chồng nuôi từ bé của nhóc câm

                                    
                                              

Năm 9 tuổi hạc, Thẩm Yến Quân được tía u đưa tới căn nhà bọn họ Lục.

Công ty của tía u sở hữu yếu tố, hắn mặc dù nhỏ cũng cảm hứng được điều này. Gần phía trên tía u đặc biệt hoặc về muộn, chỉ kịp chúc hắn ngon giấc rồi vội vàng trả hắn về buồng nghỉ, tuy nhiên hắn vẫn luôn luôn nghe thấy giờ nhì người lén tranh cãi.

Bạn đang xem: chồng nuôi từ bé của nhóc câm

Hôm qua loa nhì người bọn họ tranh cãi rất là rộng lớn giờ.

Thẩm Yến Quân bước cho tới chống thao tác làm việc, toan xuất hiện cút vô đang được nghe thấy giờ u nghẹn ngào:

"Nó là nam nhi anh đấy! Chẳng lẽ anh mong muốn nó nên lấy một người câm, nằm trong người tao sinh sống cho tới già nua hoặc sao?"

"Anh cũng không thích, tuy nhiên em nghĩ về công ty lớn giờ đây còn trụ được hoặc sao? Hơn một ngàn nhân viên cấp dưới, tất cả chúng ta biết nên thực hiện thế nào?"

"Tiểu Quân vẫn còn đấy nhỏ, anh lại mong muốn biến hóa nó trở nên rubi ăn năn lộ? bè bọn họ đòi hỏi Tiểu Quân gửi vào sinh sống ngay! Đây là ý gì? Chồng nuôi kể từ bé?"

"Vợ ông xã bọn họ là kẻ chất lượng, em cũng gặp gỡ qua loa rồi tuy nhiên. Hai người bại liệt chỉ mong muốn Tiểu Quân thực hiện các bạn với nam nhi, bên nhau lớn mạnh tuy nhiên thôi, không chỉ có vậy vào cuối tuần bọn họ tiếp tục trả Tiểu Quân về. Chúng tao trong thời điểm tạm thời nhằm Tiểu Quân ở đấy cho tới khi trở nên niên, tiếp sau đó trả gấp nhiều lần chi phí cho tới trả mang đến bọn họ, anh nghĩ về bọn họ sẽ không còn ép buộc tất cả chúng ta."

Trong khi u vẫn đang được tỉ ti, Thẩm Yến Quân đẩy cửa ngõ vô, kéo lấy tay mẹ: "Không sao đâu u, con cái cút."

Cha u trả hắn cho tới căn nhà bọn họ Lục. Quản gia đang được đứng sẵn hóng bọn họ, phu nhân ông xã bọn họ Lục cũng rời khỏi cửa ngõ trả chúng ta tía người vô phòng tiếp khách. Bốn người bên nhau thì thầm, tía u Lục đáp ứng tiếp tục coi Thẩm Yến Quân như con cái ruột, vào cuối tuần tiếp tục trả hắn về căn nhà, tía u Thẩm mới nhất ko đành lòng rời cút.

Tiễn phu nhân ông xã bọn họ Thẩm xong xuôi, tía u Lục mới nhất trở lại phòng tiếp khách. Mẹ Lục nhẹ dịu trình bày với cai quản gia :"Mau gọi Ninh Ninh xuống phía trên cút."

Xem thêm: một phần trong cuộc sống của chúng ta

"Vâng, bà căn nhà."

"Tiểu Quân, sau đây cô chú gọi con cái như vậy được không? Có lẽ con cái tiếp tục ở phía trên khá lâu, cứ coi như đó là căn nhà bản thân, nếu như sở hữu chuyện gì chắc chắn nên trình bày mang đến cô chú. Bây giờ ko quen thuộc lắm, tất cả chúng ta kể từ từ thích nghi, được không?" – Mẹ Lục di động cầm tay hắn, dịu dàng êm ả trình bày.

Thẩm Yến Quân gật gật đầu.

Ba Lục vẫn luôn luôn trầm đem, cũng xoay đầu thì thầm với hắn :"Ninh Ninh nó... Không trình bày được. Đều là lỗi của cô ý chú. Lúc nó còn nhỏ cô chú quá bận, không tồn tại thời hạn bảo vệ thằng nhỏ bé. Tối hôm ấy nó trừng trị nóng bức, cô chú lại nên tăng ca. Sáng sớm mới nhất về cho tới căn nhà, nó đang được nóng bức cao lắm rồi. Cô chú trả thằng nhỏ bé cho tới viện, vất vả lắm mới nhất cứu giúp được mạng nó, tuy nhiên này lại ko thể thì thầm được nữa. Công việc của cô ý chú vẫn luôn luôn vất vả, cũng ko thể ở nằm trong thằng nhỏ bé cho tới cuối đời. Cháu cứ cho rằng cô chú ích kỷ cút, mong muốn sở hữu đứa ở phía trên, nằm trong thằng nhỏ bé lớn mạnh, gom cô chú bảo vệ thằng nhỏ bé . Tiểu Quân... Cô chú tiếp tục xử sự với con cháu như với Ninh Ninh, con cháu hãy cảm thông gom cô chú."

Thẩm Yến Quân bước cho tới trước mặt mũi tía Lục, tráng lệ và trang nghiêm đáp lại: "Vâng."

"Ông căn nhà, bà căn nhà, cậu Thẩm." – Quản gia lên giờ.

Thẩm Yến Quân nhìn thanh lịch, thấy bên dưới chân cai quản gia sở hữu một đứa nhỏ bé tí xíu, dường như đứa nhỏ này kinh hồn người kỳ lạ, toàn bộ cơ thể trốn đàng sau cai quản gia, chỉ nhằm lộ loại đầu nho nhỏ đem theo dõi vẻ sửng sốt nhìn hắn.

Xem thêm: thiên quan tứ phúc chap 1 truyện tranh

Mẹ Lục tiếp cận, dìu đi Lục Gia Ninh, đứa nhỏ rụt rè bước rời khỏi. Thẩm Yến Quân để ý nhìn đứa nhỏ bé trước mặt mũi. Lục Gia Ninh White nõn nường, ko biết sở hữu nên vì thế khung người yếu đuối hay là không, đứa nhỏ này thấp rất nhiều đối với bạn hữu đồng trang lứa. Cậu đem bộ quần áo ngay lập tức toàn thân con cái thỏ, ko team nón, song tai White lâu năm ở sau sườn lưng, lắc rung theo dõi bước tiến của cậu. Đứa nhỏ được u tóm tay, có lẽ rằng đang được quan ngại nên bàn tay be nhỏ bé tóm chặt lấy bàn tay rộng lớn, nhìn Thẩm Yến Quân chớp chớp hai con mắt tròn trĩnh. Rất nhiều năm tiếp theo, từng chuyến Thẩm Yến Quân lưu giữ lại lần thứ nhất gặp gỡ Lục Gia Ninh đều thấy cậu vô nằm trong dễ thương và đáng yêu, tương tự con cái thỏ nhỏ quyến rũ và mềm mại rụt rè. Hắn mong muốn bảo vệ đứa nhỏ này cả đời.

Mẹ Lục dẫn tay nhỏ bé cho tới trước mặt mũi Thẩm Yến Quân giới thiệu: "Đây là anh Yến Quân, sau đây anh tiếp tục ở vô căn nhà tất cả chúng ta. Anh Yến Quân mới nhất cho tới, con cái chắc chắn nên siêng anh ấy, được ko Ninh Ninh?"

Thẩm Yến Quân nhìn nhóc thỏ do dự, toan phanh mồm xin chào chất vấn nhóc, lại thấy Lục Gia Ninh thả lỏng bàn tay đang được tóm tay u, đứng trước mặt mũi hắn. Đứa nhóc này nhường nhịn như đang được cố lấy không còn dũng khí, nhì bàn trắng tay mịn be nhỏ bé túm lấy góc áo hắn quơ quơ. Nhóc ngước đầu chớp chớp hai con mắt lớn tròn trĩnh nhìn hắn, mỉm cười một chiếc. Không đợi Thẩm Yến Quân phản xạ, dũng khí của nhóc thỏ xẹp xuống, xoay người trốn sau chân u. Mẹ Lục mỉm cười cười cợt phân tích và lý giải với Thẩm Yến Quân rằng Gia Ninh kinh hồn người kỳ lạ, sau đây quen thuộc dần dần tiếp tục hứng rộng lớn. Thẩm Yến Quân rung lắc lắc đầu trình bày không vấn đề gì, lại xoay thanh lịch nhìn con cái thỏ nhỏ đang được ló loại đầu tí xíu nhìn bản thân.