuyện đã trở nên ông xa cách thải rồi, nài Phó Thị trưởng bỏ qua vớ cả… vân vân và vân vân.

Xem thêm: hệt như hàn quang gặp nắng gắt hanul

Chờ đối phương phát biểu kết thúc, thời điểm hiện tại Đường Tố Khanh mới mẻ hạ khẩu lệnh của tớ, sau thời điểm hớt tóc Smartphone, cười cợt phát biểu với Tờ Kế Nao: "Tôi đang được phân tích từng chuyện với nhà thầu rồi, ngày mai anh hoàn toàn có thể quay về khu vực cơ thao tác, đơn giản ko thể trả đứa nhỏ nhắn đi ra công trường thi công nữa, mặc dù sao cũng ko thể nhằm một nhỏ nhắn gái lớn mạnh ở cơ, tôi đang được bảo nhà thầu ứng lương bổng trước nhằm anh hoàn toàn có thể lên đường mướn chống trọ rồi." .

Trong lòng Tờ Kế Nao không chỉ có là cảm động, anh cũng chẳng biết sử dụng kể từ nào là nhằm tưởng tượng tâm tình của tớ thời điểm hiện tại, những tưởng rằng chúng ta đã đi được cho tới cuối lối rồi, ko ngờ tâm địa Phó Thị trưởng chất lượng như thế, không chỉ ko trách móc tội chúng ta, còn làm anh hội tụ lại việc làm, Tờ Kế Nao dạt dẹo thật nhiều điểm, trong tim chỉ mất cực sở, cho đến giờ đây cũng không tồn tại ai quan hoài cho tới anh như thế, tức thời cảm động khiến cho lỗ mũi mẩn đỏ, đợt này càng tăng hâm mộ ông xã của cô ấy, chắc chắn anh chất lượng lắm mới mẻ lấy được một người phu nhân như cô.

Một tay Tờ Kế Nao nắm tay Nhân Nhân, một tay ráng bình canh rét, đem bám theo tâm tình hưng phấn rời ngoài khám đa khoa. Bởi vì thế xử lý kết thúc từng chuyện nhưng mà tâm tình Đường Tố Khanh cực kỳ khoan khoái, cũng chẳng biết mặt mày của những người con trai kề bên thối cho tới chẳng đem kể từ nào là tưởng tượng nổi.