chiều theo sở thích của em

Editor: Sapoche

Bốn giờ chiều, khung trời phía bên ngoài đang được dần dần trở thành xám phun lại, như mong muốn mưa vĩ đại, bao nhiêu phái đẹp sinh một vừa hai phải cười cợt phát biểu lên đường vô cửa hàng.

Bạn đang xem: chiều theo sở thích của em

“Khi nãy mới mẻ lao vào, bao nhiêu cậu với thấy thương hiệu cửa hàng là gì không?”

“Là Kinh đồ vật gi, Kinh Diễm?”

“… Tên là Kinh Chi.”

Những tòa mái ấm phía bên ngoài cổng Bắc ở ĐH B với bản vẽ xây dựng vô nằm trong tân tiến, tuy nhiên ở cổng phía Nam lại khiến cho cho tất cả những người tao với cảm xúc như đang được sinh sống vô thời đại Trung Hoa Dân Quốc, chính vì điểm phía trên với rất nhiều Tứ thích hợp viện [1] còn còn lại.

[1] Tứ thích hợp viện: Xuất hiện nay kể từ thời Đông Chu, cho tới hiện nay đã có tầm khoảng rộng lớn 2000 năm lịch sử hào hùng. Tứ hợp viện còn được gọi là Tứ hợp phòng, là một hình thức kiến trúc tổ hợp của nhà dân vùng Hoa Bắc Trung Quốc, với bố cục là xây nhà xung quanh một Sảnh vườn theo gót bốn hướng Đông Tây Nam Bắc, thông thường gồm có nhà chính tọa Bắc hướng Nam, nhà ngang nhì hướng Đông - Tây và nhà đối diện với nhà chính, nhà bốn phía xung quanh Sảnh vườn ở giữa, vì vậy được gọi là Tứ hợp viện.

Cửa sản phẩm sườn xám của Mạnh Đan Chi hé ở hẻm Thanh cổng phía Nam.

Từ khi cô hé cửa hàng sườn xám “Kinh Chi” này, thì vị trí “tình cờ gặp” của những phái nam sinh vô ngôi trường tiếp tục thay đổi kể từ lớp học tập trở nên ở vô cửa hàng này.

Mọi người đều là phiên trước tiên rất có thể trông thấy một người khoác sườn xám đẹp mắt thế này.

Điện thoại địa hình đang được bịa đặt bên trên bàn sáng sủa lên, Mạnh Đan Chi hé đi ra coi thì thấy thông tin với mưa vĩ đại, nhắc nhở người dân vô thành phố Hồ Chí Minh thoát khỏi mái ấm lưu giữ đem theo gót dù.

Các phái đẹp sinh nom cô một khi lâu, lại nuốm nhãn giá chỉ của ăn mặc quần áo lên coi test, thì thấy giá thành giắt đến mức độ ko tin cẩn được, đành nên tay ko tách lên đường.

Hứa Hạnh kể từ chống test đồ vật rời khỏi, chợt nghe thấy những cô ấy nhỏ giọng Reviews.

“Bà công ty này, tớ phát biểu chứ cửa hàng này của cậu chỉ tồn tại một lỗi độc nhất, đó là giá thành quá cao. Nhìn coi đặc điểm này tớ khoác thế nào?”

“Ánh đôi mắt tớ cậu còn nghi vấn nữa sao?”

Mạnh Đan Chi đang được ngồi hâu phương quầy, cũng ko thèm ngước đầu lên.

Hứa Hạnh cũng ko vạc hình thành, uyển gửi nói: “Đúng thiệt, đặc điểm này là mến thống nhất, tớ còn cho rằng tớ ko phù hợp với sườn xám nữa.”

Cô ấy tự động bản thân lấy túi cho vào, cảm nhận thấy cỗ sườn xám này rất rất phù hợp với bản thân.

“Không nên chỉ những người dân với dáng vẻ siêu mẫu mới mẻ rất có thể khoác.” Mạnh Đan Chi dịu dàng êm ả giải thích: “Thời Dân Quốc, với khá nhiều người thông thường đều khoác nó."

Hứa Hạnh hỏi: “Tớ ko nên là kẻ trước tiên cho tới khai trương mở bán cửa hàng của cậu chứ?”

Mạnh Đan Chi cong môi: “Sai rồi, cậu là kẻ loại nhì.”

Hứa Hạnh đột ngước đầu lên, cô ấy chợt trông thấy một khuôn mặt mũi vô nằm trong xinh đẹp mắt ở trước mặt mũi bản thân, nên sửng sốt không còn một khi lâu, cô ấy mới mẻ rất có thể lấy lại ý thức được.

“Người trước tiên là ai?” Hứa Hạnh chất vấn.

Mạnh Đan Chi nom màn hình hiển thị PC, khá khí nâng cằm.

Trên này là lịch sử hào hùng cuộc chat chit vô chục phút trước, là group trưởng vô group ngôi trường tiếp tục nhắn tin WeChat riêng rẽ mang đến cô, một vừa hai phải gửi tiếp tục gửi mang đến cô một đóng góp đòi hỏi rộng lớn nhỏ.

Yêu cầu làm thế nào nhằm cô gái khoác lên với hiệu suất cao như Mạnh Đan Chi khoác thông thường ngày.

Không với chút khách hàng khí nào là, còn tồn tại chút thơ ngây vênh mặt mũi, hất hàm sai khiến cho.

Hứa Hạnh cười cợt đi ra giờ đồng hồ.

Hôm ni, Mạnh Đan Chi khoác một cỗ sườn xám thêu hoa greed color thẫm, tóc lâu năm tùy ý thả xuống hâu phương đầu, khoe khoang lối viền phần cổ áo duyên dáng vẻ.

Đường đường nét khuôn mặt mũi tinh ranh xảo, làn domain authority white nõn bóng nhoáng, với cùng một hai con mắt lung linh tràn ngập khát khao tinh khiết. Cho cho dù ai gặp gỡ cô cũng đều tiếp tục thấy tháng diễm [2].

[2] Kinh diễm: Đẹp đến mức độ khiến cho người tao cảm nhận thấy ngạc nhiên.

Có một bà công ty đẹp mắt thế này, nên ánh nhìn quý khách hàng cũng trở thành rất rất cao.

Dáng người là trời sinh không tồn tại cơ hội nào là thay cho thế, tuy nhiên bà gia chủ bản thân lại không tồn tại tài năng bịa đặt điều vô địa thế căn cứ, khiến cho cô kể từ nhỏ nhỏ nhắn trở thành vĩ đại to hơn.

Hứa Hạnh thực tình đề nghị: “Nếu ko thì cứ tuân theo điều những cô ấy phát biểu lên đường, cứ thay tên cửa hàng trở nên Kinh Diễm, ai phát biểu cửa hàng với bà công ty đẹp mắt thế này.”

Mạnh Đan Chi nhướng mày: “Khen tớ cũng không tồn tại chi phí thưởng đâu.”

Về phần đòi hỏi của vị đàn em ko biết thương hiệu này, thẳng mang đến nhì chữ “Không làm” nhằm kể từ chối, cũng chểnh mảng nhắn tăng chữ loại tía. Lạnh lùng lại rất rất vô tình.

Hứa Hạnh hỏi: “Thế không tìm kiếm chi phí sao?”

Bởi vì thế Mạnh Đan Chi khoác sườn xám xung quanh năm, nên Hứa Hạnh thông thường xuyên trông thấy cô khoác sườn xám lâu năm ngang bắp chuối, xẻ lặn từ trên đầu gối, vẫn rất có thể dễ dàng và đơn giản hoạt động và sinh hoạt và luôn luôn xinh đẹp mắt động lòng người như thế.

“Ít lên đường một lô hàng cũng ko tạm dừng hoạt động.” Mạnh Đang Chi cảm nhận thấy cũng chẳng với gì cả.

Hứa Hạnh trầm khoác không còn nhì giây, “Đúng thiệt.”

Một cỗ hoặc nhì cỗ, không giống nhau không nhiều nếu không muốn nói là rất ít.

Quả nhiên, bà công ty vẫn chính là bà công ty, người làm thuê vẫn mãi là kẻ làm thuê.

Đây coi như thể nụ cười trong phòng tư bạn dạng sao!

- -

Năm giờ chiều, mưa vẫn không ngừng nghỉ, trời thì càng ngày càng tối tăm.

Mạnh Đan Chi và Hứa Hạnh mới mẻ ăn đoạn, thì có được điện thoại cảm ứng của lớp trưởng: “Chi Chi, quý khách đang được ở ngôi trường học tập à? Mười phút nữa cho tới khoa lên đường.”

“Khéo thế, không tồn tại ở cơ.” Cô hé vĩ đại đôi mắt giả dối.

Lớp trưởng: “Mười phút trước cậu mới mẻ một vừa hai phải phát biểu vô group cậu đang được ở cửa hàng.”

Mạnh Đan Chi khẽ hừ một tiếng: “Trong cửa hàng là đang được ở vô ngôi trường học tập sao?”

Bỗng nhiên lớp trưởng thấy cô phát biểu cũng đúng: “Mặc kệ với thế nào là tuy nhiên công ty nhiệm đòi hỏi gọi những cậu cho tới đấy, Hứa Hạnh và cậu đang được ở cùng với nhau à, phát biểu cậu ấy cũng cho tới phía trên luôn luôn lên đường.”

Nghe cơ hội xưng hô của cậu tao khiến cho Mạnh Đan Chi cảm nhận thấy buồn cười: “Được rồi.”

Lúc này, Hứa Hạnh vẫn còn đấy đang được ngồi coi thông tin bên trên group lớp, có được thông tin của bao nhiêu ủy viên không giống vô lớp, ló Output chửi.

“Đã chuẩn bị chất lượng nghiệp rồi còn sai khiến cho tất cả chúng ta nữa.”

“Cũng ko nên là quá khi ko chất lượng nghiệp, nên mong muốn xay thô tất cả chúng ta luôn luôn chứ.”

Lớp trưởng thấy chúng ta ân oán hận ngày diện tích lớn thì uyển gửi nói: “Thật đi ra với vài ba địa điểm rất cần được sửa thay đổi, nên cần thiết xác nhận lại đợt tiếp nhữa.”

Cậu tao cũng ko phát biểu ví dụ là gì.

Lễ hội văn hóa truyền thống và ngữ điệu ra mắt từng năm ở ngôi trường là vì ngoại khoa ngữ tổ chức triển khai, giành cho toàn ngôi trường, bao hàm những loại thông dịch, lồng giờ đồng hồ và nhiều hoạt động và sinh hoạt không giống.

Mạnh Đan Chi kết thúc giục cuộc gọi, trông thấy bao nhiêu đàn em đang được nom lén vô cửa hàng của cô ý.

Mấy đàn em với cảm xúc ánh nhìn của đàn chị Mạnh nom bản thân với chút ko phù hợp, hình như trước đó từng trông thấy trước đó lúc nào, lẽ nào bạn dạng thân thiết bản thân với kỳ vọng à?

Sau này lại chợt nghe cô nói: “Hứa Hạnh, tạm dừng hoạt động.”

“…”

Sau Khi, group đàn em hồn cất cánh phách lạc tách lên đường, sau cùng Hứa Hạnh ko nhịn được cũng cười cợt đi ra giờ đồng hồ.

Cửa sản phẩm sườn xám của những cô thông thường xuyên với phái nam sinh cho tới phía trên lên đường dạo bước thường ngày, ko bởi ngày nào là cơ dựng hẳn trước cửa ngõ một tấm bảng ghi là phái nam sinh giới hạn bước.

Hứa Hạnh tò mò: “Đối với bao nhiêu em trai tè thịt tươi tỉnh [3] này, thiệt sự ko hào hứng sao?”

[3] Tiểu thịt tươi: Là kể từ dùng làm chỉ những phái nam thần, còn trẻ em và đang được rất rất hot vô người trẻ tuổi Trung Quốc rưa rứa quốc tế. Những anh hùng không tồn tại đầy đủ sắc đẹp sẽ không còn được gọi là tè thịt tươi tỉnh.

“Bỏ qua quýt cỏ non, ko xứng đáng thực hiện u.” Mạnh Đan Chi cười cợt tủm tỉm.

Hứa Hạnh cười cợt đi ra tiếng: “Sinh đi ra con cái rộng lớn thế là được rồi.”

Các cô đã và đang năm tư rồi, chuẩn bị chất lượng nghiệp rồi, chỉ c4n sau thời điểm qua quýt bài bác đảm bảo an toàn luận văn này là rất có thể lấy chứng từ chất lượng nghiệp về mái ấm rồi.

“Khó trách cứ sao bao nhiêu chàng trai đẹp mắt trai ở ngôi trường ko thể lọt được vào đôi mắt xanh xao của cậu.” Trên lối về, Hứa Hạnh nhân thời cơ mò mẫm hiểu: “Cậu rất có thể gật đầu người to hơn bao nhiêu tuổi?”

“Năm tuổi tác.”

Mạnh Đan Chi thể hiện câu vấn đáp quá nhanh chóng, như sớm tự động chất vấn câu này vô số phiên trong tim, trước đó chưa từng bởi dự.

Hứa Hạnh: “Con số đúng chuẩn như vậy sao?”

Mạnh Đan Chi nghiêng đầu: “Nếu ko thì?”

Hứa Hạnh nhấp lên xuống đầu: “Tớ chỉ nghe thông thoáng qua quýt tuy nhiên với cảm xúc như trong tim cậu tiếp tục với người trong tim rồi, phát biểu trực tiếp thương hiệu đi ra lên đường.”

Tuy không thích quá nhận, tuy nhiên quả tình cô ấy phát biểu chính chân tướng tá rồi.

- --

Văn chống ngoại khoa ngữ hầu hết đều ở lầu tía.

Mấy ủy viên vô lớp đều đang được đứng ngoài hiên nhà, cơ hội một cửa nhà vẫn rất có thể nghe thấy rõ rệt tiếng nói của công ty nhiệm phía bên trong, đơn thuần ko nghe rõ rệt đang được mắng đồ vật gi.

“Mạnh Đan Chi cho tới phía trên.”

Nhìn thấy nhì người Hứa Hạnh và Mạnh Đan Chi, chúng ta nhịn ko được lại nom tăng bao nhiêu phiên. Nhìn tư năm rồi tuy nhiên chúng ta vẫn bị mê hoặc như cũ.

Chỉ cần thiết cô đứng một địa điểm như vậy thôi, tiếp tục bất giác hấp dẫn được ánh mắt của quý khách, không chỉ là với nguyên nhân vì thế sườn xám, còn tồn tại chính vì vẻ đẹp mắt vượt mức lan sáng sủa của cô ý.

“Đang giáo huấn ở phía bên trong đấy.” Lớp trưởng nhắc nhở.

“Trịnh Tâm Nhiễm với yếu tố gì à?” Mạnh Đan Chi rất rất với hào hứng.

Mọi người đều gật đầu, cũng nhau gõ cửa ngõ lên đường vô, một không khí vô văn chống vô cùng thời điểm kỳ lạ.

Chủ nhiệm vẫn đứng ở cơ đôi mắt liếc nom những cô, mồm tía lia không ngừng nghỉ nước miếng cũng Từ đó cất cánh tứ tung, bao nhiêu ủy viên vô lớp đều đang được rụt cổ như cút, tĩnh mịch không đủ can đảm lên giờ đồng hồ.

Trịnh Tâm Nhiễm đứng ở phía đằng trước.

Mắt thấy Mạnh Đan Chi tiến thủ vô, trong tim cô tao với chút không dễ chịu, xẩy ra loại chuyện đó lại còn gặp gỡ cô, về sau ko biết tiếp tục cười cợt nhạo cô tao thế nào!

Chủ nhiệm ngừng trách cứ cứ lại: “Các người sửa lại những tiết mục đợt tiếp nhữa, chớ thực hiện những chuyện ko quan trọng, nếu như lại sở hữu yếu tố gì thì thay đổi người phụ trách cứ lên đường.”

Những điều này khiến cho khoé đôi mắt Trịnh Tâm Nhiễm ửng đỏ ối.

Xem thêm: hoắc tổng tôi muốn từ hôn full

Người một vừa hai phải lên đường, vô văn chống lại tĩnh mịch, ko cho tới một phút, tiếp tục với người chuyến phía sang trọng nom Mạnh Đan Chi, “Chi Chi, mới gần đây cửa hàng cậu thực hiện ăn thế nào?”

Hứa Hạnh nói: “Vừa này còn tồn tại người mới mẻ bịa đặt đơn đấy.”

Mạnh Đan Chi: “…”

Những người không giống đều tò mò mẫm nom sang: “Lúc trước, tớ còn phát biểu tiếp tục sang trọng trợ hùn một ít, đơn thuần ngân sách không…”

Mạnh Đan Chi nhấp lên xuống đầu: “Không sao cả.”

Cô tiếp tục học tập thêu với bà nước ngoài kể từ rất mất thời gian, hé cửa hàng nhằm thêu này nọ thôi, chúng ta cũng ko nên group quý khách hàng của cô ý hướng về, vì vậy mới mẻ ko tuyên truyền mọi chỗ ngôi trường học tập.

“Chủ nhiệm gọi bao nhiêu người cho tới ko nên nhằm thì thầm phiếm.” Trịnh Tâm Nhiễm nghe chúng ta phát biểu ko giới hạn, lạnh lẽo giọng tiến công gãy.

Lớp trưởng lớp ở kề bên cũng ko mang đến cô tao mặt mũi mũi.

“Có một số trong những người ko nên đá quý, cũng chớ thực hiện sụp đổ sứ. Nếu cô ko ngăn trở, công ty chúng tôi còn rất có thể bị gọi cho tới sao?”

Bọn chúng ta bị lôi cho tới “tăng ca”, thiệt sự rất rất khó khăn chịu: “Chủ nhiệm đòi hỏi cô sửa lại trình tự động, giờ đây rất có thể share những trình tự động ra phía bên ngoài rồi chứ?”

Lúc trước, cô tao mong muốn ôm đồm nhiều loại, lúc lắc lưu giữ từng việc, thật nhiều chuyện ko phát biểu cho tất cả những người không giống biết, chỉ mất vài ba người thân trong gia đình cận ở kề bên cô tao mới mẻ hiểu rằng.

Bây giờ mong muốn ko công khai minh bạch cũng ko được.

Trịnh Tâm Nhiễm tức giận cho tới vạc run: “Cậu…”

Hứa Hạnh nằm trong ủy viên lớp cung cấp tía phát biểu hồi lâu, mới mẻ phụ họa thêm: “Đúng thế, rõ rệt là lỗi của bạn dạng thân thiết bản thân, lại thực hiện hoảng hồn người không có tội như tất cả chúng ta nên Chịu đựng tội nằm trong.”

Cô ấy một vừa hai phải phát biểu đoạn, thì oán hận lại ngay tắp lự kéo cho tới.

Trịnh Tâm Nhiễm thẳng trừng nhì đôi mắt nom cô.

Mạnh Đan Chi cười cợt trừ: “Bạn học tập Trịnh, chớ trừng tôi.”

Vốn dĩ còn đang được tức tức giận, tuy nhiên Trịnh Tâm Nhiễm tự nhiên suy nghĩ cho tới gì đó, trông thấy dáng vóc của cô ý liệu có phải là ko biết hoặc không?

Cô tao nom chằm chằm như vậy thực hiện mang đến Mạnh Đan Chi nổi không còn domain authority gà.

- --

Mưa vĩ đại bão rộng lớn đùng một cái cho tới cũng đùng một cái lên đường.

Chờ Khi chúng ta kể từ chống học tập rời khỏi, thì phía bên ngoài cũng đã không còn mưa rồi. Trịnh Tâm Nhiễm tiếp tục tách lên đường, sau cùng bao nhiêu ủy viên vô lớp cũng rất có thể nguyền rủa rồi.

“Hôm ni, cậu tao bị mắng quả đúng là tự động thực hiện tự động Chịu đựng.”

“Trên bảng tiết mục, với một số trong những phần nên chào cho tới cựu SV, khi đầu cô tao mong muốn chào đàn anh Chu cho tới đấy! Đây ko nên là mộng mơ hảo huyền sao?”

Vốn dĩ Mạnh Đan Chi đang được buồn ngán đứng cơ, nghe thế thì đôi mắt lặp tức thổi lên.

“Chu Yến Kinh?”

Sinh viên chúng ta Chu vô ngôi trường chúng ta thì rất nhiều vô số, tuy nhiên Khi nói tới tía chữ đàn anh Chu, ai cũng biết đang được nói đến việc Chu Yến Kinh.

Hứa Hạnh trông thấy lên đường đến: “Cô tao ko biết nghe được vấn đề fake kể từ đâu, và lại phát biểu đàn anh Chu mon này về nước, nên tự động ý đi ra ra quyết định như vậy.”

“Nhưng cho tới giờ vẫn chưa xuất hiện thành phẩm, nên công ty nhiệm nổi trận lôi đình thế đấy.”

“Nói ko chừng là thiệt đấy.” Mạnh Đan Chi phát biểu.

Hứa Hạnh chần chừ đứng dậy: “Không với tài năng đâu, nhì mon trước vô thông tin quốc tế vẫn còn đấy thấy anh ấy xuất hiện nay tuy nhiên, sao lại rất có thể nhanh chóng như vậy.”

Mạnh Đan Chi kinh ngạc: “Cậu còn coi thông tin quốc tế à?”

Hứa Hạnh cảm nhận thấy bạn dạng thân thiết hiện nay đang bị nghi vấn.

Lúc trước, cô ấy điền nguyện vọng ở ĐH B là vì độ sáng kể từ Chu Yến Kinh truyền cho tới, thành phẩm sau thời điểm nhập học tập mới mẻ hiểu rằng anh tiếp tục chất lượng nghiệp rồi, bản thân lại nghe bao nhiêu thông tin tuyên truyền fake.

“Cậu ko thấy sao? Khoa nước ngoài ngữ của tất cả chúng ta đều Viral cho tới điên lên rồi đó.”

Hứa Hạnh ko được chấp nhận với người nào là ko liếc qua thông tin cả, thời điểm này mới mẻ kéo một comment vô một vạn comment bên trên Weibo đi ra, share WeChat mang đến cô.

Phía ngoài là điểm ra mắt một hội nghị quốc tế.

Chắc phía trên ko nên là 1 trong buổi chụp ảnh đầu tiên, tuy nhiên đơn thuần truyền thông được chào cho tới chụp được vì thế tấm hình họa này rất rất sắc đường nét, toàn cỗ những người dân xuất hiện ở đấy bao hàm người theo dõi, ko sót một ai cả.

Trong Clip nhập cuộc hội nghị đều là những chủ yếu khách hàng [4] của những vương quốc, tuy nhiên Chu Yến Kinh là thông dịch viên, ngồi ở một phía.

[4] Chính khách: (nhà chủ yếu trị, người thống trị, chủ yếu trị gia) là 1 trong người nhập cuộc trong những công việc làm cho tác động cho tới quyết sách công và đi ra ra quyết định. Trong số đó bao hàm những người dân lưu giữ những địa điểm đi ra ra quyết định vô chính phủ nước nhà và những người dân mò mẫm tìm kiếm những địa điểm cơ, cho dù theo gót công thức bầu cử, chỉ định, thay máu chính quyền, hack bầu cử, quyền quá nối tiếp hoặc những công thức không giống.

Tuy rằng với như vậy tuy nhiên truyền thông vẫn vô tình hoặc cố ý tuy nhiên chụp trúng anh.

Không chỉ mất gương đôi mắt tuyệt vời và hoàn hảo nhất, còn chính vì anh là 1 trong thông dịch viên tài chất lượng ko lúc nào xuất hiện nay lỗi, cùng theo với tiếng nói du dương, trầm bổng.

Thời gian lận vô Clip dài hơn nữa một phút.

Mạnh Đan Chi kéo cho tới phần comment, cần thiết nhất là phỏng phổ biến thể hiện nay qua quýt giờ đồng hồ hét chói tai của những chú gà---

[Đối với vị thông dịch viên này trọn vẹn không tồn tại mức độ phản kháng nha a a!!]

Ánh đôi mắt cô lại nom cho tới Clip loại nhì, màn hình hiển thị là 1 trong người nam nhi khoác trang phục, lối đường nét khuôn mặt mũi thì sắc bén, lối góc cằm sắc đường nét.

Hứa Hạnh cảm khái nói: “Tớ với nam nhi cấm dục không tồn tại mức độ phản kháng nha.”

Mạnh Đan Chi: “Nhỡ đâu ko nên.”

Hứa Hạnh: “Nhìn Clip này còn ko rõ rệt sao?”

Mạnh Đan Chi: “Mặc người dạ thú thì cũng như vậy.”

Hứa Hạnh: “…”

Tại sao cô ấy lại cảm nhận thấy người này rất rất với chủ kiến với dáng vóc của đàn anh Chu nhỉ.

Mạnh Đan Chi vạc hiện nay tầm đôi mắt của cô ý ấy, tiếng nói rõ rệt ràng: “Ừm, chỉ với khuôn mặt mũi ấy của Chu Yến Kinh thì vẫn ko tệ nha.”

“Cũng ko tệ?” Hứa Hạnh trừng rộng lớn mắt: “Mấy bàn sinh hoạt vô ngôi trường tất cả chúng ta ngày nào là còn tồn tại Chu Yến Kinh, tiếp tục không tồn tại người nào là dám xưng vương vãi là phái nam thần.”

Nghe cô ấy phát biểu như vậy, Mạnh Đan Chi trừng đôi mắt nom.

Hứa Hạnh: “Nếu thiệt sự Trịnh Tâm Nhiễm với khả năng như vậy, chào được đàn anh Chu cho tới, tớ tiếp tục ngay lập tức ngay tắp lự chẳng so kè xích mích trước khi nữa, thổi rắm cầu vồng [5] mang đến cô tao tía ngày.”

[5] Thả rắm cầu vồng: Mấy điều hót nọt, thảo mai.

Mạnh Đan Chi: “…”

Có thể tuy nhiên ko quan trọng.

- --

Hứa Hạnh về cho tới trọ tại trường thì vô tắm cọ một ít, Mạnh Đan Chi cũng một vừa hai phải mới mẻ về cho tới chung cư của mình

Trong một học tập kỳ thì với nửa thời hạn cô đều sinh sống phía bên ngoài, tuy rằng rằng ko nên cô ko thể Chịu đựng được trở ngại, tuy nhiên nếu như được lựa lựa chọn sinh sống tmột bản thân vô một mái ấm rộng lớn, thì cô sẽ không còn bởi dự lựa chọn vế sau.

Mặc cho dù ở ngoài nhất cử nhất động thường rất nền nếp, cũng ko khác thường là bao, tuy nhiên về cho tới mái ấm cô cũng tiếp tục thực hiện toàn bộ những loại tuy nhiên những cô nàng thông thường không giống đều thực hiện.

Ví dụ như, một phía đá giầy, một phía toá bikini.

Nhưng tuy nhiên chính vì khoác sườn xám, thậm chí còn Mạnh Đan Chi còn ko thể với tay lên nhằm hé đèn, nên là cô tiếp tục khôn khéo hé cái nút thắt sườn xám.

Một lối từ trên đầu cho tới cuối.

Cạnh cửa ngõ với nhiều hơn thế nữa một song giầy của nam nhi, tuy nhiên cô ko trông thấy.

Mạnh Đan Chi toá nút được một nữa, mới mẻ một vừa hai phải đẩy cửa ngõ buồng ngủ đi ra thì Hứa Hạnh gọi đến: “Tớ với chuyện mong muốn nói!”

“Nói lên đường.”

Một tay cô nuốm điện thoại cảm ứng, một tay xuất hiện một lối cho tới mặt mũi nệm, xốc chăn lên ở úp sấp xuống tự do thoải mái được một thời gian.

Nhưng đối với tưởng tượng tiếp tục rơi vào trong 1 cái nệm rộng lớn mượt mà thì trọn vẹn không giống.

Cô lại trượt vào trong 1 lòng ngực rắn rỏi, thiếu hụt chút tiếp tục trượt xuống nệm, tuy nhiên thời gian cốt lõi thế lại sở hữu 1 bàn tay vĩ đại hứng lấy eo cô nên cô mới mẻ ko rơi xuống sàn nhà

Mạnh Đan Chi còn ko phản xạ lại được, tay nên tiếp tục theo gót thói quen thuộc tuy nhiên sờ sờ, ko biết tiếp tục sờ trúng đồ vật gi tuy nhiên tay lại bị cầm lấy.

“Tuy rằng đàn anh Chu là phái nam thần của tớ, tuy nhiên điều thiệt vẫn nên phát biểu, nếu như bà công ty cậu cho tới ngôi trường sớm vài ba năm, ko chừng anh ấy rất có thể quỳ bên dưới váy của cậu đấy.”

Đi song với giờ đồng hồ điện thoại cảm ứng kết thúc giục, thì đèn cũng rất được hé sáng sủa.

Trước đôi mắt Mạnh Đan Chi sáng sủa lên, lại trông thấy một khuôn mặt mũi đẹp mắt trai vô nằm trong không xa lạ.

Không lâu trước cơ, cô một vừa hai phải mới mẻ thấy người nam nhi này bên trên Clip thông tin, Hoặc là người quỳ bên dưới váy cô vô mồm Hứa Hạnh –

Chu Yến Kinh.

… Bây giờ đang được ở bên dưới người cô.

Quần áo thật sạch nhỏ gọn ban sơ tiếp tục với mối nhăn bởi cô ở đè lên trên, khiến cho vạt áo lộn xộn.

Trong tâm lý của Mạnh Đan Chi lại suy nghĩ “bản thân thiết một vừa hai phải rồi với nên mới mẻ sờ Chu Yến Kinh.” Nhưng lại rất rất nhanh chóng suy nghĩ cho tới “Cuối nằm trong là cô sờ trúng đồ vật gi sao”.

“Đứng lên.” Chu Yến Kinh buông tay cô đi ra.

Mạnh Đan Chi tỏ vẻ điềm tĩnh ngồi dậy ngoài người anh.

Bỗng nhiên ánh nhìn của Chu Yến Kinh giới hạn một ít.

Lúc nãy sau thời điểm cô về mái ấm tiếp tục toá không còn tía nút áo rồi, thời điểm này vạt áo phía đằng trước đang được rũ xuống… với chút lạnh lẽo.

Xem thêm: cô vợ đánh tráo

Không khí xung xung quanh rơi vào cảnh hiện trạng lặng yên khiếp sợ.

Mạnh Đan Chi lại ở úp chuẩn bị về bên trên ngực anh.

“Tắt đèn!”