cơn mưa đầu mùa truyện full

“Phu nhân ôm nhị đứa bé nhỏ vứt trốn ngoài cơ sở y tế rồi, cô nhanh tay để kịp truyền điều cho tới ngôi nhà tịch!”
Thẩm Lăng chạng ngón tay vuốt ve sầu lọn tóc xoăn, cô tao khích động người sử dụng gót giầy gót cao gõ nhịp túc tắc lên trên bề mặt khu đất, trên đây ko cần là đang được mừng rỡ sướng bên trên nỗi nhức của những người không giống sao?
“À.” Dứt điều, Thẩm Lăng ung dung nhấn nút kết đốc cuộc gọi. Niềm nhộn nhịp tăng trào bất thần khiến cho cô trở ngại nín nhịn mong muốn cười cợt thiệt to lớn.
Bách Hàng nhướn ngươi cảnh giác để ý biểu cảm khuôn mặt mày thay cho thay đổi nhanh chóng của Thẩm Lăng. Một cơn không dễ chịu liên tiếp vỗ liên tiếp điểm rỗng иgự¢ hắn, hắn vô thức cảm biến được một chuyện gì bại chẳng lành lặn, chuyện nhưng mà hắn vốn liếng dĩ nên biết.
“Ai?” Bách Hàng trầm giọng.

“Dạ... dạ?” Thẩm Lăng ngay lập tức tức tốc bay ngoài tâm lý sung sướng, cô giật thột thon thót quay đầu sang một bên lại, nhìn chằm chặp vô khuôn mặt vô cảm của hắn.
Cô kiêng dè. Hắn ko khi nào giãi bày thái phỏng một cơ hội rõ ràng rệt cho tới như vậy so với cô.
“Bạn... các bạn của em!” Cô tao ko thưa, hắn cũng ko biết. “Anh ấy...”
“Chúng em... bàn về vài ba yếu tố công việc!” Thẩm Lăng tránh mặt góc nhìn ranh mãnh của Bách Hàng, cô thấp thỏm cầm chặt một góc váy nhung quyến rũ và mềm mại, trong tâm không ngừng nghỉ cầu mong chờ hắn sẽ không còn nối tiếp tra căn vặn cô nữa.
Điều ước của cô ấy tao phát triển thành thực sự, Bách Hàng quả thực ko truy căn vặn tăng gì, phút chốc yên tĩnh tĩnh, hắn đùng một cái giá rét đựng giọng:

Bạn đang xem: cơn mưa đầu mùa truyện full

“Tôi ko mến kẻ giả dối.”
Thẩm Lăng hoảng kiêng dè đương đầu với Bách Hàng, cô bộp chộp vàng phản bác:
“Không! Em...”
“Rầm!”
“Chủ... ngôi nhà tịch! Không kết thúc rồi! Mấy người cút ra!”
Vu Thần giẫm mạnh cửa ngõ nhảy vào chống thời gian nhanh như hạn chế, anh hoảng loàn chạy về phía Bách Hàng đứng, hấp tấp vội vàng thở dốc:
“Chủ tịch! Ngài nhanh chóng...”
Trái tim Bách Hàng đập thình thịch, hắn cố kìm nén lại tâm tình đang được dần dần trở thành không ổn định của tớ, gấp rút banh miệng:
“Có chuyện gì?”
Vu Thần từ xưa đến giờ luôn luôn mang 1 tư thế thong dong trầm ổn định, tầm dáng xộc xệch bày rời khỏi trước đôi mắt hắn trên đây, đó là phen trước tiên.

Xem thêm: nửa đời quen thuộc

Xem thêm: truyện cổ đại xuyên không sủng

Anh khom sống lưng thở hồng hộc, lấy tương đối nhằm nói:
“Phu nhân ôm con cái chạy trốn rồi! Người thực hiện đang được nghiền loàn không còn cả lên, thưa ngôi nhà tịch! Ngài...”
Chưa kịp trình diễn ngành ngọn vụ việc, Vu Thần đã trở nên Bách Hàng tóm lấy phần cổ áo, hắn điên loạn hóa học vấn:
“Chạy trốn? Bao lâu rồi? Tại sao giờ đây mới mẻ thông tin chuyện này mang lại tôi?”
Thẩm Lăng tránh mặt cuộc hội thoại của nhị người, cô tao toan vờ vịt say rượu, ௱ôЛƓ vừa vặn va xuống ghế thì Vu Thần tiếp tục nhảy rời khỏi một tràng cười cợt túng bấn hiểm. Anh nheo nheo đôi mắt, rộng lớn giờ gào:
“Con thiếu nữ đó! Lăn rời khỏi trên đây mang lại ông!”
Còn ai không giống ngoài con cái ả yêu quái tinh ma này?
Trịnh Lập gọi năng lượng điện nhờ cô tao giữ lại điều, cô tao còn nhập vai thơ ngây tai quái gì ở trên đây nữa? Bình thông thường ném mặt mày mũi mang lại ả, cũng vì thế kính nể quản trị, dám thực hiện càn, coi ông ko vắt không còn lông, rút xương đút chó ăn thì vẫn mong muốn coi trời tự vung sao?
“Tôi... tôi...” Thẩm Lăng cấu ngón tay vô domain authority, những vệt hình trăng non màu sắc hồng nhạt nhẽo xuất hiện tại bên trên làn domain authority White nõn, kích ứng cảm giác của mắt người không giống vô nằm trong. “Bách Hàng...”
“Câm miệng!”

Bách Hàng đem bám theo một thân thiện tràn ngập nộ khí rời ngoài chống, Vu Thần cười cợt khẩy, anh vươn tay vậy chai rượu Whisky tiếp tục vơi ngay gần nửa, thủng trực tiếp dốc kể từ bên trên đỉnh đầu Thẩm Lăng sụp xuống. Từng giọt rượu nho đỏ gay rực như huyết tươi tỉnh xối ướt sũng nhẹp mái đầu lộn khung người cô tao.
“Nhân vật chủ yếu loại bỏ đi rồi, cô trình diễn mang lại ai xem?” Vu Thần gắt gao cười cợt.
Thẩm Lăng thẫn thờ cuộn chặt tay trở nên quả đấm, cô cắm môi, oán hận hóa học chứa chấp điểm lòng đôi mắt ném gọn gàng về người con trai đang được chậm chạp rãi quỳ một chân trước mặt mày cô. Sự tủi nhục tiêu diệt lý trí, Thẩm Lăng ghen tuông tức hét ầm lên:
“Tên điên! Là tôi! Tôi ko thưa với Bách Hàng đấy! Ả xứng danh cần Chịu đựng toàn bộ những loại tồi tàn nhất! Vì thân phụ ả tiếp tục tài xế đâm ૮ɦếƭ u anh ấy... a...”
Vu Thần đột ngột Ϧóþ cổ Thẩm Lăng, khiến cho cô thiếu hụt khí, lực bất tòng tâm nhưng mà kêu ú ớ.
“Cô dám! Cô nghe lén?” Sự thiệt về kiểu ૮ɦếƭ của Cẩn Liên – u Bách Hàng, số người biết chỉ kiểm điểm bên trên đầu ngón tay, cô tao lại dám nghe lén quản trị thưa chuyện!
“Tôi... ko... thả rời khỏi...” Thẩm Lăng trở ngại gỡ bàn tay cứng như đá của Vu Thần đang được ghì chặt điểm cần thiết cổ của cô ấy rời khỏi.
Vu Thần tức tốc buông tay, anh giá tiền nhạt nhẽo nhả chữ.
“Nói.”
Thẩm Lăng thất kinh lùi về đàng sau, cô tao run rẩy lẩy bẩy bao bọc lấy cổ bản thân, nước đôi mắt chực trào, cỗ dáng vẻ thập phần thảm thương.

“Tài liệu! Tôi... tôi vô tình nắm được... anh rời xa tôi ra!”