anh ấy sao có thể thích tôi

04."Lúc húp rượu cô Mạnh vẫn trực tiếp thắn rộng lớn."

Edit: Chocopieygurt

Bạn đang xem: anh ấy sao có thể thích tôi

Khi Mạnh Sơ Vũ tỉnh rượu thì được xem là thân mật trưa ngày ngày sau.

Vừa phanh đôi mắt đã biết thành độ sáng rọi kể từ hành lang cửa số phản vào đôi mắt, cô nâng 1 bàn tay lấp mặt mũi, tự động chất vấn vì sao ko kéo rèm hành lang cửa số.

Ký ức kể từ từ ùa về, nước ngoài trừ Trần Hạnh, vô đầu còn hình thành khuôn mặt mũi của một người nam nhi.

Mạnh Sơ Vũ chậm rãi rãi tươi tỉnh lại, ngồi bên trên nệm nổi domain authority gà lập cập rẩy.

Cứu mạng!

Ông trời thiệt vất vả mới nhất sở hữu đôi mắt nhưng mà bố trí cô và người nam nhi cơ vô tình hội ngộ, là khiến cho cô mượn rượu thực hiện càn hả?

Mấy câu thương lượng biên soạn sẵn vô đầu một ngày dài cũng ko sử dụng, sau cuối vì sao lại trở nên cỗ dáng vẻ ma mãnh quỷ cơ...

"Nhắc nhở chúng ta của cô ấy chuồn, tiếp cơ vượt lên trên xưa rồi."

Câu thưa khí phách này cơ hội một tối vẫn còn đấy xoay xung quanh tía trăm sáu mươi phỏng như âm trở nên vòm 3 chiều mặt mũi tai cô.

Đến nấc thở của Mạnh Sơ Vũ sở hữu chút ko thông.

Muốn mắng cô cặn buồn bực thì trực tiếp thắn mắng chuồn, vì sao còn vòng vèo xa xăm là chuyên môn người tớ ko chất lượng.

Nếu cô thiệt sự sở hữu tiếp sách thì cô còn nên sử dụng những thủ đoạn fake lừa lọc kể từ thế kỷ trước này sao?

Oan uổng!

Đậu Nga nghe hoàn thành còn nên kêu một giờ người bà bầu thiệt oan uổng!

Mạnh Sơ Vũ ôm trán yên lặng tĩnh một thời gian.

Quên chuồn, chẳng qua quýt cỗ dáng vẻ đẹp nhất trai, sở hữu xinh hơn thì cũng chính là người qua quýt đàng, anh tớ thấy cô thế nào là thì sở hữu gì cần thiết chứ.

Dù sao đã và đang đồng tình cùng nhau, về sau cũng sẽ không còn đụng chạm mặt mũi nữa.

Chỉ cần thiết ko họp mặt, thì hoàn toàn có thể coi như chuyện gì rồi cũng ko xẩy ra.

Việc cấp cho bách trước đôi mắt vẫn chính là hứa hẹn Giản Thừa rời khỏi phân tích ràng.

Mạnh Sơ Vũ trườn người về phần bên trước tủ đầu nệm, cố gắng điện thoại cảm ứng thông minh lên.

Mở Wechat rời khỏi, liếc đôi mắt một chiếc tiếp tục nhận ra lời nhắn Giản Thừa mới nhất gửi cho tới chục lăm phút trước: "Sơ Vũ, nghe chú Mạnh thưa em còn đang được ngủ trong nhà, lúc này anh qua quýt đón em chuồn ăn trưa, em tỉnh rồi xuống lầu là được ha."

*

Mạnh Sơ Vũ vội vã vàng tắm, thay cho ăn mặc quần áo rồi trở lại lầu.

Advertisement

Vừa thoát ra khỏi cửa ngõ ngôi nhà tiếp tục thấy xe pháo của Giản Thừa, còn tồn tại Giản Thừa đang được ngồi bên trên ghế lái nhắm đôi mắt nghỉ dưỡng.

Mạnh Sơ Vũ tiếp cận ghế phó lái cạnh bên, một vừa hai phải quyết định giơ tay gõ cửa ngõ xe pháo, thông thoáng nom tiếp tục thấy bó hoả hồng tươi tỉnh mới nhất, căng mọng bên trên ghế trước.

Trong khoảng tầm thời hạn này, cô và Giản Thừa tặng nhau rất nhiều phần quà nhỏ, tuy nhiên ko khi nào tặng qua quýt bó hoả hồng hàm ý rõ rệt cho tới thế.

Cô đoán bữa tối ngày hôm trước còn nếu như không nên sở hữu trận xôn xao cơ, Giản Thừa sở hữu năng lực quyết định sử dụng bó hoa cơ đầu tiên thổ lộ với cô.

Vậy ý nghĩa sâu sắc của bó hoa ngày hôm nay anh tớ thâu tóm về này...

Mạnh Sơ Vũ rụt tay lại lùi về đàng sau, gót chân đụng chạm vô bậc thềm, khẽ a một giờ.

Giản Thừa nghe thấy giờ động chợt chốc phanh đôi mắt, mỉm cười cười cợt xuống xe: "Lên xe pháo chuồn, ngày hôm nay cho tới nhà hàng quán ăn khoản Quảng Đông trước khi em ham muốn ăn, thế nào?"

Mạnh Sơ Vũ đứng yên lặng, nhấp nhấp môi, vòng vo uyển gửi kể từ chối: "Giản Thừa, thiệt xin xỏ lỗi, em ko thể chuồn ăn cơm trắng vơi anh."

Động tác kéo cửa ngõ xe pháo của Giản Thừa ngừng một chút: "Ngày ngày qua em gửi gửi gắm việc làm hoàn thành rồi, tuần sau mới nhất cho tới Hàng thị báo danh, vào ngày cuối tuần này mặc dù sao cũng ko cần thiết tăng ca chứ?"

Anh tớ khan hiếm khi sử dụng giọng điệu thực hiện tớ người tớ khó khăn nhưng mà cự tuyệt, phân minh là cũng xem sét biểu hiện của nhị người mới đây bất ổn, vội vã vàng xác lập trước lúc cô tách ngoài Nam Hoài.

"Không cần thiết, tuy nhiên nhưng mà em ko thể nhận bó hoa vô xe pháo anh. Lúc trước là em ko suy nghĩ kĩ, thực hiện chậm rãi trễ anh, thiệt xin xỏ lỗi Giản Thừa!:

Nụ mỉm cười bên trên mặt mũi Giản Thừa cứng lại.

Ngày thời điểm đầu tháng tám, tia nắng thiêu nhóm bên trên đỉnh đầu, giờ ve sầu mọi nơi cũng rộn rã hơn nhiều, điểm bóng râm đó lại tựa như rớt vào yên lặng tĩnh trong thời gian ngày ướp lạnh giá bán rét.

Một quan hệ nguội rét mướt cũng ko hề sở hữu báo hiệu, kỳ thiệt kể từ nửa mon trước thể hiện của Mạnh Sơ Vũ tiếp tục chính thức ko ngẫu nhiên, trong tâm địa Giản Thừa tiếp tục vang lên hồi chuông lưu ý, đơn giản vẫn luôn luôn thực hiện rời khỏi vẻ lừa bản thân lừa lọc người, tựa như thực hiện thế còn tồn tại vị trí cứu vãn thưa.

Nhưng cho tới mặc dù có sẵn sàng kỹ lưỡng cho tới đâu, đến thời điểm chủ chốt này, vẫn đang còn loại giá rét như rơi xuống hầm băng này.

Qua một khi lâu, Giản Thừa mới nhất lần lại được tiếng nói của mình: "Anh đơn giản suy nghĩ em chuẩn bị nên chuồn Hàng thị rồi, tặng hoa cho tới em là ham muốn dìu em, không thích thúc đẩy giục em rời khỏi đưa ra quyết định gì, nếu như em ko tâm lý kĩ thì hoàn toàn có thể kể từ từ cũng rất được."

"Em tiếp tục suy nghĩ kĩ rồi."

"Em băn khoăn chuyện yêu thương xa thẳm sao?" Giản Thừa xoa xoa tay, "Lúc trước anh tiếp tục thưa không vấn đề gì nhưng mà, Nam Hoài cho tới Hàng thị cũng chỉ tốn tư mươi, năm mươi phút ngồi tàu."

"Không nên, ko nên nguyên nhân này."

Nói cho tới trên đây, nếu để thắc mắc tiếp, người vấn đáp tiếp tục lúng túng, người nghe cũng tiếp tục khó khăn xử.

Nhưng nhường nhịn như Giản Thừa vẫn ham muốn đập nồi (1): "Em sở hữu nên...mới đây gặp gỡ người mình yêu thích rồi?"

(1) ý là truy chất vấn cho tới nằm trong

"Không sở hữu," Mạnh Sơ Vũ không hiểu biết nhiều rung lắc đầu, suy nghĩ cho tới mới đây việc làm công cũng không lo ngại kịp, "Vì sao chất vấn như thế?"

"Anh tùy tiện chất vấn thôi." Ánh đôi mắt Giản Thừa mập lù mù, như thể phiền lòng vì thế thưa sai, "Vậy nếu như em tiếp tục không tồn tại người mình yêu thích, cũng ko cần thiết vội vã vàng kể từ chối anh chứ, tất cả chúng ta còn hoàn toàn có thể lưu giữ liên hệ thực hiện bằng hữu nhưng mà..."

"Nếu lưu giữ liên hệ nhưng mà cũng ko hoàn toàn có thể thay cho thay đổi được gì, anh sở hữu còn ham muốn nối tiếp thực hiện chúng ta không?"

Giản Thừa nghẹn giọng.

"Anh coi, anh cũng đầy đủ bằng hữu, vậy vì thế sao còn ham muốn liên lạc?"

Giản Thừa bị nghẹn ko thưa nên tiếng, sau đó 1 khi trầm đem mới nhất gật gật đầu, thưa một câu như sở hữu như không: "Vậy...bữa trưa ngày hôm nay của em làm thế nào đây?"

"Em tiếp tục tự động giải quyết và xử lý, anh cũng thời gian nhanh ăn cơm trắng chuồn."

Có thỉnh thoảng mối quan hệ thân mật người với những người đó là vi diệu vì vậy, sử dụng một lời nói thông thường qua quýt quít thưa tiếng từ giã, tựa như ngày mai còn hoàn toàn có thể hội ngộ nhau, tiếp sau đó đều tự động bản thân chuồn vô té rẽ, trong tâm địa cả nhị đều tiếp tục rõ rệt, mặc dù về sau sở hữu đụng chạm mặt mũi nhau bên trên đàng, đã và đang là vật thay đổi sao dời (2).

(2) nguyên vẹn văn là Thời vượt lên trên cảnh thiên, ý chỉ thời hạn qua quýt chuồn, cảnh vật đã và đang thay cho thay đổi.

Giản Thừa đứng một vị trí nom theo đòi Mạnh Sơ Vũ lên lầu, ánh nhìn trầm xuống.

Có lẽ thành quả này sẽ không nên được dự đoán nửa mon trước, nhưng mà là ngay lập tức từ trên đầu tiếp tục có___

Hai người lần thứ nhất họp mặt vô mon sáu trong năm này, anh tớ từng chất vấn Mạnh Sơ Vũ, em hãy còn con trẻ tuổi hạc, vì sao lại đồng ý với phụ huynh cho tới gặp gỡ anh?

Cô mỉm cười đáp, nếu như là kẻ không giống thì dường như không gặp gỡ rồi, chính vì trước cơ anh sở hữu cho tới em một tập luyện thơ của Borges, em cực kỳ quí bạn dạng dịch anh ghi chép vô sách, ham muốn cho tới cảm ơn anh.

Có lẽ những gì chuồn mượn về thì luôn luôn nên trả lại.

Cũng tựa như chuyện anh tớ trước đó chưa từng cho tới cô tập luyện thơ nào là chín năm trước đó, trong cả khi anh tớ úp phanh nhận phần công sức này vô chín năm tiếp theo thì tập luyện thơ này vẫn ko thuộc sở hữu anh tớ.

*

Giải quyết được tâm sự sau cuối, cũng chính là tảng đá trong tâm địa Mạnh Sơ Vũ trước lúc chuồn Hàng thị, cô lên lầu nấu nướng cho chính bản thân mình chén bát mì.

Đang húp mì thì có được lời nhắn của Trần Hạnh: " Tỉnh chưa? Một tin tưởng xấu xa, một tin tưởng chất lượng, ham muốn nghe loại nào là trước?"

Mạnh Sơ Vũ gác đũa trả lời: "Tin chất lượng."

Trần Hạnh: "Không được, theo đòi logic tớ nên thưa tin tưởng xấu xa trước."

Mạnh Sơ Vũ: "..."

Trần Hạnh: "Tin xấu xa đó là, tớ canh ty cậu phân tích cảnh giác tính yêu thương đơn phương này, phân phát hiện tại [hình ảnh]..."

Mạnh Sơ Vũ nhấn phanh tấm hình họa, thấy một quãng thông tin___

"Tính yêu thương đơn phương"cho đến giờ chỉ là 1 cơ hội thưa bên trên Internet, ko tạo hình khối hệ thống định nghĩa đúng chuẩn, cũng ko có được sự thừa nhận của ngẫu nhiên tổ chức triển khai tư tưởng học tập sở hữu thẩm quyền nào là, cho nên vì thế theo đòi nghĩa trình độ chuyên môn vẫn ko thể sẽ là 1 căn dịch.

Mạnh Sơ Vũ: "..."

Lúc trước thưa cô hoàn toàn có thể sở hữu dịch, sau lại thưa cô triệu bệnh này trong thời điểm tạm thời vẫn không được xem là dịch, cho nên vì thế không tồn tại dung dịch chữa trị, còn hỗ trợ cô tiết kiệm ngân sách được cả chi phí lấy số nhà tù dịch.

Trên mạng chẩn dịch trái ngược nhiên ko phụ thuộc vào sách vở và giấy tờ.

Trần Hạnh: "Nhưng nhưng mà tớ cảm nhận thấy dịch này cũng ko tính là bậy bạ đâu, bệnh uất ức ko nên thời thượng cổ tiếp tục sở hữu kể từ sớm sao mãi cho tới cận kim mới nhất hoàn toàn có thể chữa? Chứng yêu thương đơn phương hoàn toàn có thể cũng vậy, chẳng qua quýt cậu thê thảm rộng lớn chút, ko đợi được những Chuyên Viên phân tích hoàn thành."

Mạnh Sơ Vũ thưa tránh việc tiếng, gõ chữ: "Tớ trên đây tiếp tục thảm trở nên thế này, hoàn toàn có thể nghe tin tưởng chất lượng chưa?"

Trần Hạnh: "Tin chất lượng đó là, mặc dù sao cũng không tồn tại cơ hội nào là không giống nhằm chẩn đoán đúng chuẩn, ai biết sau cuối thì sở hữu nên hay là không đâu? Cư dân mạng răn dạy cậu ko cần thiết tự động bản thân tâm lý xấu đi, thưa ko chừng đơn giản cậu vẫn ko gặp gỡ được người cậu quí thiệt lòng, chớ sờn, sẽ sở hữu chúng ta trai thôi!:

Mạnh Sơ Vũ nhấn nút ghi âm: "Xem rời khỏi là chúng ta trai kiếp này của tớ hoàn toàn có thể quên mũi nhọn tiên phong bầu rồi."

Trần Hạnh: "Tối ngày qua ko nên sở hữu người đầu bầu rồi sao? Mau phanh danh bạ điện thoại cảm ứng thông minh của cậu rời khỏi hứa hẹn anh tớ chuồn, cho tới hắn tớ biết tiếp sách của cậu ko lạc hậu chút nào!"

"..."

Cô một vừa hai phải mới nhất gạt bỏ, giờ còn lo ngại lòng hối hận hận của cô ấy ko đầy đủ sao?

Mạnh Sơ Vũ: "Tớ ham muốn số của anh ý tớ là chính vì lần anh tớ vượt lên trên khó khăn, ngừa ngộ nhỡ sau đây còn nên sử dụng."

Mạnh Sơ Vũ: "Đừng suy nghĩ nữa, chuyện này sẽ không thể được."

Trần Hạnh: "Có ý gì?"

Xem thêm: hạnh phúc đó vốn không phải của em

Mạnh Sơ Vũ tâm lý, trước lúc lý giải với Trần Hạnh thì về lại chống, lục tờ giấy má tối qua quýt người nam nhi cơ nhằm lại kể từ vào trong túi trước của váy văn phòng.

Sau khi nhập mặt hàng số này vô vào Alipay, cô nhức nhối nghiến răng, gia tăng vài ba phen phí giặt ủi cho 1 cỗ tây trang thông thường, gửi cho tới đối phương 200 tệ, ghi chú: "Thực hiện tại lời hứa hẹn, thông thường anh phí giặt ủi."

__Thông báo đích thị hạn, nhanh gọn, cụt gọn gàng, tiếng thưa song song với việc thực hiện nhưng mà ko thất lạc khí phách, kết thúc rồi.

Mạnh Sơ Vũ ném điện thoại cảm ứng thông minh, nom tư trang vô chống thở phào thoải mái.

Không e, nhị ngày nữa thôi thành phố Hồ Chí Minh này tiếp tục không nhiều chuồn một người xấu xa hổ.

*

Một tuần sau, loại bảy, ở ngoại thành Hàng Châu.

Vất vả sinh sống qua quýt những ngày rét hừng hực, cho tới ngày thu cũng lại là nắng nóng gắt, sát mon chín nhiệt độ phỏng ở Hàng Châu vẫn cao như cũ.

Chạng vạng, Mạnh Sơ Vũ ở vô chung cư một người dày vò thi công ghép khiếu nại thiết bị gia dụng sau cuối, những giọt mồ hôi chảy ròng rã ròng rã, mệt rũ rời ngồi bên trên Sảnh thượng.

Một tuần trước đó, cô đầu tiên cho tới báo danh ở Trụ sở Sâm Đại nằm trong tập đoàn lớn Vĩnh Di, dọn vô chung cư sát quần thể công nghiệp, một phía nhanh gọn thích nghi với người cùng cơ quan mới nhất, một phía lấp chan chứa chung cư trống rỗng trống rỗng, bận cho tới nỗi chân ko đụng chạm khu đất.

Cho cho tới ngày hôm nay từng việc sau cuối tiếp tục sẵn sàng, chỉ thiếu hụt bão tấp nập thổi vị cấp cho bên trên thẳng thần túng thiếu của cô ấy cho tới nhưng mà thôi.

Bởi vì thế người vận hành có tính chuyên nghiệp được tuyển chọn lựa chọn kể từ quốc tế trước đó của Sâm Đại bị phe đối lập đục thất lạc ngay lập tức khi chuẩn bị ký hợp ý đồng, phen này nhằm rời bị đập phá đám, tổng cỗ vẫn lưu giữ kín đáo, ko tuyên tía vị tổng giám đốc mới nhất sẽ tới trên đây nhậm chức.

Tất cả liên kết thân mật Mạnh Sơ Vũ và cấp cho bên trên sau này đều là trải qua một vị trợ lý cá thể của anh ý tớ, thương hiệu là Nhâm Húc.

Hôm ni Mạnh Sơ Vũ và Nhâm Húc hứa hẹn bữa tối gặp gỡ nhau ở một chống trà, lần hiểu một chút ít giấy tờ thủ tục nhậm chức, thuận tiện lấy vài ba bạn dạng tư liệu cho tới anh tớ.

Mạnh Sơ Vũ miễn chống vực lên, vô chống tắm tắm cọ, treo một cỗ trang sức quý nhã nhặn, thay cho áo sơ-mi color hồng cánh sen và váy Trắng.

Lúc đứng ở trước gương coi tôi đã ăn diện chỉnh tề ko, cô mới nhất muộn mằn cảm nhận thấy căng thẳng mệt mỏi, lưu giữ cho tới tiếng giám đốc Thái nhắn gửi thăm dò cô khi trước___

"Năng lực của những người vận hành này rất hay, tuy nhiên kinh nghiệm tay nghề thao tác trước đó của anh ý tớ đều ở Mỹ, về nước ko loại trừ năng lực "không hợp ý thủy thổ" (3), không dừng lại ở đó nom người còn nên coi phẩm cơ hội, Sâm Đại hiện nay tiếp tục không thể thời cơ nhằm demo nghiệm, cho nên vì thế quy trình tiến độ đầu cần thiết hao chút tình ý cảnh giác để ý."

(3) sở hữu nghĩa có một người ko thể thích ứng với ĐK nhiệt độ hoặc thói quen thuộc ăn uống hàng ngày của một vùng.

Ngụ ý cô là thân mật tín của tổng cỗ được phân cho tới Sâm Đại, không những cho tới nhằm tương hỗ tổng giám đốc mới nhất nhậm chức, cũng nên thực hiện con cái đôi mắt của giám đốc Thái, đáp ứng doanh nghiệp con cái hoạt động và sinh hoạt sở hữu trở nên tựu nhưng mà ko ở ngoài tầm tay với của tổng cỗ.

Thường được gọi là ___ đứa ở vùng.

Tuy rằng tối ni đơn giản gặp gỡ trợ lý cá thể của cấp cho bên trên sau này, tuy nhiên Mạnh Sơ Vũ tiếp tục tiến bộ vô tình trạng võ thuật, ắt nên thể hiện tại thái phỏng ko kiêu ngạo ko nịnh nọt nọt, phun phân phát súng thứ nhất vô kiếp sinh sống ở vùng của cô ấy.

*

Một giờ sau, Mạnh Sơ Vũ cho tới chống trà nhưng mà Nhâm Húc tiếp tục hứa hẹn.

Vào chống trà, tối hạ tiếng ồn ào tức thời bị ngăn cơ hội ở phía bên ngoài, vô chống rộng lớn lặng ắng tựa như hoàn toàn có thể nghe thấy tiếng động của hương thơm trà đang được lắc động.

Mạnh Sơ Vũ thả chậm rãi bước đi, lên trên cầu thang dựa trên hướng dẫn "Cửa bong phía Nam tầng hai" của Nhâm Húc gửi vô Wechat, ngay lúc trải qua góc thì thấy được một sườn mặt mũi ngược sáng sủa mặt mũi cửa ngõ số phía Nam___

Người nam nhi đem cỗ trang phục đem khá hướm phương Tây, ngược lại động tác bưng chén trà lại theo đòi phong thái Trung Quốc, đàng đường nét nom phía xa thẳm xa tiếp tục thấy tư thế rộng lớn người.

Chỉ là 1 người trợ lý cá thể nhưng mà tiếp tục sở hữu phong thái thế này?

Mạnh Sơ Vũ xốc lại một trăm nhị mươi ngàn điểm lòng tin (4), tầm vóc đoan trang tiến bộ lại cạnh bên người nam nhi, mỉm mỉm cười phanh miệng: "Nhâm...."

(4) triệu tập rất là vô thao tác gì cơ.

Người nam nhi ngửng đầu lên.

Cái thương hiệu đùng một cái nghẹn lại vô trong cổ họng Mạnh Sơ Vũ, khắp cơ thể cô cứng ngắc đứng yên lặng bên trên vị trí.

Khuôn mặt mũi tuấn tú đem chan chứa vẻ khinh thường thông thường trọn vẹn trùng khớp với khuôn mặt của những người nam nhi trước đôi mắt, lần ko thấy một khẽ hở ko tương thích nào là.

Điểm khác lạ có một không hai, hoàn toàn có thể là kẻ nam nhi giờ khắc này khẽ nâng đuôi lông mày___rất rõ rệt, tựa như cô ko thể nào là quên thất lạc khuôn mặt anh trong tầm thời hạn cụt vì vậy, anh cũng nhằm lại tuyệt vời vô cô, không dừng lại ở đó còn cảm nhận thấy ngoài ý ham muốn với cuộc gặp mặt xuyên cả một thành phố Hồ Chí Minh này.

Chỉ là cực kỳ thời gian nhanh điểm ngoài ý ham muốn ấy tiếp tục thay cho thay đổi.

Mạnh Sơ Vũ còn thất thần thì người nam nhi nhường nhịn như tiếp tục làm rõ trường hợp, tịch thu ánh nhìn thở nhiều năm, rung lắc đầu húp ngụm trà.

Rất tương đương tầm vóc cạn tiếng nên húp một ngụm trà nhằm hạ hỏa.

Mạnh Sơ Vũ không hiểu biết nhiều lắm phản xạ của anh ý tớ, vô đầu cô lúc này chỉ tồn tại một vấn đề: Vì sao phen gặp gỡ trước ở nhà hàng quán ăn Nhật vẫn ko sử dụng không còn vận may của cô ấy thế?!

Suy suy nghĩ của Mạnh Sơ Vũ xẹt thời gian nhanh qua quýt tía giây, vô giây tiếp theo sau cô đưa ra quyết định đẩy mạnh lòng tin càng xấu xa hổ càng điềm tĩnh được tập luyện hằng ngày, cố gắng túi tư liệu nom xung quanh tư phía, tiếp sau đó một vừa hai phải thưa "Nhâm...người đâu" một vừa hai phải tách ngoài đi kiếm người, thong dong vứt chạy.

Đáng tiếc cuộc sống thường ngày không tồn tại kịch bạn dạng.

Mạnh Sơ Vũ một vừa hai phải mới nhất tiến hành được bước "nhìn xung quanh từng nơi", tự nhiên nghe thấy người cạnh bên thưa một câu: "Không cần thiết căng thẳng mệt mỏi, cậu ấy ko ở trên đây."

Mạnh Sơ Vũ ngừng một chút ít, quay trở lại xác nhận điểm này không tồn tại người loại tía, nhưng mà anh tớ cũng không tồn tại gọi điện thoại cảm ứng thông minh.

Bọn chúng ta nom nhau vài ba giây.

"....Anh này, anh đang được thưa ai?"

Chu Tuyển xoay xoay chén trà vô tay: "Cô Mạnh khi húp rượu vẫn chính là trực tiếp thắn rộng lớn."

"..."

Mạnh Sơ Vũ xiết chặt những ngón chân vô song giầy mũi nhọn color nude như 1 bản năng.

Cô sớm nên suy nghĩ cho tới người nam nhi này vốn liếng ko biết nhị chữ "quý ông" ghi chép ra sao.

"Hả, anh đang được nói đến Giản Thừa sao?" Mạnh Sơ Vũ nỗ lực ko cho tới khuôn mặt mũi bản thân tỏ vẻ sụp sụp đổ, "Tôi với anh ấy tiếp tục không thể mối quan hệ gì, sao nên coi anh ấy sở hữu ở trên đây hay là không thực hiện gì?"

"Vậy còn ko ngồi đi?" Chu Tuyển cầm tay lại úp xuông, sử dụng những nhóm ngón tay gõ lên phía trên mặt bàn trước mặt mũi.

"?"

Chu Tuyển: "Không nên cho tới lần tôi à?"

"..."

Tôi mơ ước cả cuộc sống này vĩnh viễn ko hội ngộ anh nữa, còn cho tới lần anh thực hiện gì? Ngại domain authority mặt mũi bản thân mỏng dính vượt lên trên gặp gỡ anh rèn luyện nhằm dày tăng chút à?

Tuy rằng tầm vóc anh cực kỳ đẹp nhất tuy nhiên ko cần thiết mạnh mẽ và tự tin vì vậy đâu!

Mạnh Sơ Vũ kiên trì, bất nghĩa xác nhận lại một phen nữa: "Anh chúng ta Nhâm sao?"

Cô và Nhâm Húc từng gọi năng lượng điện, xem sét tiếng nói của đối phương, cực kỳ xác định vô cùng ko nên người nam nhi trước đôi mắt này___ nếu như nên, lúc này cô nên hét cứu vãn mạng rồi.

Quả nhiên, Chu Tuyển rung lắc đầu.

Mạnh Sơ Vũ tức thời vứt đi, lấy địa hình gọi cho tới Nhâm Húc.

Dù sao sự trùng khớp khôn khéo này thiệt thực sự thực hiện người tớ suy nghĩ nhiều, nhằm rời sinh rời khỏi hiểu nhầm ko quan trọng, cô cố ý nhấm loa ngoài: "Trợ lý Nhâm, anh ko ở chống trà sao?"

Giọng thưa của Nhâm Húc phân phát rời khỏi kể từ loa ngoài: "A, trợ lý Mạnh, cô cho tới rồi hả? Tôi một vừa hai phải mới nhất dìu một đoàn khách hàng chuồn, lúc này đang được bên trên đàng về, cô đợi tôi một chút ít nhé."

"Ừ, không vấn đề gì, tôi cho tới trên đây trước rồi, anh kể từ từ cho tới nhé." Mạnh Sơ Vũ hất cằm, nghiêng nửa người về phía Chu Tuyển, tựa như chắc chắn rằng rằng anh tiếp tục biết bản thân tự động bản thân nhiều tình.

Nhâm Húc: "Được, tuy nhiên cô cũng nói theo một cách khác chuyện với giám đốc Chu trước, Chu tổng ko trên tầng nhị sao?"

"...Cái gì?"

"Tôi thưa Chu tổng sở hữu cơ không? Lúc tôi mới nhất chuồn anh ấy còn ngồi mặt mũi hành lang cửa số phía Nam bên trên tầng nhị đợi cô nhưng mà."

Mạnh Sơ Vũ chầm chậm rãi xoay lại, quan sát về hành lang cửa số phía Nam.

Chu Tuyển ngả vô ghế dựa, nom cô như đang coi một trò phấn khởi.

Mạnh Sơ Vũ trực tiếp thắn nom Chu Tuyển, nỗ lực lưu giữ giọng nói: "Anh ko thưa ngày hôm nay Chu tổng sẽ tới..."

Nhâm Húc: "Oh, hoàn toàn có thể tự tôi quên thất lạc, vốn liếng chỉ mất 1 mình tôi thôi, tuy nhiên bữa tối đúng khi Chu tổng cũng cho tới chống trà thủ thỉ với những người tớ."

Chu Tuyển chỉ chỉ địa hình chuẩn bị tuột ngoài tay của Mạnh Sơ Vũ, khép ngón trỏ và ngón thân mật lại vẫy vẫy cô.

eyJpdiI6IlVvMXlvK1dkQ2M2dTl1WU1ScFNmS2c9PSIsInZhbHVlIjoiTTJVeUhROWtmYjc2UDJUdlFKeHVFQkZNRUcram55VTJRTXpXUGkwRmsxWUNPamhWT1hkUHJIZHdmUU1qNURHZCIsIm1hYyI6IjU2MWU3OWYxY2MyYWEzMTFhMGM2OTgzOTUwMDhkODc3MTI0YzA1NGQ4YjYzYTc3YTUzNjk3NDFmOWYxM2Y1ZDIifQ==

eyJpdiI6Im5BVXIrVWZRQ2NYZFhkZHZpbDVPbkE9PSIsInZhbHVlIjoiSlNMRGRYeXpCNTVvdzUrZmEzZnpnOVNBWHVKRXRhanhBclAxcE5jZzBoVlVTM3NINUgwZFZOYjVmUEIxQVRHQ0FHS1lvTGRcLzk0aTBjV0thclVuVDVuRkoreGNQem5DSVFPaXRwOXRrNkU3Q2FsbytiRER1bE0yQWpFWFNVNE95eWZDM0VaOW9RVVVjM21BTTUzeHlDNnhGUFZoZjBJKyt3dUJrQUplUlgrYz0iLCJtYWMiOiI4OWVhN2IwNGJhOTgxMzM4MWY3MzM5MmRmYzQwNDQ5Y2U1M2FiZjNiNjYzNzA2OTAyNDg2MTE4YmIzMDM2M2VlIn0=

eyJpdiI6IkFRUlhvdjlucGJIMlp2eXUxYVd6UVE9PSIsInZhbHVlIjoiRG1rRWozYWlETkRCRjRqcmU0U1lYOXZqWXh2eDA1SzMyYTJOcGt4T3orcHRQMkE0OEdEZk5qMlN4eFdRXC9nU3ciLCJtYWMiOiJjZTUxY2M3ZjU2ODIwZTczNWY1OGQ4MTBmMjQ1ZGVkMDU3NDEyOGFhZWFjYmM2OWM0Mzg4ZTA5YTk4NDVkZDc0In0=

eyJpdiI6ImxiVExKY0hWd2ppUHYrVWVEemFzNWc9PSIsInZhbHVlIjoiVXhcL2c1YnZTTmF6RXI4QjVlNVhFYjZ0MjN6Nyt5cHRkcHdONnhvVkRpcXFGXC9oNlRSVzdvSlNmUng0WXBtR3U4VjZ3SUJxeCs5Z2RcL1QwOEp0ZTBMNU1YajltNG1aMHBlQjlGWXBEcXhJZlFEU3JBY1hzeUU2NXBsYWpYOFRUY2JRaVFVc2xocHJyYVRoMU5qajlJS1oyWWtaY0hNY2FrUzY3NkNcL1d5SFc4bmR4clwvTEgrOUhvdjQybTZERTZibDJaQUdnUGdxc2pyXC9vTE5Ud0ZLQ3g3TSs0K3VaejJFbDVaWUdjaEx6UWlNYW1vMG5pUGI4M2hBK3lPU2ttcitUYSIsIm1hYyI6IjcyYzM0MTgxY2U2MTlmZWRmNDU5ZjExZjEwMDhhMGNhNzU2NjY0OTFjOWQyMDI0M2VmNDdmOGNmNGQxZmUxOWQifQ==

eyJpdiI6Ilo0MStyM1hqTGQyMDVWQ2NGQ0RTQ0E9PSIsInZhbHVlIjoibEpJWHlcL010NnN2V1J4TTFTbTY2T09lXC95XC9Rc3hicmxLYzNOd2JXVmEySXZsUlwvVjQ2d0ExSldXNVFMQVFQaW8iLCJtYWMiOiI1YTI1ZGFlNjk5MGI1Yzg3NWUzMmRhZTk4MTAwOWQ3MTg5ZmVkNDQzMWExMDAwN2RlOWMzYzc4MzZhN2FlMjFmIn0=

eyJpdiI6Im40XC9telF4U2ROSm5YOEpQY29YS1d3PT0iLCJ2YWx1ZSI6ImpDSkhcL2RYQjByYUNUaVhxaUdZeDNORXZ4R3dDVXArV0dra2JmM3lrZTdQVkVPY3N0ckJhOUhBalk3NmdFVTd0Y1hNSlA5aTkwQkdPUzhIK0htandHbmY5M214Wk1mK1ZXaG4rcWNtcktqdXBUUnJtZzZacSt4VFFpaGw0R0ZYbFQwUCtsOTRuQ3hXOTNoRERmZWI4WXVCVHhteVNrZVFpTFZkN0ttbVQzMDcwWWtuVk9KQjdndGdSdGgyYitRckZwMHZmZ2RRNVVkXC8yRHRmQVwvanl3S1g1bkY3aTNJeVIySGZsNGdxb1NRWndQeFVoQXpBZ2FCN0phdnVBTDNpMW5kbWxMMlhvbWd1N3c4bWR5RTk2K29RPT0iLCJtYWMiOiJlMzg2Y2I2NTU0ZWM1MzI2OWM3NjcyMmMxYjNlOTQ5ZjdhMDQ1NDBiODRjOGEyMWJiMzZmM2M1NjlhYTkyNTQ1In0=

eyJpdiI6Im9GOStnbWE1alE4b0NUV2V6dHZoR2c9PSIsInZhbHVlIjoiY29pTTRvc0VFYUNFQ1JMUk9EQzlRZmhxeXl2anRjYmRwR254WFhlbGRBc2p6K3NLdjFMaHNSYnpLTXk0VzlrSSIsIm1hYyI6IjliYjdjZjMwNDJmYTY1ZWMwN2ZiZDUzZjBkOTE3NjYwN2Y0NDU2NWUxMjRjM2UwZTFmYzg3ZjZiODBiNTU1ZmUifQ==

eyJpdiI6Ikl0Q1FJdVVETkJsNUdzam1WMVM0cFE9PSIsInZhbHVlIjoiUmVnY1NrblNoZ0RkQTBFaHg3Q3pDWm9lcnlrNUlGcUVlKzJ6dFdWN3laXC9jWVwvZlJZa2xqRHUzVGtnRGZVY2ZxcHZrNnpkZmx4bHBxMVhwK0RwN3Q5M2hWVU16eXYyWE13MkZyK3haRWNxMD0iLCJtYWMiOiIxYWM3MTc3N2UwNzVmNzQ3MDEwNDEzYWRhYWZkNjc5NWI5OWViNDJkZGY4OTMwMTk0ODhlMGEwMzkwNWM1YjQ0In0=

eyJpdiI6IkNSUVBcL3V6b1Y3WXdSNTFKRnFDN3JBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjFCMlJPUnZuTlc3RVQzYWdKTUdNeEszTElCdXdiWDhNMmF3WElYaERvekVPNjgwVjRLSldWZVc2UThtS1FYU1EiLCJtYWMiOiIyNjczNGNhZDQ0YzhmNWNjODRiY2VhYTc2YTFkYTE5MDYxY2E3ZTJmZTUwOWYzZmMwMDRhNmQ4OWQzNTQ1N2I4In0=

eyJpdiI6IlN4MkdJdG9udzBDN0Z5NVprNTV4ekE9PSIsInZhbHVlIjoiQ1ArMXc1UURnUHZJUWJZXC9mR1pcL3d2ejBCcWVQWlpiXC8wbGVLVXBXZHFzcXlNWjZcL3plOW5ySGFQazdiS0pWSGVtY2Q5MlhlQ1RNS1wvUFBjcXJ6Qjh5UT09IiwibWFjIjoiZTYyOGQ4MjYwY2YwMjlkNzgzOWE0MzUwYjZiMzQ1Njg1Mjc4MjRjNzMxOTE0OWQ3YmM0ZTEzY2ZlYzBlZTUyYSJ9

eyJpdiI6IlVmazhaRHJCNFJiVjVoK21hampES2c9PSIsInZhbHVlIjoiU0MrTG5IbnZOcUN6SXZjY3FvWndzTzlHSFlhQkJySkRzRHZaaU8yTkM5VVhNSnNkTE9FTm16RzArbzc3aUZVQyIsIm1hYyI6ImYyNjRhYWI5NWI1ZDlmOGIyZmFiM2RkMzQyODBmZDQzNGI1MDliOTQ0Y2IxMjhmMjBlYzU3MDFkMzRjZWEzNjkifQ==

eyJpdiI6InZVWjM5VFczbnFmRGlTeFNYQ1hsUWc9PSIsInZhbHVlIjoiSDhsSmZyaEVuK1luZm91blZqV1ZkNCtKdjhGa0JKdFU4ZW1TdEpGamcraU9oSmVybDQ2SW1WRkxFa09FSEhuM0lUdWQ4NTdmanI3YUkzSytNb2FVdU5wSEd4TzY3QTRYQXNmaFBFWnc5dWkxd2w4N0QwRXFqQkJuNjBMOUFHQUdpaEJtS1FUZ01cL0o0aWRieXNMVVoxZz09IiwibWFjIjoiZDlkNDk2MmNjMzRhMTA4Yzg0MjdmODlkOWU5ZGEwZWM3ZjZhMTUzMzI3NDU2YmFkZTQ1OWRmMjRkMTNkN2I2NiJ9

Xem thêm: cháu kiềm chế xíu đi

eyJpdiI6IjZ1K3M0YTdmcVwva1hyMTBIVk9wV0p3PT0iLCJ2YWx1ZSI6IldoU1RMVkJlYXFNQkM1VDJEbFQ3WEVqRTZXeXE1dk9WMUd1QjVQSnpNZjRzQ05QYXY3N29hRGZJa3NPQXZkdEciLCJtYWMiOiI1YzBjNGU3NmU5NjM4YjU3MWI0MDZjMTNjZGVhZjRlNjAzYjVkOTNjZDhlNWFlOGUzZDk3ZjRkYTg0YWYzYjVjIn0=

eyJpdiI6IlkyaTIyNk85RWJTcktpc0NlWWhSSVE9PSIsInZhbHVlIjoiSHVEMTNFVDVuRXZDUUZteE14R2ZLM1wvRENpYkQ0bmdcLzRsSUZFSlVHRjhXNHdnSllFNjVJcG95emkrakJlTWRzMDlmQVdFRzd1WWpNYkNyTVBrMEJmMENqYm8zUkN5SUorSUdPaXpJYllWaWxXVUpUWHBuOEY2UVNTYVBsMmR0OGhZNTVvV01GRWtMdFc5ZmdBRzVxMmRuak9yTFppVmtyc0NlQVwvejNoYjBvbXp2SUVGcHJXV1NWOTRXUnNcLzlLbmhSM2krakk1Mk1LVExWK1FZVTBWUlExOEkxU0ErQnZGVlcwckV1WVc1R1RcL29DaklYZ1NySmk4SnhmY0dZM2RvS2dPYTgyVmFLRWs2SFpXVE5kSFwvZ0IxdEdQbUVnK05UQ1RCU3hhREJXWXM9IiwibWFjIjoiYzA2NDExYTEwNWU5NDgwZjA2Y2M1M2I0ZTVkNzZkODg1MWZjOGJhOTUyNWFhN2FhMTMyZWU5ZGMyODk3MWQwYiJ9

Đáng tiếc trước đôi mắt Mạnh Sơ Vũ không chỉ ko tối đen sạm, còn nhận ra rõ rệt Chu Tuyển đang được gõ bàn đợt tiếp nhữa. thưa với cô: "Hiện bên trên hoàn toàn có thể ngồi rồi chứ, trợ lý Mạnh?"