cô vợ nhỏ cả gan bỏ trốn

Khi cô xuất hiện nay ở cửa ngõ lan can, tim anh tạm dừng, cô khoác một cái áo khoác bên ngoài với nón gray clolor nhạt nhẽo, phía bên trong là áo len ấm red color và quần lâu năm cũng gray clolor nhạt nhẽo, khuôn mặt cô ửng hồng ko biết vì thế leo lan can hoặc vì thế ngoài cộng đồng vượt lên trên rét mướt.

"Hi." Cô cười cợt rằng.

Bạn đang xem: cô vợ nhỏ cả gan bỏ trốn

"Hi." Adam buộc bản thân quăng quật nhì tay vào trong túi quần, ko được vuốt ve sầu cô.

"Xin lỗi, khi nãy em quên căn vặn anh, anh đang được bận sao?" Cô đứng ở cửa ngõ lan can, mỉm cười cợt phủ giấy tờ sự rơi rụng đương nhiên, tương đối không an tâm nói: "Nếu anh đang được bận thì thôi chuồn."

Lúc này nom cô còn động lòng rộng lớn đối với bên trên màn hình hiển thị PC, cũng xinh đẹp tuyệt vời hơn đối với trí ghi nhớ của anh ý.

Anh nên nhân thời cơ này nhưng mà cự tuyệt, tuy nhiên mồm lại rằng là... "Không có"

Đáng chết! Anh đang khiến cái gì?

"Vậy... Anh cũng muốn chuồn nằm trong em không?" Cô tương đối chần chừ.

"Anh không thích ra phía bên ngoài." Anh rằng.

Lần này rằng chính, tuy nhiên anh lại cảm nhận thấy tâm tình xoàng vô nằm trong, chính vì nụ cười cợt bên trên mặt mày cô cứng ngắc, tương tự vừa phải mới bị bệnh người không giống tát một chiếc.

"Nếu như em ko quan ngại, hoàn toàn có thể coi trong nhà anh tuy nhiên anh chỉ mất phim cũ thôi." Đầu còn chưa kịp nghĩ về tuy nhiên mồm anh đang được thốt rời khỏi.

Cô mỉm cười cợt, thở nhẹ nhõm một tương đối, nhẹ dịu bước lên bậc thang ở đầu cuối, "Được, căn nhà anh với phim gì?"

Anh thiệt sự ko biết bản thân bị làm thế nào, tuy nhiên lời nói đang được tâm sự, anh cũng chỉ hoàn toàn có thể thế lấy tinh chỉnh và điều khiển kể từ xa xôi, phanh hộc tủ không giống bên trên tủ TV rời khỏi làm cho cô lựa chọn phim nhập số những VCD anh giữ gìn.

"Oa, sao anh lại sở hữu nhiều phim như vậy?" Cô trừng rộng lớn đôi mắt, ko thể đoán được bản thân hoàn toàn có thể phát hiện ra nhiều phim như thế, cô tương tự một đứa trẻ em phân phát hiện nay được kho tàng, hưng phấn lục thám thính bộ phim truyện mình yêu thích.

"Hứng thú." Anh đứng hâu phương cô, vẫn tồn tại đang được tự động căn vặn vì sao bản thân lại hành vi như vậy?

"Chim, Bắc Phi mẹo hình họa, Loạn thế mĩ nhân, Roman Holiday, Chiến giành và hoà bình..." Cô hiểu thương hiệu từng bộ phim truyện, vóc dáng như lặt được bảo bối, tiếp sau đó nhì đôi mắt cô sáng sủa lên, mang ra một bộ phim truyện, kinh hô rời khỏi giờ, "A, Quốc vương vãi và em, em rất rất quí bộ phim truyện này, thao diễn xuất của Vưu tì rất hay, từng chuyến TV tái phát em đều coi, tất cả chúng ta coi đặc điểm này được không?"

Anh ko phản đối, cũng không tồn tại nguyên do phản đối, anh mang lại đĩa phim bại liệt nhập đầu đĩa, ngồi bên trên sô trộn coi phim với cô. Thật rời khỏi anh ko ghi nhớ nổi nội dung của bộ phim truyện này, trước bại liệt coi phim là giải pháp anh người sử dụng nhằm mục tiêu trốn rời một cách thực tế, anh đang được coi thật nhiều, phần lớn anh đều đang được quên nội dung.

Nhưng khi phim chính thức chiếu, anh ngay lập tức từ từ nghĩ về cho tới, anh chính thức lo lắng không yên, anh ko quí nội dung phim này. Vị Quốc vương vãi bại liệt rất rất tương đương phụ vương anh, hủ lậu tự động kiêu, nhiều phu nhân, phong lưu, còn tồn tại một gò con cái.

Nữ chủ yếu đem con cái cho tới sinh sống nhập mái ấm gia đình bại liệt, cũng tương tự năm bại liệt u anh đem anh nhập sinh sống nhập Bart gia, khác lạ là phái đẹp GS bại liệt nhập phim không tồn tại kết duyên với Quốc vương vãi, và ở đầu cuối là Quốc vương vãi bị tiêu diệt.

Anh ghi nhớ rõ ràng trước bại liệt anh rất rất hâm mộ nhỏ nhắn trai người Anh bại liệt vì thế ko phát triển thành con cái riêng rẽ của Quốc vương vãi, lại cảm nhận thấy Quốc vương vãi bị tiêu diệt là xứng danh, anh từng kỳ vọng phụ vương anh cũng có thể có vận mệnh tương đương vị Quốc vương vãi này, không mong muốn trời ko thuận lòng người, người chất lượng tốt sinh sống ko lâu, người xấu xí thì sinh sống mềm.

Anh không thích coi bộ phim truyện này nên anh coi cô, lại ko đoán được cô lại say đắm mẩm như vậy, cô mỉm cười cợt trước sự việc vụng trộm về của Quốc vương vãi, cô hồi vỏ hộp thay cho chúng ta vì thế quốc yến, cô vì thế cái vận mệnh lân đận bại liệt nhưng mà đỏ tía hốc đôi mắt.

Khi Quốc vương vãi học tập nhảy đầm với GS cô nhảy cười cợt rời khỏi giờ, Quốc vương vãi mong muốn trừng trị người phu nhân quăng quật trốn, GS người sử dụng đằm thắm bản thân ngăn ngừa, cái roi vọt vươn rời khỏi lại đủng đỉnh quất xuống, cô ko tự động căn nhà được nhưng mà bắt chặt tay anh, cảnh cuối phim Quốc vương vãi bị tiêu diệt, nước đôi mắt cô rơi xuống ko một giờ động.

Khi bộ phim truyện kết đốc, nhạc phim vang vọng cả căn chống, tuy nhiên cô không tồn tại cơ hội này ngừng khóc, anh ko biết bản thân ôm cô nhập lòng khi này tuy nhiên cảm hứng thiệt sự rất hay vì thế vẫn ko buông tay.

Cô tựa đầu nên vai anh, tiếng nói khàn khàn vang lên: "Lúc nhỏ em vẫn thiếu hiểu biết nhiều vì sao Quốc vương vãi chắc chắn cần bị tiêu diệt, thiệt sự ko biết người xưa nghĩ về thế nào nữa. Sau này lớn mạnh mới mẻ biết nội dung phim này đang được sửa thay đổi dựa vào truyện cổ tích. Khi bại liệt em nghĩ về tôi đã trách móc lầm người sáng tác rồi. Rồi em lại rộng lớn thêm thắt chút nữa mới mẻ biết thế ra Quốc vương vãi bại liệt là một trong những người rất rất già nua, không tồn tại kỹ năng phát sinh tình thương yêu mạnh mẽ với GS vì thế mới mẻ cần sửa nội dung. Thật sự sợ hãi em đen sạm mặt mày. " Cô nhảy cười cợt, rồi tiếp sau đó thở lâu năm nói: "Chẳng qua quýt em vẫn rất rất quí coi phim này."

Xem thêm: cha của cục cưng là tổng tài

"Anh ko quí Quốc vương vãi." Anh rằng.

"Tại sao?" Cô tương đối sửng bức, ngấc đầu nom anh.

Anh mím môi, không thích vấn đáp, tuy nhiên thấy cô mong chờ, nên thuận mồm rằng đại một lý do: "Ông tớ trọc đầu."

Đường Lâm ngạc nhiên nhảy cười cợt, ngồi ngay người, vỗ vỗ ngực anh, rằng đùa: "Này, anh sao lại hoàn toàn có thể tẩy chay người đầu trọc! Vưu tì là kẻ đầu trọc đẹp mắt trai nhất nhưng mà em thấy kể từ nhỏ cho tới giờ, em hết sức sùng bái ông ấy nha! Nếu ko cần ông ấy rơi rụng sớm, em chắc chắn tiếp tục chạy cho tới căn vặn ông ấy cũng muốn cưới em hoặc không?"

Không biết vì thế sao, anh ngày càng ghét bỏ vị Quốc vương vãi bại liệt.

Anh fake tay kéo cô nhập lòng bản thân, hít cô.

Hương vị của cô ấy còn say đắm người rộng lớn đối với trí ghi nhớ của anh ý, anh rêи ɾỉ rời khỏi giờ, fake tay nhập vào áo len ấm của cô ấy, cơ hội lớp đồ lót vuốt ve sầu nhì vυ" cô. Cô ở bên dưới đằm thắm thể anh thở cấp, mặt mày ửng hồng, anh quí vẻ mắc cỡ thùng của cô ấy tương tự không tồn tại cơ hội này kháng cự lại anh.

Anh và cô mưa mây triền miêm bên trên phía trên ghế sánh trộn, tiếp sau đó anh lại ôm cô nhập buồng nghỉ.

Ban tối trải qua rất rất thời gian nhanh, sau khoản thời gian cô ngủ say anh vẫn tươi tỉnh, anh còn cần viết lách thiết kế.

Anh nhập chống tắm, sau khoản thời gian tắm hoàn thành rời khỏi cô vẫn phía trên nệm ngủ say, không chỉ có thế nom rất rất đáng yêu và dễ thương.

Chư từng với người phụ phái đẹp này ngủ bên trên cái nệm này, tuy nhiên anh lại cảm nhận thấy cô ngủ bên trên bại liệt vốn liếng không tồn tại gì bất thần, anh hoang mang và sợ hãi đứng mặt mày nệm nom cô thiệt lâu, lại ko biết nên làm những gì với cô.

Thôi, thuyền cho tới cầu đương nhiên trực tiếp, thời điểm hiện tại anh cũng chỉ hoàn toàn có thể nom.

Đáng ghét!

Phiền óc xoa xoa làn tóc không khô ráo, anh nhíu mi âm thầm mắng một câu, xoay người thoát khỏi buồng nghỉ, cù quay về chống thao tác làm việc.

Bắt đầu từ thời điểm ngày bại liệt, cứ cơ hội nhì thân phụ ngày cô lại hứa hẹn anh ra phía bên ngoài, anh ko quí thoát khỏi cửa ngõ vì vậy chúng ta đều gò ý trong nhà anh coi phim rồi cô tiếp tục nấu nướng bữa tối.

Sau bại liệt chuyện này đang trở thành thói thân quen. Ngoại trừ chuyến trước cô ngủ trong nhà anh thì cho tới giờ cô vẫn ko qua quýt tối ở bại liệt.

Mỗi sáng sủa anh tiếp tục thấy cô khoác loại thể thao chạy cỗ, cô từng rủ anh tập luyện khung hình bằng phương pháp chạy cỗ tuy nhiên anh kể từ chối, dường như cô nhận ra anh ko quí ra phía bên ngoài nên cũng không nhiều nếu không muốn nói là rất ít lời nói.

Cô biết anh lấy ngày tối hòn đảo ngược thì trừng rộng lớn đôi mắt tuy nhiên cũng ko rằng gì, ngược lại kể từ bại liệt ko khi nào cô cho tới gõ cửa ngõ căn nhà anh nhập buổi ngày.

Cô căn vặn anh thực hiện nghề nghiệp gì, anh rằng bản thân là căn nhà kiến thiết teo cũng chỉ "Ừ!" một giờ.

Sau vài ba chuyến như thế anh phân phát hiện nay anh quí với cô thực hiện các bạn, không những là làm những công việc các bạn bên trên nệm nhưng mà anh quí nằm trong cô coi những bộ phim truyện cũ, nằm trong cô ăn cơm trắng, nghe cô kể về những chuyện nhưng mà cô đang được phát hiện ra trong thời gian ngày.

Cuộc sinh sống của anh ý cũng không tồn tại thay cho thay đổi gì rộng lớn, đơn thuần cô tiếp tục thông thường xuyên xuất hiện nay nhập căn nhà anh, từng tối khi anh thức dậy cô tiếp tục đứng ở ban công đối lập xin chào căn vặn anh.

Xem thêm: hai vạn dặm dưới biển

Anh thở nhẹ nhõm rời khỏi một tương đối, như thế cũng chất lượng tốt, anh không bao giờ thay đổi.

Mãi cho tới tối bại liệt, anh phân phát hiện nay lại ko thấy cô nữa.

Ngày thứ nhất, anh cho rằng cô với việc nên rời khỏi ngoài, tuy nhiên đang được một ngày 1 tối cô cũng ko về bên, va vấp li của cô ấy vẫn tồn tại nhập căn nhà, tuy nhiên một ngày dài anh lại ko thấy cô, ngày ngày qua cũng ko thấy ngày hôm nay cũng vậy, cô cũng ko cho tới căn nhà thám thính anh, lầu sáu đối lập ko hề với động tĩnh gì nhập thân phụ ngày liên tiếp.