chàng rể trùng sinh

Mục Toàn Cơ ko tin cẩn, Diệp Thiên còn tồn tại năng lượng tiến công thương ông tao, này đó là vô cùng ko thể này đâu!

Còn Diệp Thiên, cũng không thích giao tranh với ông tao, ngay tắp lự hạ mệnh lệnh: “Khai hoả, nổ ông tao cho tới ta!”

Bạn đang xem: chàng rể trùng sinh

Mệnh mệnh lệnh một vừa hai phải xuống.

Thoáng chốc!

Đùng đùng đùng!

Sự triệu tập của lưới hoả lực, thông thoáng chốc ùn ùn kéo cho tới chứa đựng Mục Toàn Cơ.

Đặc biệt là nhị trăm tỷ đại quân ê của Diệp Thiên và Lâm tì Thiên, hoả lực cực mạnh. Còn mạnh rộng lớn đối với hoạ lực của một ngàn tỷ đồng đại quân, tiến công lên trên người của Mục Toàn Cơ, chợt ngay tắp lự tiến công cho tới Mục Toàn Cơ lùi liên tiếp, trong cả pháp bảo lãnh thể muốn làm đem vết tích nổ tung rồi.

“A a a!”

Mục Toàn Cơ tức cho tới ko được, thu lại pháp thân thích về cho tới vô đại quân, tức dỗi hét rằng: “Đánh cho tới tôi! Đánh thiệt mạnh!”

Đại quân của mặt mày Hoàng triều Kim Khoát, cũng ngay tắp lự trả lại hoả lực phản kích, tuy nhiên vì như thế hoả lực đại quân bởi Diệp Thiên và Lâm tì Thiên thống lĩnh quá nặng, đơn giản chục bao nhiêu hiệp, thì mang về bị tiêu diệt thương nguy hiểm cho tới đại quân của Hoàng triều Kim Khoát.

Tất nhiên, tổn thất mặt mày Diệp Thiên cũng khá nặng nề, vì như thế Mục Toàn Cơ đang dần đẩy mạnh tiên pháp tiến công đại quân của hắn. Nhưng tổn thất đều là thân phụ trăm tỷ đại quân không giống ê, tác động ko rộng lớn so với tình hình cuộc chiến tranh.

Hai quân đấu nhau tư giờ đồng hồ đeo tay sau.

Bên Diệp Thiên mất mặt đuối khoảng chừng chừng một trăm tỷ, mặt mày Mục Toàn Cơ mất mặt đuối tầm cỡ năm trăm tỷ.

“Mạnh vượt lên rồi! Hoả lực của mình mạnh vượt lên rồi!”

Binh sĩ và tướng soái mặt mày Mục Toàn Cơ, toàn cỗ bị nổ tung cho tới choáng ngợp mặt mũi, quá bất ngờ hét liên tiếp, trong cả Mục Toàn Cơ cũng trở nên chấn động cho tới rồi.

“Thằng này, huấn luyện và đào tạo đại quân ra làm sao, tại vì sao hoả lực mạnh thế kia!” Mục Toàn Cơ quá bất ngờ cho tới la rộng lớn.

Diệp Thiên mỉm mỉm cười rằng rằng: “Đầu sản phẩm với tôi. Thì tôi dạy dỗ ông.”

“Xí!”

Mục Toàn Cơ chửi mắng: “Thằng này, suy nghĩ khá là đảm bảo chất lượng đẹp nhất đấy, bổn vương vãi mặc dù chiến bị tiêu diệt, cũng vô cùng ko đầu sản phẩm đâu, tiến công cho tới tôi, tiến công thiệt mạnh!”

Lại tiến công không còn ngay sát nhị giờ đồng hồ đeo tay, đại quân mặt mày Mục Toàn Cơ, chỉ từ lại ko cho tới thân phụ trăm tỷ rồi.

Còn mặt mày Diệp Thiên, còn tồn tại rộng lớn thân phụ trăm tỷ.

“Thần Tiêu Vương, mau rút lên đường, còn ko rút nữa thì toàn quân đều bị tiến công sạch sẽ rồi!”

Các công ty tướng mạo trọn vẹn không thể chiến ý, la hét túi bụi.

“Mẹ kiếp, Diệp Bắc Minh này sẽ không cần người rồi!”

Mục Toàn Cơ cũng biết kinh rồi, cũng không thể mong muốn chiến nữa, ngay tắp lự hét rằng: “Bổn vương vãi dứt đuôi cho những người, toàn cỗ mau rút lui!”

Dứt tiếng. Hắn tế đi ra pháp thân thích, cản ở vị trí trung tâm đại quân nhị mặt mày, dừng tụ đi ra một lá chắn phòng vệ, đại quân của Hoàng triều Kim Khoát ngay tắp lự tháo lui.

“Dừng lửa.”

Diệp Thiên vung tay lên.

Hoả lực thông thoáng chốc tạm dừng.

“Thần Tiêu Vương trọng nghĩa, dám 1 mình nguy hiểm vì như thế đại quân, bổn soái khâm phục, thôi ko tiến công ông nữa.” Diệp Thiên nhìn Mục Toàn Cơ bảo rằng.

“Để ngươi tiến công ngươi cũng tiến công ko bị tiêu diệt.” Mục Toàn Cơ khinh thường bỉ bảo rằng.

Sau ê thu pháp thân thích lại, tức dỗi nhằm lại một câu nói: “Bổn vương vãi vẫn tiếp tục dẫn đại quân giết thịt về lại đấy!”

Nói đoạn, ông tao tức dỗi loại bỏ.

“Ồ ồ ồ!”

Toàn cỗ đại quân mặt mày Diệp Thiên đều vì vậy cuồng loạn rồi, từng người một đồng đều hô lên: “Đại soái quyền thế!” “Đại soái quyền thế!” “Đại soái quyền thế!”

Trận chiến này, song mặt mày tổn thất ngay sát ngàn tỷ đồng đại quân, tổn thất tương đối rộng, Diệp Thiên bèn lấy Hỗn Độn Di Âm đi ra, tổ chức hồi sinh cho tới đại quân bị tiêu diệt mất mặt.

Cuối nằm trong hồi sinh vào năm trăm tỷ đại quân, sót lại thân phụ tư trăm tỷ, vì như thế thời hạn bị tiêu diệt vượt lên lâu, bỏ qua thời cơ hồi sinh, do đó ko thể hồi sinh được.

Năm trăm tỷ hồi sinh này, hầu hết đều là đấu sĩ của Hoàng triều Kim Khoát, Diệp Thiên thu hấp thụ lại chúng ta. Họ cũng cảm ơn Diệp Thiên hồi sinh chúng ta, đều đồng ý thao tác cho tới Diệp Thiên.

Và thời điểm hiện tại, Diệp Thiên cất cánh thanh lịch Viết Thực Hồn Huyết Ẩm Kiếm cao ngất tầng mây, cố ý suy xét một hồi. Mới phá huỷ hàm ấn đi ra, lại cố ý cực kỳ người sử dụng mức độ rút Viết Thực Hồn Huyết Ẩm Kiếm đi ra.

Thoáng chốc, toàn quân sôi nổi.

“Lợi hại! Đại soái Diệp lợi hại!”

“Thần Tiêu Vương suy xét không còn nhị ngày đều ko thể phá huỷ hàm ấn của thần lần này đi ra. Đại soái Diệp chỉ người sử dụng bao nhiêu chục phút thì phá huỷ hàm ấn đi ra và rút thần lần đi ra, đại soái Diệp trúng thiệt là thiên nhân đấy!”

“Thần lần ở tay, đại soái Diệp chắc chắn rất có thể ổn định quyết định thế giới!”

Sau Lúc thông tin Diệp Thiên đạt được thần lần truyền đi ra, toàn Tử Hà Tinh đều chấn động rồi!

“Ha ha ha!”

Hoàng đế của Hoàng triều Kim Võ hiểu rằng thông tin này rất là phấn chấn mừng.

“Diệp Bắc Minh ngược nhiên là thiên nhân đấy, không những với năm trăm tỷ đại quân, vượt qua một ngàn tỷ đồng đại quân của Thần Tiêu Vương, còn hồi sinh vào năm trăm tỷ đại quân chiến bị tiêu diệt, càng đạt được thần binh tuy nhiên Thần Tiêu Vương cũng ko lấy được, Hoàng triều Kim Võ tao đem đại soái như vậy, còn rầu ko vững mạnh sao!”

“Chúc mừng bệ hạ!”

Xem thêm: có chút ngoài ý muốn tôi sinh con cho tổng tài lạnh lùng

Văn võ toàn cung liên tiếp chúc mừng.

Khiến nhà vua mừng cho tới ko được, tiếp sau đó chất vấn rằng: “Các người rằng, trẫm đem nên kêu Diệp Bắc Minh giết thịt vô Hoàng triều Kim Khoát. Trả ông tơ thù địch bị chúng ta tiến công tiến công không?”

“Thần nhận định rằng nhân khi sĩ khí đang được thịnh, một lối tây tiến thủ, tiến công vô cung trở nên Kim Khoát, khử Hoàng triều Kim Khoát!” Có đại thần kiến nghị.

“Thần cũng nhận định rằng như vậy!”

“Thần cũng nhận định rằng như vậy!”

“Thần cũng nhận định rằng như vậy!”

Toàn cỗ văn võ bá quan liêu nghiền trở nên.

“Bệ hạ! Tin mừng! Tin mừng!”

Lúc này. Quan cỗ binh chạy vô phía trên, rằng rằng: “Vừa rồi cung Kim Thánh, cung Kim Khuyết, cung Kim Vực, vạc truyền âm cho tới túi bụi, đều mong muốn đi ra binh nhị ngàn tỷ đồng, gom tất cả chúng ta khử Hoàng triều Kim Khoát, chất vấn đại vương đem cần thiết không?”

Hoàng đế nghe rằng, nở nụ mỉm cười rét lùng: “Họ là kinh sau khoản thời gian Hoàng triều Kim Võ tao khử Hoàng triều Kim Khoát rồi động tay với chúng ta, do đó đều xu nịnh Hoàng triều Kim Võ tao phía trên rồi.”

Nói sắp tới. Ông tao nhìn thanh lịch quan liêu cỗ binh: “Thế thì kêu chúng ta phái binh qua chuyện phía trên, ko lấy thì uổng, tiện thể thông tin Diệp Bắc Minh, một lối tây tiến thủ. Diệt sạch sẽ Hoàng triều Kim Khoát!”

“Vâng! Bệ hạ!”

Nửa mon sau.

Diệp Thiên thống lĩnh tổng số chục ngàn tỷ đồng đại quân của tư cung rộng lớn, một lối hát vang tây tiến thủ, từng bước xâm cướp năm mươi triệu dặm bờ cõi của Hoàng triều Kim Khoát, địa điểm đi qua đại quân Hoàng triều Kim Khoát ko chiến tự động đầu sản phẩm, con số gia tăng cho tới chục nhị ngàn tỷ đồng rồi.

Lúc này, Hoàng triều Kim Khoát, triều lối.

“Bệ hạ, khí thế của liên quân tư cung được thống lĩnh vì chưng Diệp Bắc Minh hung tợn. Chỗ đi qua quân phòng vệ của những trở nên trì cung tao hoặc là thấy thế tuy nhiên chạy, hoặc là hiến trở nên đầu sản phẩm, vẫn đem tư trăm bao nhiêu toà trở nên trì bị xâm cướp, cứ kế tiếp vì vậy. Không cần thiết bao lâu nữa, thì Hoàng triều Kim Khoát tao sẽ ảnh hưởng xâm cướp toàn cỗ đấy bệ hạ!”

Có đại thần lo ngại kinh đặc bảo rằng.

Văn võ toàn triều đều lo lắng không yên, thì âm thầm nhiều ít cùng nhau, đều nhận định rằng Hoàng triều Kim Khoát bị chi phí khử ở tức thì trước đôi mắt.

“Chúng tao còn từng nào group ngũ?” Vẻ mặt mày của nhà vua u ám chất vấn rằng.

“Hồi đại vương, tổng số đội hình còn tồn tại ko cho tới thân phụ ngàn tỷ đồng.” Thượng thư cỗ binh bảo rằng.

Hoàng đế cắm răng, vùng lên tức dỗi rằng rằng: “Tập trung toàn quân nhân ngũ rất có thể dùng ở ngoài Ngân Châu Thành, trẫm mong muốn dẫn quân xuất chinh, quyết đấu một trận sinh sống còn với Diệp Bắc Minh!”

“Bệ hạ…”

“Đừng khuyên nhủ trẫm, lên đường mau! Trẫm là sẽ không còn đầu sản phẩm đâu, trẫm cần thề bồi bị tiêu diệt giữ giàng Hoàng triều Kim Khoát, quyết ko thực hiện tù nhân!” vua hét rằng.

“Vâng, đại vương.”

Năm ngày sau, Hoàng triều Kim Khoát, ngoài Ngân Châu Thành.

Hoàng đế đích thân thích dẫn tám trăm tỷ đại quân, vẫn xếp sản phẩm đoạn. Đang chờ đón đại quân của Diệp Thiên, quyết đấu một trận sinh sống còn với Diệp Thiên!

Thần Tiêu Vương Mục Toàn Cơ, Thần Thánh Vương Mục Thiên Dương, nhị vị Tiên Tôn Thái Hư Cảnh đại thỏa mãn này cũng đều ở phía trên.

Có thể rằng. Hoàng triều Kim Khoát lôi kéo toàn bộ rất có thể kêu được, rất có thể chiến được cho tới không còn rồi, trong cả rất nhiều con cái con cháu hoàng thất. Cũng đều bị kéo cho tới mặt trận, mong muốn mất mát cho tới tổ quốc mặt khác cũng cần khiến cho địch ko thoải mái.

Không bao lâu sau, Diệp Thiên dẫn chục bao nhiêu ngàn tỷ đồng đại quân, hùng hồn cho tới điểm.

“Chuẩn bị bạt mạng bị tiêu diệt chiến tranh với địch!”

Nhưng thấy đại quân áp sát, nhà vua Hoàng triều Kim Khoát hô to tướng một giờ.

Tức thời, toàn quân sẵn sàng chiến đấu!

“Thật đi ra, bổn soái cũng không tồn tại tâm trí mong muốn khử Hoàng triều Kim Khoát, đơn giản những người dân cứ ko chịu đựng bại, cứ ko đầu sản phẩm, không thể cơ hội, bổn soái chỉ rất có thể một lối tiến công qua chuyện phía trên thôi.” Diệp Thiên bảo rằng.

“Hứ!” vua hứ rằng: “Tướng sĩ của Hoàng triều Kim Khoát tao chỉ mất chiến bị tiêu diệt, không tồn tại chịu đựng thua!”

Là bạn dạng thân thích ông tao không thích chịu đựng bại, không thích đầu sản phẩm, chính vì Hoàng triều Kim Khoát đem rất nhiều vinh hạnh rồi.

Cung tiềm năng mạnh mẽ nhất của Tử Hà Tinh!

Cung bờ cõi lớn số 1 của Tử Hà Tinh!

Cung Tiên Tôn tối đa của Tử Hà Tinh!

Duy nhất một nhị Tiên Tôn Thái Hư Cảnh đại thỏa mãn của Tử Hà Tinh cũng đều ở Hoàng triều Kim Khoát!

Trước giờ đều là những cung không giống kinh Hoàng triều Kim Khoát, ko có những lúc Hoàng triều Kim Khoát kinh cung không giống, mặc dù phen này còn có rồi, tuy nhiên ông tao cũng không thích gật đầu thực tế này, còn sinh sống vô huy hoàng từng.

“Chịu bại cực kỳ khó khăn sao? Cứ phải để nhiều sinh mạng như vậy ê lên?” Diệp Thiên chất vấn rằng.

“Ha ha!” vua mỉm cười lớn: “Đừng hòng khuyên nhủ trẫm chịu đựng bại, trẫm là sẽ không còn chịu đựng bại đâu, cứ việc qua chuyện phía trên lên đường, mặc dù trẫm bị tiêu diệt, cũng cần lối đường kính trắng chủ yếu chính bị tiêu diệt, vô cùng ko quỳ nhằm sống!”

“Khá lắm.” Diệp Thiên ca ngợi một câu, rằng rằng: “Nếu ông vẫn cứ mong muốn câu chấp vì vậy, thế tôi chỉ rất có thể thoả mãn ông rồi.”

Xem thêm: thập niên 70 mẹ kế nuôi dạy đàn con

Nói đoạn, thì Diệp Thiên mong muốn hạ mệnh lệnh khởi chiến.

Chính tức thì thời điểm hiện tại, một tiếng nói gào thét vang lên.

“Diệp Bắc Minh! Đừng khởi chiến với phụ hoàng em! Cầu xin xỏ anh chớ khởi chiến với phụ hoàng em! cũng có thể vì như thế em, vì như thế đàn bà Ninh Đinh của tất cả chúng ta, chớ khởi chiến với phụ hoàng em không? Em không thích mất mặt lên đường phụ hoàng, em cũng không thích nhằm Ninh Đinh không tồn tại ông nước ngoài, cầu xin xỏ anh được ko Diệp Bắc Minh?”