diệp lạc vô tâm h+

                                    
                                              

[Vượt qua loa Lôi Trì] Văn án

Vượt Qua Lôi Trì
Tác giả: Diệp lạc vô tâm
Chuyển ngữ: Zeus
Nguồn: http://zeusvn.net
Văn án

Bạn đang xem: diệp lạc vô tâm h+

Cô run rẩy run tóm lấy ống ống tay áo hắn, ngấc đầu lên, ý mỉm cười khó lường bên trên môi hắn mơ hồ nước trước đôi mắt.
Cô nỗ lực phanh mồm, rất rất ham muốn, rất rất ham muốn hỏi: Là anh sao? Người nam nhi tối hôm cơ, là anh sao?
Hắn thản nhiên coi cô, thản nhiên rút ống ống tay áo bị cô kéo lấy, thản nhiên mỉm cười: “Có việc gì sao? Chị dâu…”

Xem thêm: nhạc tiên sinh đang không vui truyện full

Xem thêm: đọc truyện hay nhất


=================================================================

Chương 1

Đêm “Lạc Nhật”.
Ngọn đèn phanh ảo, bóng người lù mù, còn tồn tại giờ đồng hồ la hét ồn ào nằm trong giờ đồng hồ ly ly va va.
Tô Mộc Mộc khoác lễ phục vai trần black color ngồi trước đàn dương cố gắng đùa một khúc nhạc vô hồn, ngọn đèn sáng sủa tối theo lần lượt thay cho thay đổi, giờ đồng hồ đàn của cô ý xinh xắn tuy nhiên xa cách xôi, nằm trong không khí bar ngập mùi hương sắc dục trọn vẹn ko tương thích.
Mộc Mộc coi rời khỏi, nhập toàn cầu rợn ngợp vàng son này, căn bạn dạng ko cần thiết loại âm thanh nhập sáng sủa du dương. Nhưng ông công ty sàn bar trình bày cần thiết, vậy nên cô với rất có thể ở nhập này dò xét kiếm cơ hội…
Một khúc “Gió rước kí ức thổi trở nên những đóa hoa” dứt nhập tiếng ồn, một người nam nhi trung niên rộng lớn tứ mươi tuổi hạc khẽ rung lắc ly rượu tiến thủ lên đài, bắt được Mộc Mộc đang được toan lặng lẽ tháo lui.
“Em thời điểm ngày hôm nay hết sức xinh đẹp nhất, cho tới phía trên, anh chào em tợp một ly.” Mùi rượu tanh tưởi nhập mồm ông tớ phả rời khỏi khiến cho Mộc Mộc cảm nhận thấy buồn ói. Nhưng cô không tồn tại lựa lựa chọn nào là không giống, mỉm mỉm cười ngọt ngào và lắng đọng, nhận lấy ly rượu một khá tợp không còn.
“Tửu lượng khá lắm! Hào sảng lắm!” Người nam nhi rất rất thỏa mãn.
Buông ly, Mộc Mộc nỗ lực nuốt nước miếng, cố thực hiện mang đến yết hầu hạn chế rát bỏng. Tửu lượng của cô ý ko đảm bảo chất lượng, chẳng qua loa đối với việc làm cho rượu cay xè đủng đỉnh rãi chảy nhập tương tự con cái dao nhỏ len lỏi từng chút một trượt qua loa yết hầu, cô thà rằng gặm răng một phen nhằm yết hầu đau tới bại đần, không thể xúc cảm được như với lửa thiêu trong tâm.
Thấy cô thoải mái tợp rượu, người nam nhi trung niên được một tấc lại ham muốn tiến thủ một thước, cố ý bịa tay lên bờ vai cô, “Chút nữa theo đòi anh nhé?”
Mộc Mộc teo người, kinh hồn hãi rung lắc đầu.
“Giá cả rất có thể thương lượng.”
“…” Cô nhíu ngươi, gặm môi, kế tiếp rung lắc đầu.
“Em ko nể mặt mũi anh?”
“…” Cô rước góc nhìn cầu cứu vãn quan sát về phía ông công ty sàn bar phía bên dưới, kỳ vọng ông tớ rất có thể chung bản thân giải vây, tuy nhiên ông tớ lại bó tay giá buốt đôi mắt trọn vẹn ko kiểm đếm xỉa cho tới.
Cô lại đợi mong quan sát về góc thân thuộc, thấu hiểu ko thể nào là, tuy nhiên cô vẫn đợi mong người cơ liếc đôi mắt coi bản thân một phen, mặc dầu chỉ là một trong những chút quan hoài. Đáng tiếc, hắn để ý tợp rượu, coi như toàn bộ những việc ơ phía trên đều ko can hệ cho tới bản thân. Rơi nhập đàng nằm trong, Mộc Mộc lấy một tờ giấy má, nhanh gọn viết lách một câu, đem đến trước mặt mũi người nam nhi trung niên ở bên cạnh.
Người này nghe đâu khá cận thị, đem tờ giấy má ngay sát sát đôi mắt mới mẻ nhìn thấy bên trên cơ viết lách gì.
“Xin lỗi chú, con cháu trong năm này mới mẻ chục bảy tuổi hạc.”
Người nam nhi trung niên rủa âm thầm một giờ đồng hồ, ngượng ngùng vứt đi.
*****
Lui về hậu ngôi trường, Mộc Mộc ngồi trước gương, tô một chút ít son trái cây, vỗ vỗ khuôn mặt mũi lạnh giá nhỏ nhắn thực hiện mang đến sắc mặt mũi bản thân hạn chế tái mét nhợt.
“Tô Mộc Mộc, cô thực hiện được, cô chắc chắn thực hiện được!” Cô ko giờ đồng hồ động trình bày với chủ yếu bản thân nhập gương, tiếp sau đó, nỗ lực nở một nụ mỉm cười.
Vì ko cho chính bản thân thời cơ lùi bước, cô lấy vận tốc sớm nhất phía phía góc quầy bar, tạm dừng hâu phương sườn lưng một người nam nhi trẻ con tuổi hạc. Hít thâm thúy tía khá mới mẻ cố lấy dũng khí tiến thủ cho tới trước bàn anh tớ, phía trên mặt trên giấy viết lách một câu, nhằm phần bên trước.
“Cho tôi năm vạn, ham muốn tôi thực hiện đồ vật gi cũng rất được.”
Người nam nhi coi lướt qua loa mặt mũi bàn, ngoái đầu lại, một hai con mắt thâm thúy như mặt mũi nước hồ nước giới hạn ở cô, vầng sáng sủa đỏ hỏn sậm tản mạn điểm lòng đôi mắt hắn nồng như màu sắc rượu.
Chiếc ghế nhẹ dịu xoay tròn trặn, hắn đương đầu với cô, khóe mồm khẽ nhếch.
“Hả? Làm loại gì rồi cũng được?” Giọng trình bày hắn đối với tưởng tượng của cô ý hoàn hảo nhất rất nhiều, âm điệu nhẹ dịu, đối với góc nhìn càng khiến cho người tớ tăng mê mệt muội.
Để gia tăng chút dũng khí, Mộc Mộc cố gắng ly rượu của hắn ngửa đầu tợp cạn, tiếp sau đó sử dụng mức độ gật mạnh đầu.
Tay hắn đùng một phát ôm siết lấy thắt sườn lưng cô, cô ngơ ngẩn, bị hắn ôm nhập lòng.
“Đêm ni theo đòi tôi…” Giọng hắn rất rất nhiều năm, nghe rời khỏi thâm thúy xa cách vô nằm trong.
Khoảng cơ hội bọn họ rất rất ngay sát, khá thở hắn rất có thể phảng phất cho tới môi cô, mùi hương rượu thản nhiên non giá buốt như gió máy.
Khó đã có được thời cơ xúc tiếp thân mật và gần gũi vì vậy, cô phanh đồ sộ nhì đôi mắt coi hắn. Cô từng lo ngại kinh hồn sự hấp dẫn của hắn đơn giản ngọn đèn lờ mờ lan xung xung quanh, khi thân mật và gần gũi rồi tiếp tục không thể mĩ cảm, lại ko ngờ rằng càng ngay sát hắn, càng hồn xiêu lòng phách lạc. Linh hồn nhỏ bé xíu của Mộc Mộc lại bị tóm gọn tổn thất, giống như một mon trước.
Ngày cơ, cô một vừa hai phải cho tới sàn bar này sẽ không bao lâu, phen trước tiên bị người tớ chuốc rượu, cô gặm răng tợp hoàn thành, cố nén vị động tấp nập nhập khung người, một đợt tiếp nhữa ngồi xuống kế tiếp đàn.
Cổ họng nhức như bị thiêu, hóa học động nhập ruột không ngừng nghỉ nhộn nhạo, ngón tay cũng từ từ tổn thất chuồn tri giác. Cô gặm răng chịu đựng đựng, tuy nhiên nước đôi mắt vẫn ko kiểm soát được, rơi bên trên keyboard.
Tiếng đàn rung rinh động, giống như giờ đồng hồ nhức thương rên rỉ.
Cô lo ngại kinh hồn ko yên lặng phanh đôi mắt coi xung quanh tứ bề, toàn bộ quý khách đều đang được trải nghiệm rượu và người mẫu, không có ai chú ý cho tới giờ đồng hồ đàn của tôi. Cô mỉm cười tự động giễu, ngoái đầu coi lại một phen, bắt gặp nên góc nhìn rạm thúy của hắn.
Bởi vì như thế ánh sáng vừa đủ mịt, cô ko thấy rõ ràng cỗ dạng hắn, tuy nhiên bên trên người hắn vạc rời khỏi một xúc cảm tồn bên trên mạnh mẽ, cô tự nhiên xúc cảm như ngực bị cái gì va va, gân máu chính thức rét lên thực hiện mang đến cô quên tổn thất khung người đang được ko khỏe khoắn, cũng gạt bỏ sự bi thương trong tâm.
Đêm cơ, cô lặng lẽ coi hắn thật nhiều phen, hắn coi qua loa tâm lý ko đảm bảo chất lượng, một ly tiếp một ly, một điếu thay cho một điếu, nhịn nhường như tra tấn chủ yếu bản thân nhằm loại trừ giận dỗi.
Lúc rạng sáng sủa, Mộc Mộc 1 mình về ngôi nhà, ngủ bên trên tấm chóng giá buốt như băng. Trong cơn mơ của cô ý không thể hình hình họa tía bám tiết đẫy bản thân, không thể góc nhìn thê lương bổng của u, toàn bộ là hình hình họa của những người nam nhi cơ.
Trong mơ, hắn trở về phía cô, khóe môi nhịn nhường như khá cười: “Theo anh, anh đem em rời ngoài điểm này.”
Cô ko chút tự dự đem tay mang đến hắn…
Những ngày tiếp sau đó, Mộc Mộc vẫn trải qua loa cuộc sống thường ngày như vậy, tiến công đàn, tợp rượu khách hàng đem, cho tới toilet ói, rồi quay trở lại kế tiếp tiến công đàn.
Nhưng cô ko hề ngán ngôi trường cuộc sống thường ngày vì vậy, cũng chính vì người nam nhi cơ thông thường tới quán bar, từng phen đều ngồi ở địa điểm cơ, đại số đông là một trong những bản thân, ngồi xuyên suốt tối mới mẻ chuồn. Thông thường với người mẫu lại gần, hắn cũng nằm trong bọn họ tándóc. Mọi người gọi hắn là “Trác”, cứng cáp thương hiệu của hắn với cùng một chữ này.
Mộc Mộc cũng ko cho tới ngay sát, chỉ không ở gần xa cách coi hắn với mọi cô nàng không giống trêu đùa, từng biểu tình, từng động tác đều thể hiện tại sự hấp dẫn chí tử của nam nhi. Dưới ngón tay của cô ý, giờ đồng hồ đàn cũng không thể buồn buồn chán, không thể giá buốt lùng, tuy vậy với chút đê mê, với chút ưu thương, với chút tự dự…
Cô biết hắn đang được nghe cô tiến công đàn, cô còn biết hắn mến nghe nhất bạn dạng Exodus(1), cũng chính vì từng phen cô đàn ca khúc này, hắn đều châm một điếu dung dịch, kể từ từ nhả sương, góc nhìn của hắn không tồn tại chi tiêu cự, tâm trí ko biết lạc cho tới vùng nào là.
Cho nên chỉ việc hắn cho tới, cô chắc chắn tiếp tục đàn bài xích này mang đến hắn nghe.
Trác so với cô tuy nhiên trình bày, giống như một niềm mơ ước không tồn tại thiệt, cô ko nghĩ về lại gần, đơn giản xa cách xa ngắm nhìn và thưởng thức vì vậy, vì như thế hắn đàn Exodus, coi hắn lẳng lặng mút hút thuốc…
Nếu như ko nên tối thời điểm ngày hôm nay cô một vừa hai phải mới mẻ tợp rượu mạnh, còn nếu không nên cô rất rất nên dùng số chi phí này, còn nếu không nên cô chỉ với lại một ngày cuối cùng… Cô chắc chắn sẽ không còn cho tới ngay sát hắn, tuy nhiên tuy nhiên, toàn cầu này sẽ không bình lặng như vậy…
Thật ko ngờ Trác tiếp tục thể hiện câu nói. đề xuất trực tiếp thắn ấy, Mộc Mộc vốn liếng sẵn sàng đảm bảo chất lượng mang đến cuộc ngôi trường kì kháng chiến lại lặng lẽ hít thâm thúy một khá, nỗ lực trấn áp nhịp tim đang được đập loàn, cúi đầu viết: “Được, tất cả chúng ta chuồn thôi.”
Hắn liếc đôi mắt coi loại chữ, ý mỉm cười càng thâm thúy, tay ôm bên cạnh hông cô càng chặt, rước khắp cơ thể cô nhốt nhập trong tâm bản thân, “Cô ham muốn chuồn đâu?”
Ý mỉm cười mai mỉa bên trên mặt mũi hắn tăng đượm, tâm trí cô tức thời láo lếu độn, thở rối loàn. Từng trận nhiệt huyết nhập khung người nhảy lên ngực, nhanh gọn tấp nập từng toàn bộ ngõ ngóc nhập khung người, thực hiện mang đến khắp cơ thể cô như chìm ngập trong nước sôi, từ từ bị nấu nướng chín…
“Tùy…” Bởi vì như thế tay quá run rẩy, chữ cô xiêu lòng vẹo, “Khách sạn, hoặc là ngôi nhà anh?”
“Ừm, nhà đất của tôi ko tiện, ko bằng…” Môi hắn chi phí ngay sát cho tới mặt mũi tai, khá thở độ ẩm áp thực hiện toàn thân ái cô như nhũn rời khỏi. Nếu ko nên bị hắn ôm vẫn sớm ko tại vị, “Không bởi vì, tức thì ở phía trên chuồn.”
Tại đây? Cơ thể Mộc Mộc càng rét, tiết nhịn nhường như ham muốn cháy, xúc cảm như tợp vẹn toàn bình Whiskey.
Hắn vẫn hào hứng coi cô, tiềm ẩn ý tứ khiêu khích, như đang đợi cô vấn đáp, lại như đang đợi cô quăng quật trốn.
Cô ở sàn bar rộng lớn một mon, cũng ko kỳ lạ chuyện nam giới phái đẹp dây dính nhập góc tối, đã và đang ở toilet bắt gặp nên những tình huống tế nhị.
Tuy rằng cô ko coi ao ước phen trước tiên của tôi thắm thiết thế nào là tuy nhiên cũng ko thể động vật hoang dã vì vậy, tùy tiện trước đôi mắt bao người…
“Thế nào? Không muốn?” Trác nhíu ngươi, với loại thắng lợi vui mừng sướng.
Mộc Mộc vẫn hiểu hiểu ý mỉm cười trong tim đôi mắt hắn – Là hắn đang được đùa cô, ham muốn coi cô đỏ hỏn mặt mũi, biểu tình kinh hoàng, ham muốn coi cô ko chịu đựng đựng tiếp tục thực hiện sao?
Sự quật cường nhập cô bị hắn kích ứng, cô rút nhanh chóng cây viết viết: “Được, anh rước năm vạn chi phí mặt mũi đặt tại phía trên, tôi túa ăn mặc quần áo.”
Viết hoàn thành, cô ngấc mặt mũi, góc nhìn ngọt ngào và lắng đọng mỉm cười với hắn.
Trác cũng mỉm cười, giờ đồng hồ mỉm cười trầm thấp đem theo đòi tiếng nói truyển cảm, “Em gái, chớ với ăn năn hận!”
Nói hoàn thành, hắn buông tay ôm cô rời khỏi, lấy địa hình nhanh gọn bấm một số trong những điện thoại thông minh.
Điện thoại rất rất nhanh chóng với người bắt máy, ko đợi đối phương thì thầm, hắn lên tiếng: “Có năm vạn chi phí mặt mũi không? Bây giờ tôi cần…”
“Bây giờ?” Giọng trình bày kể từ điện thoại thông minh vang rời khỏi rõ rệt với chút lo ngại lắng: “Không nên cậu bắt gặp chuyện gì chứ?”
“Không nên, với cùng một người mình thích sử dụng. Tôi ham muốn chi phí mặt mũi, ngân hàng ngừng hoạt động rồi.”
“Được rồi, tôi tiếp tục nghĩ về cơ hội. Cậu ở đâu? Lát nữa tôi cho những người đem qua…”
“Bar Lạc Nhật.”
“Cậu lại cho tới night club?! Siêu…”
Hắn hạn chế câu nói. người cơ, “Được rồi được rồi, cậu không nhất thiết phải trình bày, tôi khẳng định thời điểm ngày hôm nay là ngày ở đầu cuối, ngày mai lại kế tiếp phấn đấu, được chưa?”
“…Lát nữa tôi đi tìm kiếm cậu.”
“Ừm.”
Thấy hắn gác máy, hào hứng coi khung người cô kể từ bên trên xuống bên dưới, tầm nhìn đem chi tiêu chuẩn chỉnh “háo sắc”, lại coi những người dân nam nhi nửa tỉnh nửa say xung xung quanh. Mộc Mộc thực sự chịu đựng ko nổi, theo đòi bạn dạng năng coi rời khỏi cửa ngõ.
“Bây giờ cô ăn năn hận vẫn kịp.”
Hối hận? Mộc Mộc rung lắc đầu ko chút tự dự, kéo hắn cho tới bân cạnh quầy bar, ngồi lên. Cô ko tin cẩn người nam nhi trong tâm cô vẫn lâu lại hạ lưu vô liêm sỉ đến mức độ nhằm cô túa ăn mặc quần áo trước mặt mũi quý khách.
Trong góc nhìn sửng sốt của Trác, Mộc Mộc chỉ chỉ ly rượu của hắn với Bartender. Bartender hiểu ý, bịa một ly Whiskey vàng nhạt nhẽo trước mặt mũi bọn họ.
Sau cơ, cô tìm kiếm được một khu vực trống trải nhỏ bên trên tờ giấy má dằng dịt chữ, “Một bản thân tợp rượu rất rất buồn, em tợp nằm trong anh một ly.”
“Chỉ tợp rượu ko rất rất nhàm.” Hắn vẫy tay gọi đáp ứng, “Lấy một tập luyện giấy má mang đến tôi.”
Trong giờ đồng hồ nhạc vang lừng, một cô nàng xinh đẹp nhất tiếp cận, bịa trước mặt mũi bọn họ một tập luyện giấy má.
Từ khi mái ấm gia đình niềm hạnh phúc bé xíu nhỏ của cô ý vỡ vạc, không thể một người nào là cẩn trọng chở che cô, cũng không tồn tại người kiên trì nằm trong cô “nói chuyện phiếm”. Một xúc cảm ko trình bày lên câu nói., trang giấy má in hoa lá vàng như lạc nhập ngược tim cô, một làn nước rét phỏng trào rời khỏi nhập mắt…
Cô cúi đầu, ham muốn lặng lẽ vệ sinh nước đôi mắt, đầu ngón tay hắn lại lạc bên trên khuôn mặt cô, dịu dàng êm ả vệ sinh chuồn khóe lệ.
(1) Exodus: Bản của Richard Clayderman