độc miệng thành đôi

Tên truyện :Miệng độc thành song.

Tác giả :Dung Quang

Bạn đang xem: độc miệng thành đôi

Thể loại : đô thị tình duyên, oan gia hoan hỉ, HE.

Tình trạng : Hoàn (73 chương + 10 phiên ngoại )

Trình tiên sinh độc mồm, mặt dày mày dạn, ấu trĩ, tai ngược, trái khoáy thực là phát triển thành dị của nam giới chủ yếu giới ngôn tình. Nhưng tuy nhiên Tần đái thư rất rất rộng lớn lượng, để giữ lại gìn độc lập trái đất, mặc dù sao cũng cần với người mất mát bạn dạng thân ái. Vì vậy cô đưa ra quyết định hàng phục Trình tiên sinh, một song mồm độc cứ thế tuy nhiên trở thành.

—-

Câu chuyện kể về một vị tổng giám đốc của một doanh nghiệp lớn thiết kế nào đó vừa độc mồm vừa mặt dày lại ti bỉ vô sỉ Trình Lục Dương (thực chất chính là một vị tổng giám đốc có tình yêu thương lai láng đối với cấp dưới, tính cách tỉ mỉ biết quan hoài, biết nấu ăn, đep trai, kiếm tiền tuyệt và rất cuồng ngược)  và một cô quản lí nghiệp vụ bộ phận bán hàng của một doanh nghiệp lớn bất động sản chỉ có bảy thành viên cũng mồm năm miệng mười, hung hãn chẳng kém, cô Tần Chân (thực chất chính là một gái vừa tự ti vừa đáng yêu thương tuy nhiên cũng đáng giận, bề ngoài hung dữ tuy nhiên tầm hồn mềm mại, rất cuồng ngược, bị thương hiệu cơ bới móc như vậy vẫn có thể thích được là hiểu ngầm )

Nữ chính cút học lái xe pháo (mặc dù từ đầu tới cuối cô nàng chỉ toàn cút tàu điện ngầm) tuy nhiên vì sự lải nhải của ông thầy bụng phệ đầu hói quấy nhiễu làm tông vào đuôi xe pháo của vị tổng giám đốc nào đó.

Bởi vì đụng phải chiếc xe pháo đắt tiền mà cô nàng phải thấp thỏm lo lắng nhập thời gian giảo đợi phí sửa chửa chiếc xe pháo đem lại nhà.

Tần Chân nhìn số tiền mình phải trả mà há hốc mồm, cô cút làm tiền lương bổng phụ thân cộc phụ thân đồng, còn phải nuôi một nhà phụ thân miệng ăn cùng thẳng em trai học ở trường điểm, học phí đắt dọa người, bây giờ còn phải chi số tiền lớn để trả món nợ này, thiệt sự muốn triệt đường sống của cô nàng.

— “Có thể trả dần dần không?”

Trình Lục Dương ngừng một chút: “Bao lâu?”

“Nửa năm được không…” Thấy đối phương sắc mặt mày khó khăn coi, Tần Chân cuống quýt vàng sửa lại: “Năm mon, năm mon là được rồi… hoặc là tứ mon cũng khá được.”

Trình Lục Dương nín thinh một lúc, yên ắng coi chằm chằm cô: “Thật quan ngại vượt lên, cô nhận định rằng tôi là người cùng cơ quan với cô? Trả góp? Cô mua sắm ngôi nhà hả?”—

Tần Chân từ tận sâu sắc nhập tâm hồn coi thường bỉ thương hiệu phú nhị đại lại keo dán giấy kiệt như anh tao, sau đó cô nhận thấy điện thoại từ anh chàng thư kí của vị cơ, bảo là số tiền này đáng lí phải bởi mặt mày nhà trường chi trả mới đúng, thiệt là vị cứu tinh ranh của cuộc đời cô.

Thế là Tần Chân hào phóng mời vị thư kí cơ một bữa, nhị người ăn uống đến hăng say, nói xấu cấp bên trên đến nước miếng văng đầy, đâu ngờ lại một trận bị bắt quả tang, coi đi ra vị thư kí nào đó khó sống yên lặng với thương hiệu cấp bên trên hẹp hòi rồi.

—“Tiểu nhân thỉnh an tổng giám đốc đại nhân khoan hồng đại lượng nhất thế giới”.

Kế cơ, Trình Lục Dương tiếp tục hừ lạnh lẽo một tiếng: “Ai độc miệng?”

“Tôi độc mồm ạ.”

“Ai tâm thuật hiểm độc?”

“Tôi tâm thuật thâm hiểm ạ.”

“Ha ha, ko cần tôi là kẻ con cái của cầu vồng sao?”

“Vậy tôi đó là con cháu của cầu vồng!”—

Ai nói đến trên đây mới sực nhớ, tại sao lại gọi là  người con cái của ước vồng a ? Bởi vì vị tổng giám đốc ‘cực kì’ có gu thẩm mỹ cơ, mỗi ngày sẽ mặc một bộ đồ, mỗi bộ sẽ là một màu sắc sự so sánh, màu vỏ quýt, màu xanh xao lục, màu xanh xao lam, màu đỏ chét , vân vân và mây mây…

Xem thêm: âu dương y phàm

Tần Chân khi ấy mới phát hiện, người này ko chỉ mồm thối, gu ăn mặc kì dị mà chi tiết cái tính tình ngang bướng đến lạ lùng nữa.

Vì nhất thời cãi nhau với thân phụ mình mà đòi tự bản thân ái phấn đấu ko muốn nhờ vào danh tiếng của lão già nữa, tự bản thân ái xách kiếm đi ra trận cút tìm kiếm hợp đồng, hên xui may rủi  như thế nào lại hợp tác với doanh nghiệp lớn bé nhỏ của Tần Chân, người đàn ông thù mềm này còn chỉ đích thân ái cô đảm nhiệm hợp đồng này.

Ôi, lão mẹ ơi, cô nàng bị thương hiệu nham hiểm cơ hành hạ tới mức thảm ko thể tả.

Nhưng rồi, hợp tác với nhau tồn tại cô mới phát hiện đi ra một số bí mật bản thân ái ko thể biết, anh xấu tính độc mồm bởi vì tử nhỏ bị thân phụ mẹ bỏ rơi, vứt bản thân ái mang lại ông ngoại nuôi ở vùng quê tận mười một năm, anh ăn mặc quái gở bởi vì anh bị mù màu, nhập mắt anh chỉ còn lại màu trắng đen sì tuy nhiên vì cái tính cao ngạo anh ko muốn ai biết được, anh đối xử cực kì tốt bụng đối với vị thư kí của mình mặc dù mặt mày ngoài ko bao giờ thừa nhận, anh quan hoài đến từ chi tiết nhỏ nhặt, có một trái tim thiện thương, thực chất là nhập cứng ngoài mềm.

Sau câu chuyện Tần Chân ngộ đi ra được người bản thân ái yêu thương phương mười mấy năm trời chỉ là một thương hiệu ích kỉ, luôn luôn giày vò tình cảm cô nhập nhiều năm trời khi đó người tiêu dùng nữ chính mới phát hiện, thì đi ra làm người tiêu dùng với thương hiệu độc mồm này cũng tốt lắm.

Khi cô bị ngất xỉu bên trên đường, anh tao ôm lấy cô đến bệnh viện, siêng sóc cả tối, rồi biết cô tới tháng lại mua sắm sẵn một đống băng vệ sinh mang lại cô.

Khi nhức buồn vì biết được tin yêu đối tượng thầm mến sắp kết thơm, anh đem cô về nhà mình khóc một trận đi ra hồn, dùng lời lẽ độc ác thức tỉnh cô, cùng cô uống rượu giải sầu, kết làm người tiêu dùng bè.

Khi cô bị người xấu có ý định cưỡng hiếp, anh vứt bỏ cuộc họp thời gian nhanh chóng báo cảnh sát, như người điên vọt tới chỗ cô, khi thấy cô bị thương hiệu cơ đả thương thì ko ngần ngại đánh thương hiệu đó một cú, còn dùng quan tiền hệ để thương hiệu cơ ở tù mọt xương.

Khi cô chọc giận anh, tuy nhiên vì sợ cô về khuya một mình anh vẫn chạy theo gót cô, để rồi đỡ dùm cô một nhát dao vì thương hiệu cướp.

Khi cút cùng nhau dưới mua sắm, cây dù lúc nào cũng nghiêng về cô, còn thì anh ướt một mảng.

Khi anh uống say cãi nhau cùng người nhà, cô bảo anh ngồi yên lặng ko nhúc nhích, anh sẽ ngồi thật thẳng tắp, ko dám rời cút nửa bước, nó như một đứa trẻ cố chấp ngồi nhập màn mưa đợi cô.

Khi cô cút gặp đối tượng thầm mến từng bị anh coi thường bỉ, anh sẽ phát điên lên chạy đến mặt mày cạnh cô, mắng cô một trận đi ra trò, rồi bảo cô ngốc nghếch.

Khi cô bị thân phụ mẹ ép cút coi mắt, anh sẽ từ nhập đám tinh nhanh nhập ngành, ngàn chọn vạn tuyển để tìm được người phù hợp với cô nhất.

Nhưng mà Tần Chân của bây giờ, đã thích anh mất rồi. Thích từ những quan hoài nhỏ nhặt nhất của Trình Lục Dương, từ những lời nói độc miệng tuy nhiên thực chất đầy quan hoài lo ngại lắng, từ cử chỉ đáng yêu thương như một đứa trẻ to tát xác khi anh uống say, thích cả sự mạnh mẽ vượt qua chuyện quá khứ bi  thương của anh, thích hết tất tần tật của anh, kể cả cái thói miệng thối đó.

Trình Lục Dương thần kinh thiệt thô, anh ko hiểu ngầm tại sao lại quan hoài cô như vậy ? Không hiểu ngầm dù là người hoàn hảo kích cỡ nào cút vào tay thì cũng ko xứng với Tần quản lí của anh, anh ko biết tại sao mỗi lần sắp xếp mang lại cô cút coi mắt thì kết quả cũng là anh ko thỏa lòng kéo cô đi ra về, ko biết vì sao nhức lòng cái ngốc nghếch của cô, ko biết vì sao khi nghĩ cô đã có người thích hợp mặt mày cạnh thì trái tim như trống rỗng.

—Anh tiếp tục xử sự chất lượng với cô ấy chứ? Coi cô ấy cần thiết rộng lớn toàn bộ tất cả, nguyện quyết tử thời hạn thao tác nhằm ở mặt mày cô ấy, khi cô ấy nổi nóng cũng tiếp tục nhẫn nại rủ dành riêng cô ấy, rất có thể thực hiện được việc này không? Nếu rất có thể thực hiện được, anh xác lập bản thân cả đời đều nguyện thao tác này vì thế cô ấy sao?”

“Sức khỏe khoắn cô ấy ko chất lượng lắm, từng lượt cho tới thời hạn hành kinh đều tiếp tục không dễ chịu, anh lưu giữ cần cảm thông, kể một ngày dài lành lặn, chớ nhằm cô vượt lên nhọc mệt.”

“Cô ấy ý, với gì ko sướng đều nuốt nhập bụng, thông thường luôn luôn xin chào người vị khuôn mặt tươi tỉnh cười cợt sung sướng. Cho nên nếu như cô ấy tươi tỉnh cười cợt rất rất sung sướng với anh, ko có thể trong tim tiếp tục nghĩ về thế, anh cần chu đáo nhập, để ý tăng biểu cảm của cô ấy ấy, chớ khiến cho cô ấy giẫn dữ hờn trở thành quen thuộc, vì vậy ko chất lượng mang lại sức mạnh.”—

Một người thì cứ tự ti bản thân ái cùng đối phương là người của nhị thế giới, ko xứng với anh, một người thì sợ rằng khi bản thân ái mình thổ lộ thì cả nhị ngay lập tức cả làm người tiêu dùng cũng được, chuyện tình cứ dằng teo mãi ko thôi đến khi nữ chính quyết định cược một chuyến, cược Trình Lục Dương cũng thích Tần Chân cô.

Thế rồi cứ thuận theo gót tự nhiên, nhị người ở cùng nhau, và hiển nhiên đoạn sau là ngọt tới sâu sắc răng, tuy vậy vị tổng giám đốc tiên sinh nào đó cũng ko thoát khỏi cái thói quen thuộc độc mồm.

Khi cút về gặp thân phụ mẹ Trình Lục Dương, một màn con cái dâu sau này đả kích bố chồng chứng tỏ vật hợp theo gót loài, nồi sao thì nắp như vậy, Trình Tần thị cũng ko phải dạng vừa.

Xem thêm: ngôn tình về hôn nhân thương mại

Rồi cả nhị đám cưới, có cuộc sống hạnh phúc mãi mãi về sau. Cả nhị thương hiệu độc mồm chỉ có thể chịu được nhau đương nhiên là thành song để tránh để lại mầm họa mang lại nhân gian giảo rồi.

Phiên ngoại ko tương quan đến nhân vật chính mà là về cặp song phụ, người tiêu dùng thân ái nữ chính là một anh chàng ma mãnh men tình  cờ nhặt được về, câu chuyện của nhị người này cũng đáng yêu thương ko kém.

Túm cái váy lại, bộ truyện này ko quá dài, tình tiết vừa đủ ko quá rắc rối, chết cười với nhiều màng xỉa xói, móc họng của anh nam giới chính, tính cách nhân vật độc đáo, phát âm truyện nhiều khi cười nhức cả mồm, cũng có vài tình tiết rơi nước mắt tuy nhiên đáng phát âm, truyện đem tính giải trí cao.