cẩm đường quy yến

Tôn thị ôm siết lấy Tần Tuệ Ninh, phái nữ nhi tuy nhiên bà nâng niu mươi tứ năm khóc như đứt từng khúc ruột thực hiện trái khoáy tim bà cũng nhức như dao hạn chế. Tần Tuệ Ninh phát biểu đích thị, chuyện này sẽ không tương quan cho tới nường tớ. Người sai là người tiếp tục thay đổi con cái của bà!

Tôn thị ko kiểm soát được, tức thời ôm siết lấy Tần Tuệ Ninh tuy nhiên khóc.

Bạn đang xem: cẩm đường quy yến

Hai cánh tay tiếp tục giơ lên của Tần Nghi Ninh kể từ từ hạ xuống, nước đôi mắt men theo đuổi nhì má rơi lên vạt áo gold color nhạt nhẽo của nường, khóe mồm nường run rẩy rẩy cong lên.

Hoá rời khỏi, trên đây đó là thái chừng của thân mẫu so với nường.

Tần Tuệ Ninh thấy Tôn thị khóc ko trở nên giờ, nường tớ nén nước đôi mắt, rứa khăn vệ sinh nước đôi mắt mang đến Tôn thị, cố thực hiện rời khỏi vẻ suy nghĩ nói: “Mẫu thân thiết chớ nhức lòng, lúc này Tiểu Khê muội muội rất có thể quay trở lại mặt mũi người là sự việc tốt biết từng nào. Ơn chăm sóc dục của những người, ơn thương yêu thương của lão Thái Quân, cả đời này con cái sẽ không còn quên, mặc dù sau này tách ngoài phủ Thừa tướng tá rồi thì con cái vẫn chính là phái nữ nhi của những người, người chớ khóc nữa, người vì vậy tiếp tục khiến cho phụ vương và lão Thái Quân nhức lòng.”

Thiếu phái nữ yếu ớt tiếp tục khóc cho tới sưng đỏ ối cả nhì đôi mắt vẫn luôn nhớ vuốt ve thân mẫu đang được khích động. Lão Thái Quân càng nhìn càng cảm nhận thấy nường tớ hiểu chuyện, tức thời sinh lòng ko nỡ. Thế là sự việc đống ý và thương xót vừa vặn rồi phát sinh với nha đầu quê mùa cơ đã và đang nhạt nhẽo chuồn.

Tôn thị cũng cảm nhận thấy vì vậy, nước đôi mắt bà càng rơi nhiều hơn thế, bà khóc rộng lớn nói: “Rốt cuộc tớ sẽ tạo nên rời khỏi loại nghiệt gì thế này! Tại sao chuyện đó lại rơi lên đầu căn nhà tất cả chúng ta chứ!”

Nhị phu nhân và Tam thái thái đều cho tới khích lệ khuyên nhủ nhủ bà.

Mà Tôn thị thì khóc tương tự một đứa nhỏ xíu bị tủi thân thiết.

Tần Tuệ Ninh vội vàng vàng gạ bà: “Người chớ khóc, sau đây nếu mà người lưu giữ con cái, con cái rất có thể về thăm hỏi người, Tiểu Khê muội muội là phái nữ nhi ruột của những người, chắc chắn tiếp tục phục dịch bên dưới gối người thay cho con cái. Người nhìn Tiểu Khê muội muội chuồn, muội ấy kiểu như phụ vương như đúc, chắc chắn là cốt nhục của phụ vương, sẽ không còn sai được đâu, giờ trên đây rất có thể sum vầy một căn nhà cũng chính là trời cao ban phúc, thân mẫu, những tháng ngày chất lượng đẹp nhất của những người đang được ở hâu phương, người chắc chắn ko được nhức lòng.”

Nàng tớ phát biểu một tràng đạo hiếu, tuy nhiên lại tràn ý châm ngòi.

Bởi vì như thế chưa xuất hiện ai phát biểu mong muốn tiễn biệt nường tớ chuồn, tuy nhiên nường tớ lại cứ cố ý nhắc cho tới bao nhiêu thứ tự, đầy đủ thấy sự lo ngại và chột dạ của nường tớ.

Tam tè thư Tần Giai Ninh và Lục tè thư Tần Song Ninh liếc mắt nhìn nhau, rồi cụp đôi mắt ko phát biểu gì.

Thất tè thư Tần An Ninh thì bĩu môi chế nhạo.

Tôn thị cụp đôi mắt ngẫm nghĩ về lời nói phát biểu của Tần Tuệ Ninh, chừng như đùng một cái nghĩ về cho tới vật gì.

Đôi tay buông thõng mặt mũi người của Tần Nghi Ninh kể từ từ siết trở nên quả đấm, vẻ mặt mũi khó lường nhìn nhì u con cái cơ, sau cùng, tầm nhìn của nường tạm dừng bên trên người Tần Tuệ Ninh đang được thao diễn khôn cùng khá cơ.

có vẻ như Tôn thị cảm xúc được, bà ngước đôi mắt lên nhìn, vừa khít đụng chạm trúng góc nhìn của Tần Nghi Ninh.

Tuệ tỷ nhi phát biểu đích thị, nha đầu này thực sự đặc biệt kiểu như phụ vương nường tớ, dung mạo xinh đẹp nhất, khuôn mặt mũi tinh xảo cơ khiến cho bà đùng một cái lưu giữ cho tới Tần Hòe Viễn khi còn trẻ con.

Nhưng nhìn kỹ, lại cảm nhận thấy toàn thân thiết Tần Nghi Ninh ko hề sở hữu điểm này kiểu như với bà không còn.

Lúc còn trẻ con, bà thanh tú đoan trang, tuy nhiên nha đầu đó lại xinh đẹp nhất hấp dẫn, phái nữ nhân nhìn vô còn cảm nhận thấy say sưa muội, đâu sở hữu kiểu như với bà 1 chút nào chứ? Sao rất có thể chắc chắn rằng trên đây đó là con cái ruột của bà? Lại nhìn Tần Tuệ Ninh... Tuệ tỷ nhi ngược lại sở hữu bao nhiêu phần phong thái đoan trang thanh tú của bà khi còn trẻ con.

Nghe phát biểu là thân thiết tín của Tần Hòe Viễn bắt gặp nha đầu này ở Lương Thành, thấy nường khởi sắc tương tự động xứng đáng không thể tinh được với Tần Hòe Viễn khi còn trẻ con nên tiếp tục sinh lòng ngờ vực, sau này lại chuồn khảo sát, trải qua chuyện bao nhiêu phen trắc trở mới nhất trả người về trên đây.

Nhưng đó cũng đơn giản lời nói phát biểu một phía của Tần Hòe Viễn!

Tôn thị cay nghiệt mặt mũi nhìn trượng phu đang được im thin thít ko phát biểu gì lân cận.

Liệu liệu có phải là Tần Hòe Viễn nuôi chống ngoài, sinh rời khỏi đứa nhỏ xíu này không?

Dù sao nhìn tuổi thọ đứa nhỏ xíu này cũng tương đương với Tuệ tỷ nhi, Tần Hòe Viễn xưa ni là 1 trong người chuộng sĩ diện, lẽ nào năm cơ, nhân khi bà sở hữu bầu, ông ấy tiếp tục sinh rời khỏi người con phung phí này ở bên phía ngoài, lúc này mong muốn trả về căn nhà nên bịa rời khỏi một lí tự khiến cho người không giống cảm thông như vậy?

Đúng thế, mặc dù Tần Nghi Ninh miếng khảnh, nhìn như thiếu hụt đủ chất, tuy nhiên tư thế toàn thân thiết lại vô nằm trong tỉnh bơ, tuy rằng sở hữu thái chừng ko đương nhiên khi bắt gặp người kỳ lạ tuy nhiên lại ko hề hoảng sợ hãi. Khí hóa học vì vậy, “dã nhân” lớn mạnh vô núi thâm thúy sao rất có thể sở hữu được?

Nói ko chừng là Tần Hòe Viễn cố ý phát biểu vì vậy, mong muốn người không giống đống ý với tôi cũng nên!

Tần Hòe Viễn quyền cao chức trọng tuy nhiên lại không nhiều con cháu, ông chỉ tồn tại một phái nữ nhi nhất, phái nữ nhân bên phía ngoài mong muốn sinh nam nhi nối dõi mang đến Tần Hòe Viễn nhiều vô kể. Tôn thị thực hiện Thừa tướng tá phu nhân vẫn luôn luôn không tồn tại cảm xúc tin cậy. Hơn nữa, kể từ tận trong tâm thức lòng, bà không thích gật đầu thực sự phái nữ nhi bản thân nuôi mươi bao nhiêu năm ko nên là con cái ruột của tớ, lúc này nghĩ về cho tới chuyện này, đùng một cái cảm nhận thấy bản thân bắt được điểm chủ chốt rồi, góc nhìn bà nhìn Tần Nghi Ninh lại gia tăng một ít ngờ vực.

Tần Tuệ Ninh vẫn luôn luôn mệt mỏi để ý thân mẫu, Tôn thị tỏ thái chừng ngờ vực Tần Nghi Ninh rõ nét vì vậy tạo nên nường tớ yên tĩnh tâm quay về.

Nhưng trái khoáy tim Tần Nghi Ninh lại rét dần dần.

Lúc còn nhỏ, Lúc cuộc chiến tranh còn ko lan cho tới Lương Thành, sở hữu một thứ tự chăm sóc khuôn trả nường chuồn coi bói, quẻ bói cơ phát biểu nường là mạng “không dựa được vô tỷ muội, xung tương khắc với những người thân”. Bây giờ coi rời khỏi, quả thực tiếp tục ứng với lời nói “xung tương khắc với những người thân” cơ rồi.

Ánh đôi mắt không tin tưởng của những người u đẻ cơ còn không dễ chịu hơn hết khi nường bị sói phung phí vô núi nhìn chằm chằm, cảm xúc ớn rét dọc từ lòng cẳng bàn chân chạy trực tiếp lên tạo nên toàn thân thiết nường buốt giá chỉ.

Hóa rời khỏi là nường tham lam lam, tránh việc ước mong xa xăm xôi.

Tần Nghi Ninh nhắm nhì đôi mắt lại, khi banh đôi mắt rời khỏi, một tia quật cường lóe lên vô đôi mắt nường.

Sự quật cường của nường được tập luyện rời khỏi sau nhiều năm tự động bản thân tồn tại, càng là nghịch ngợm cảnh lại càng nên suy nghĩ chắc chắn, cũng chính vì vô quy trình lớn mạnh của nường tiếp tục rất nhiều lần bắt gặp nên nguy hại, nếu mà nường chỉ thả lỏng một thứ tự thôi, hoảng sợ rằng nường cũng ko sinh sống được cho tới lúc này nữa, sự suy nghĩ tự tồn tại tôi rèn rời khỏi tạo nên nường ko khi nào cúi đầu Lúc bắt gặp nên trở ngại.

Cái căn nhà này tuy vậy rét nhạt nhẽo tuy nhiên cho dù gì rồi cũng dễ dàng sinh sống rộng lớn ở vô núi thâm thúy, không chỉ có vậy, cũng ko nên là nường ko thể kể từ từ thay cho thay đổi quan điểm của những người dân này, không tồn tại lý này khiến cho cho những người tớ vừa vặn bắt gặp nường tiếp tục quí ngay lập tức được đích thị không?

Tần Nghi Ninh kể từ từ thả lỏng nhì bắt tay đang được siết chặt rời khỏi, phục sinh lại sự tỉnh bơ.

Xem thêm: dẫn sói vào nhà full

Tần Tuệ Ninh luôn luôn lén để ý Tần Nghi Ninh, thời điểm này ngay tắp lự bị hào quang quẻ vô đôi mắt nường thực hiện mang đến lù mù cả nhì đôi mắt. Vốn dĩ, nường tớ tưởng rằng Tần Nghi Ninh chỉ là 1 trong nha đầu quê mùa, doạ nạt một trận ắt hẳn tiếp tục biết khó khăn tuy nhiên lùi, lúc này coi rời khỏi, nường tớ tiếp tục Đánh Giá thấp Tần Nghi Ninh rồi.

Tôn thị trở về phía Tần Nghi Ninh, hỏi: “Nhà ngươi ở Lương Thành?”

Lại vặn chất vấn một lần tiếp nữa ư?

Nguồn : Vietwriter.vn

“Vâng, kể từ Lúc hiểu chuyện cho tới ni, con cái luôn luôn sinh sống ở Lương Thành, chăm sóc khuôn Liễu thị là 1 trong trái khoáy phụ, Lúc con cái chính thức sở hữu ký ức, bà ấy tiếp tục phát biểu thân thiết thế của con cái mang đến con cái biết, bà ấy nuôi con cái cho tới năm con cái tám tuổi hạc thì giắt căn bệnh tắt hơi.”

“Nghe cơ hội rỉ tai của ngươi, chừng như ngươi biết chữ?” Tôn thị ngờ vực.

“Dưỡng khuôn của con cái từng thực hiện tỳ phái nữ cho 1 mái ấm gia đình phú quý, phu quân trước của bà ấy là 1 trong tú tài, bà ấy cũng thông hiểu văn vẻ, khi con cái còn nhỏ, bà ấy từng dạy dỗ vỡ lòng mang đến con cái một ít. Chỉ là sau đây cuộc sống đời thường trở ngại, lại bị bọn cướp cướp tinh khiết bao nhiêu thứ tự, sách vô căn nhà cũng từ từ rơi rụng không còn, chăm sóc khuôn bận bồn chồn nối tiếp sinh nhai nên cũng tương đối không nhiều dậy con.”

Cách lý giải đó lại ko hề sở hữu gì sơ hở.

Tôn thị vân vê cái khăn tay chuồn xung quanh Tần Nghi Ninh một vòng, nhìn kể từ bên trên xuống bên dưới.

Lúc này, người vô chống đều nhìn rời khỏi được sự ngờ vực của Tôn thị so với Tần Nghi Ninh. Có người ngờ vực không hiểu biết, cũng đều có người coi thông thường, đầy đủ loại góc nhìn đều rơi lên trên người Tần Nghi Ninh và Tôn thị.

Nếu như thể thiếu hụt phái nữ thông thường trước đó chưa từng trải sự đời, có lẽ rằng đã trở nên một mùng này nạt nộ mang đến hoảng sợ rồi. Nhưng Tần Nghi Ninh lại đặc biệt điềm tĩnh, chỉ khoác người xem.

Qua một khi lâu, Tôn thị mới nhất nói: “Sinh thần của ngươi là khi nào?”

“Con chỉ biết con cái sinh vô năm Kỷ Mão, khi chăm sóc khuôn nhặt được con cái là tảng sáng sủa ngày mùng sáu mon Sáu, bà ấy phát biểu là nhặt được con cái ở mặt mũi khe suối nhỏ hâu phương núi Tứ Thúy ở phía phái mạnh kinh trở nên.”

“Nói vì vậy, khi còn nhỏ, ngươi từng sinh sống một thời hạn ở kinh thành?”

“Có lẽ vậy, tuy nhiên con cái chỉ lưu giữ được chuyện ở Lương Thành, u, người...”

“Đừng gọi tớ là mẹ!”

Tôn thị đùng một cái nâng lên giọng, nạt nộ mang đến toàn bộ quý khách giật thột.

Có lẽ trị sinh ra thái chừng của tớ tương đối vượt lên trước, Tôn thị lại phát biểu với vẻ rơi rụng tự động nhiên: “Đại gia tộc như tất cả chúng ta ko được gọi là u, người dân có phong cáo đều nên gọi là phu nhân, nếu như không tồn tại phong cáo cũng nên gọi là thái thái, chỉ mất căn nhà túng thiếu mới nhất gọi là phụ thân u.”

Tần Nghi Ninh chớp song sản phẩm mi nhiều năm, sau cùng cũng ko nhắc cho tới chuyện vừa vặn rồi Tần Tuệ Ninh gọi bà là “mẫu thân” rời khỏi nữa, nường nghe theo đuổi, gọi một giờ “phu nhân”.

Lão Thái Quân ho nhẹ nhàng một giờ, “Nếu tiếp tục xác định là phái nữ nhi của Mông ca nhi (1), vậy thì cứ hội tụ lại chuồn. Nhưng tớ nên phát biểu trước, Tuệ tỷ nhi của tớ vô cùng sẽ không còn tách ngoài ta!”

(1) Tên tự động của Tần Hòe Viễn là “Mông”, gọi thân thiết thiết là Mông ca nhi.

Lão Thái Quân tâm lý một ít, lại nói: “Dù sao nha đầu này cũng lớn mạnh ở điểm thôn quê, tuỳ tiện quay trở lại phủ hoảng sợ là không hiểu biết quy củ, qua chuyện nhì ngày nữa, Giai tỷ nhi sẽ tới tuổi hạc cập kê, đến thời điểm cơ tân khách bạn hữu cho tới đông đúc, nếu mà làm mất đi sĩ diện thì hoảng sợ là ko chất lượng lắm. Chi vì chưng cứ trả nó cho tới trang viên, chào một yêu tinh ma hiểu quy củ dạy dỗ bảo nó trước tiếp tục, rồi lựa ngày đón nó về sau.”

Mọi người nghe vậy đều không thể tinh được nhìn lão Thái Quân, ko ngờ bà tớ lại ưu tiên Tần Tuệ Ninh cho tới nấc cơ.

Nếu thiệt sự trả người cho tới trang viên rồi, lựa ngày đón về gì cơ, lựa thời nay thì đặc biệt khó khăn phát biểu, nếu mà lão Thái Quân ko sung sướng, đặc biệt rất có thể tiếp tục tùy tiện chào một cô đồng cho tới đoán quẻ, tìm hiểu một chiếc cớ là rất có thể kéo dãn dài rồi.

Tôn thị nghe vậy cũng tỏ vẻ tương đối tự dự.

Mặc cho dù bà ko quí nha đầu quê mùa này, ngờ vực nường là con cái của chống ngoài, tuy nhiên phát biểu mang đến nằm trong, nường vẫn chính là huyết hệ của Tần Hòe Viễn, cũng rất có thể là con cái ruột của bà...

Do dự một lúc, Tôn thị nói: “Lão gia không nhiều con cháu, nhiều năm vì vậy cũng chỉ tồn tại một phái nữ nhi nhất, mặc dù hội tụ lại cả nhì, chi trưởng tất cả chúng ta cũng chỉ mất nhì cô nương tuy nhiên thôi. Lão Thái Quân, con cái dâu sở hữu một thỉnh cầu vượt lên trước xứng đáng, tuy vậy tìm kiếm ra Nghi tỷ nhi về rồi, tuy nhiên Tuệ tỷ nhi vẫn đang còn duyên với căn nhà tất cả chúng ta, sau đây vẫn chính là đích trưởng phái nữ của con cái, còn Nghi tỷ nhi thì xem như là tè phái nữ nhi, ghi vô tộc phả là đích loại phái nữ được không?”

Tôn thị đo lường vì vậy vừa vặn đích thị với ý mong muốn của lão Thái Quân, “Con nghĩ về được vì vậy là cực tốt.”

Tôn thị nói: “Còn chuyện quy củ tuy nhiên lão Thái Quân phát biểu, tất cả chúng ta rất có thể chào một lão yêu tinh ma vô cung cho tới dạy dỗ, cho tới trang viên cũng chất lượng, vì vậy cũng rất có thể mang đến con cái dâu và Tuệ tỷ nhi với mọi tỷ muội vô căn nhà một thời hạn nhằm thích nghi.”

Tôn thị thực hiện vì vậy cũng chính là thuận theo đuổi lão Thái Quân, toan trả phái nữ nhi chuồn.

Tần Tuệ Ninh khẽ thở nhiều năm, tảng đá trong tâm địa sau cùng cũng rất được đặt điều xuống.

Tần Nghi Ninh cắm môi, quan sát về phía Tần Hòe Viễn cầu cứu vớt, nường ko phạm sai lầm không mong muốn gì, tại vì sao nên trả nường đi? Chẳng lẽ nường ko nên là phái nữ nhi của Tần gia sao?

Ánh đôi mắt nường dịu dàng êm ả yếu ớt, Tần Hòe Viễn nhận ra ngay tắp lự động lòng.

Xem thêm: ngôn tình về hôn nhân thương mại

“Nghi tỷ nhi cứ ở lại vô phủ, Tây Tịch và yêu tinh ma giáo dục quy củ đều rất có thể chào cho tới phủ.” Cuối nằm trong Tần Hòe Viễn cũng lên giờ, “Đích phái nữ đó là đích phái nữ, chăm sóc phái nữ đó là chăm sóc phái nữ, lẽ nào cũng chính vì ko nuôi theo người tuy nhiên Nghi tỷ nhi ko nên là đích phái nữ sao?”

Tần Tuệ Ninh mới nhất vừa vặn buông lỏng lại chính thức mệt mỏi.

Lão Thái Quân vội vàng vàng nói: “Mông ca nhi, con cái sở hữu ý gì hả?”