cuộc hôn nhân đẫm nước mắt

"Anh ơi... Mình ly hít nhé! Con em tiếp tục nuôi! " "Vì sao? " "Doãn Thuần cô ấy chuẩn bị về rồi nên không? Anh còn yêu thương cô ấy! Căn bạn dạng không tồn tại địa điểm mang đến em và con! " Lục Đình Nguy khó khăn xử, anh ngước đôi mắt lên coi cô, sở hữu chút áy náy. Ngày cơ vì như thế anh tợp say nhưng mà thực hiện bừa, ko trấn áp được bạn dạng đằm thắm nên khiến cho cô sở hữu bầu với bản thân. Đáng tiếc thay cho người anh yêu thương ko nên là cô, nhưng mà là bạn tri kỷ của cô ý. Vì Doãn Thuần cút du học tập mặt mày quốc tế, đành nên tách xa xôi anh. Còn cô yêu thương thì thầm anh kể từ lâu tuy nhiên lại không đủ can đảm thưa, cô chỉ dám đơn phương anh xuyên suốt thời thanh xuân nhưng mà thôi. Đến Lúc anh nằm trong Doãn Thuần công khai minh bạch quan hệ, cô hiểu rõ đơn phương mãi là đơn phương, cô ko thể chen vô hủy hoại niềm hạnh phúc của người tiêu dùng bản thân được. Mà cô căn bạn dạng biết bản thân ko sánh bởi Doãn Thuần ở vô đôi mắt anh. Đình Nguy tĩnh mịch coi cô, khuôn mặt buồn buồn chán, thảm sầu tạo cho trái khoáy tim anh sở hữu chút nhói. Anh nhẹ dịu thưa với cô, anh cũng không thích cô thua kém vì như thế cô vẫn sinh đi ra con cái của anh ý, lỗi cũng chính là ở anh: "Chuyện này nhằm kể từ từ rồi anh xử lý được không? Doãn Thuần mặc dù gì đã và đang biết anh và em kết duyên, cô ấy sở hữu buồn tuy nhiên đơn thuần quy trình đầu thôi. Cô ấy là kẻ hiểu chuyện sẽ không còn nhằm ý đâu, anh cần thiết thời hạn nhằm xử lý ổn định. " "Là bởi u áp lực nặng nề lên anh đích không? Nếu như không tồn tại u, anh tiếp tục ly hít với em tức thì sao? "_Du Huyên thống khổ coi anh căn vặn, trái khoáy tim giờ khắc này buốt thắt. Anh này sở hữu biết để sở hữu can đảm và mạnh mẽ lao vào vô chống này, và thổ lộ điều này với cô nhưng mà thưa là cực kỳ tuồng như này. Cô có thai con cái anh, lại ko coi cơ là việc phiền toái hoặc điếm nhục, tuy nhiên thấy nó cực kỳ niềm hạnh phúc. Được nằm trong anh kết duyên này là suôn sẻ với cô, suôn sẻ rất rộng lớn tuy nhiên ko đầy đủ vẹn. "Anh... "_Đình Nguy ko biết nên vấn đáp mang đến cô ra sao nữa cả. "Em vẫn biên soạn đơn rồi, đã và đang ký! Em không thích em là phiền nhiễu ngăn trở đằm thắm anh và Doãn Thuần! Anh coi rồi ký nhanh chóng nhé! " Đặt nhẹ nhõm tờ đơn lên bàn thao tác của anh ý, cô nhẹ dịu xoay gót tách cút. Chính khi ấy nước đôi mắt cô lăn lộn lâu năm bên trên má, như nên lưu giữ dáng vóc thư thả như không tồn tại gì nhưng mà thoát ra khỏi chống. Cạch. "Hic... "_cô ngừng hoạt động thư chống anh lại, tựa sống lưng lên cửa ngõ, giờ đây mới mẻ dám bày đi ra sự yếu ớt của tớ. Cô nhức vượt lên trên, Ⱡồ₦g иgự¢ thặt chặt như ai lấy thừng quấn vậy. Giá như không tồn tại cô ấy, và cô ấy ko quay trở lại thì có lẽ rằng anh vẫn chính là ông xã cô. Dù anh ko thương cô cũng rất được, vô tâm trí và trái khoáy tim đều sở hữu bóng hình cô ấy cũng không sao. Miễn là được nằm trong anh bên dưới một cái mái ấm, hằng ngày đợi anh thực hiện về, nằm trong anh ăn cơm trắng, tối cho tới lại ngủ cạnh nhau tuy rằng cơ hội một chiếc gối là cô thoả mãn lắm rồi. "Mẹ ơi... Sao u khóc vậy? " Thanh âm non nớt vang lên khiến cho cô giật thột, cô tất tả vệ sinh nước đôi mắt mỉm mỉm cười coi nam nhi nhỏ bé nhỏ của tớ. Đình Nghị vừa phải tới trường về, còn đem cặp bên trên vai, nó tăng trưởng lầu thấy u đứng khóc thì phiền lòng căn vặn. "Mẹ không vấn đề gì đâu con! Mẹ đem con cái cút tắm nhé! "_Du Huyên gượng gạo mỉm cười, nựng má nam nhi bản thân, nó thiệt như là anh. "Không! Có nên tía thực hiện u khóc ko ạ? Con nên lần tía thưa chuyện! "_cái tính không nghe lời, ngang tàn chẳng không giống gì Đình Nguy cả. "Đừng nhưng mà con! Để tía con cái thực hiện việc! Ba ko ức ђเếק u mà! " Nó chẳng nghe cô, rướn người Open đi ra, vẻ mặt mày hung hăng nhăn nhó, quát lác rộng lớn với những người mặt mày trong:"Ba... Vì sao tía lại thực hiện u khóc chứ? " "Đình Nghị?"_anh ko rõ ràng sự tình, sững sờ căn vặn. Cô tất tả bao bọc lấy nam nhi bế lên, sở hữu chút trở ngại vì như thế nó vượt trội hoàn toàn. Cô lúng túng xấu xa hổ Lúc đối lập với anh:"Anh chớ nghe con cái thưa bừa! Em van nài lỗi, em tiếp tục dạy dỗ lại nó! " Nó vùng vẫy, đá chân lộn xộn la rộng lớn phản kháng lại cô:"Không chịu đựng, ko chịu! Mẹ thả ra! Thả ra! Con ko được cho phép tía thực hiện u khóc! Thả con cái xuống! Ba... Con ham muốn thì thầm mà! " Trước tính cơ hội của Đình Nghị, anh rõ ràng biết nó là phiên bạn dạng thu nhỏ của tớ, thậm chí là là rộng lớn. Đình Nguy bèn tách ghế trải qua bế nam nhi kể từ tay của cô ý, dịu dàng êm ả nói: "Được! Ba nghe! Nói đi! " "Vì sao u lại khóc trước cửa ngõ chống ba? Ba tấn công u sao? "_đôi đôi mắt đồ sộ tròn trặn trừng đồ sộ, mồm nhỏ gắt gao căn vặn anh. #truyennguoc #xuhuongtiktok #xhtiktok #doctruyen #doctruyenonline #truyenhay #CapCut